Hôm nay,  

Dân Nghèo ‘khát’ Đất

16/04/200300:00:00(Xem: 7086)
Bạn,
Theo báo Tuổi Trẻ, giữa vùng đất trù phú U Minh Hạ (huyện U Minh, tỉnh Cà Mau) đang có hàng nghìn nông dân nghèo khó phải đi thuê đất của những ông chủ mới (người được giao khoán đất mà phần lớn là các viên chức chính quyền CSVN huyện, xã, và thân nhân). Trong hoàn cảnh vốn đã khốn khó, họ luôn nơm nớp lo sợ bị chủ đuổi vì như vậy đồng nghĩa với cái đói, với cảnh sống vô gia cư. Họ ao ước có được vài sào đất để sản xuất mưu sinh, thế nhưng niềm ước mơ đó vẫn là một cái gì đó quá lớn đối với những nông dân nghèo này. Báo Tuổi Trẻ ghi nhận một số trường hợp như sau.
Bà Nguyễn Thị Hấn, 70 tuổi là một trong số những người như vậy. Năm 1989, bà cùng 4 người con khăn gói từ Khánh Bình Đông (huyện Trần Văn Thời) sang U Minh thuê đất của ông Bảy Đ. (Phó ban sản xuất, UB huyện U Minh) với giá 70 giạ lúa/ha/năm. Liên tục mấy vụ liền thiên tai, chuột rừng làm gia đình bà rơi vào cái vòng luẩn quẩn: thu hoạch để trả lúa rồi lại trắng tay. Do trả không đủ lúa nên chủ lấy lại đất cho người khác thuê, bà và bầy con đi tìm chủ khác. Cuộc sống của gia đình cứ quanh quẩn với việc thuê đất, không đủ sản lượng, bị đuổi và thuê đất.
Mảnh đất cuối cùng bà Hấn thuê là của ông Sáu L., giá 1.5 triệu đồng/ha/năm, song cũng không được lâu bởi năng suất lúa kém quá. Trước tình cảnh tay trắng, không một tấc đất sản xuất, bà đã khóc hết nước mắt và được chủ đất thương tình cho ở tạm lại trong căn nhà dột nát bên bờ kênh 89, nhưng phải trả 150 ngàn đồng/năm. Người con trai út của bà, 31 tuổi, phải xuống Khánh Hội xin làm ngư phủ, con gái út 29 tuổi lên thành phố Cà Mau tìm kế sinh nhai. Còn bà, mỗi tháng góp nhặt từ tiền bán bánh để lo chạy gạo, tiền nhà, còn lại thì sống lay lắt qua ngày.

Chuyện bị chủ đất đuổi trở thành tay trắng là nỗi ám ảnh của những những nông dân nghèo vùng U Minh. Chẳng thế mà chị Bé Tư, người hơn chục năm bám đất U Minh Hạ, ví von: "Mình cũng giống như hạt lúa giống, có đất thì nảy chồi mọc rễ, không thì nằm lăn lóc, vất vưởng". Nông dân bao giờ cũng chịu thiệt, tiền thuê đất phải giao trước vụ mùa, kèm theo một loạt điều kiện: không được đánh bắt cá trên đất thuê, không được đào kênh, mương, ao hồ. Nhưng có nhiều người chưa hết hạn hợp đồng (hầu hết là hợp đồng miệng hoặc viết tay, không được chính quyền địa phương chứng nhận) vẫn bị đuổi vì chủ lấy đất cho người khác thuê được giá hơn. "Họ bảo dỡ thì lo mà dỡ. Chớ chờ họ kéo đến thì coi như tan tành, không còn lấy một tấm phên, tấm lá", chị Trịnh Thu Thơ, người bị chủ đất đuổi tới 16 lần, tâm sự.
Bạn,
Trong khi hàng ngàn nông dân nghèo ở vùng U Minh không có đất để canh tác và phải thuê đất với giá cao thì rất nhiều cán bộ, viên chức các cơ quan CSVN cấp huyện, cấp xã lại được các Ủy ban chính quyền CSVN địa phương giao khoán đất để gia tăng sản xuất. Những viên chức này trở thành những chủ đất của dân nghèo quanh năm thuê mướn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đã tới lúc phải cảnh giác đủ thứ về thức ăn. Người xưa có nói, trăm bệnh là từ miệng vào. Câu này không chỉ nói đơn giản về tâm bệnh, như tật nói xấu, tật chửi mắng, tật gièm pha, tật ton hót... mà thân bệnh là nói về sức khỏe.
Sau khi nhận ra rằng đang có hàng loạt Giáo Sư Tiến Sĩ tại Việt Nam khi giao tiếp với người ngoaị quốc chỉ bằng ngôn ngữ tay quơ chân múa, nhà nước bấy giờ mới ra quyết định buộc phải giao tiếp bằng ngoại ngữ.
Mới hôm trước, nghe một quan chức ra lệnh đánh thuế đàn bà đẻ... May mắn bây giờ, các quan đổi ý, cho miễn thuế đẻ... Đó là thuế thu nhập cá nhân (TNCN)...
Không ai ngờ rằng Việt Nam rồi cũng trở thành một trung tâm động đất.
Đó là chuyện xảy ra tại những nơi được xem là trí tuệ của tương lai đất nước, mà thông tấn VietnamNet gọi bằng ngôn ngữ văn chương khi nêu lên tựa đề “Báo động đại học Việt thiếu 'linh hồn'...”
Cuộc đời có những chuyện cực kỳ bí hiểm. Không cách nào hiểu được. Như trường hợp mới đây ở. Tây Ninh “Cụ bà tắt thở, chết đi sống lại rồi "biến thành người khác"...”
Một thời chúng ta có cơ duyên học về Đào Tấn, và những dòng thơ trong tuồng ông viết vẫn làm rung động nhiều thế hệ về sau. Đó là những dòng thơ ngậm ngùi của thời Pháp thuộc, hồi cuối thế kỷ 19, khi thấy vua quan lơ laó, đất nước bị chà đạp dưới gót giày Tây.
Nghề nông hầu như khi nào cũng nghèo. Đó là lý do chúng ta thấy những đợt dân nhập cư nhiều thập niên qua bỏ quê lên tỉnh. Không chỉ vì việc làm ở tỉnh thành lương cao hơn, đỡ cực nhọc hơn, mà cơ hội lúc nào cũng sẵn sàng cho con em mình. Bởi thế, tuổi trẻ miền quê ước mơ lớn vẫn là lên tỉnh thành để học...
Tiền chùa là tiền của chùa.... Trước giờ dân chúng Việt Nam hễ nói chuyện tiền chùa, không thực sự nói là tiền nhà chùa, mà hầu hết trường hợp là ám chỉ tiền chính phủ được cán bộ xài vô tội vạ.
Thật là vô lượng phước đức khi có ai dùng lời ca tiếng nhạc để xưng tán Đức Phật.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.