Hôm nay,  

Ngư Dân Hạng 3

22/03/200200:00:00(Xem: 6488)
Bạn,
Dọc theo những làng biển ở nhiều tỉnh duyên hải miền Trung hay ở các khu bãi biển ở Bà Rịa-Vũng Tàu, du khách thường chứng kiến những phận người lầm lũi hướng dần ra biển với chiếc cào trên tay. Họ cào nghêu sò để kiếm sống qua ngày. Họ là ngư dân hạng ba. Ngư dân hạng nhất thì có tàu lớn ra xa bờ, hạng hai có tàu nhỏ đánh cá quanh quẩn và hạng thứ ba chỉ có mỗi bàn tay là dân cào. Qua lá thư này, mời bạn nghe câu chuyện về những ngư dân hạng ba tại bãi biển Bình Châu thuộc Bà Rịa-Vũng Tàu qua đoạn ghi chép sau đây của một phóng viên báo Tuổi Trẻ.

Ở đây dân địa phương nhiều và dân tứ xứ cũng lắm. Tất cả đều giống nhau là ai cũng một tay cầm cái cào răng sát cán gỗ, một tay cầm chiếc mủng kiếm sống qua ngày. Nơi dân cào làm việc thường là những bãi cát sát triền biển có độ nước sâu khoảng 0.5-1 mét. Nước càng trong cát càng trắng thì các loại chang chang càng nhiều. Họ thường xuyên phải di chuyển các lượt cào liên tục rất nhanh chóng làm cạn kiệt tất cả. Một dân cào kể rằng nếu tính chiều dài người cào làm việc cần mẫn thì có lẽ không dưới 20 km/ngày. Một lượt cào chủ kéo dài khoảng 10-20 mét, nhưng mỗi ngày họ thực hiện cả ngàn lượt như vậy. Cào cát khô trên bờ đã mệt, khi xuống nước cào càng nặng hơn. Ngay cả thanh niên khỏe mạnh làm nghề này cũng chỉ duy trì được sự tập trung và sức khỏe trong khoảng 4-5 giờ đầu, về sau công việc hầu như trôi theo quán tính cố sức và đó chính là nguyên nhân của hầu hết tai nạn xảy ra. Riêng người già, phụ nữ và trẻ em hiếm khi cào nổi 8 giờ/ngày dù có cố gắng đến đâu. Nhiều nhà không có việc làm đã kéo cả gia đình ra bãi biển. Trai tráng khỏe mạnh lo việc cào, còn người yếu sức thì nấu cơm, luộc các thứ cào được để bán dạo cho khách.

Báo TT ghi nhận gần đây dân cào càng lúc càng xuất hiện nhiều ở bãi biển. Mỗi người một hoàn cảnh, một con đường dẫn đến bãi biển này, nhưng tất cả đều xoay quanh chuyện nghèo và cũng chính vì nghèo mà cuộc sống hiện tại của đời cào trên các bãi biển đã khó khăn lại càng mong manh, bọt bèo hơn. Một phụ nữ tên là Trần Thị Gái, bị răng cào cứa vào chân, quê tận miệt Cà Mau phiêu dạt lên đây. Ngồi ôm vết thương vẫn còn rỉ máu, chị kể: Cơn bão khủng khiếp hồi năm 1997 dìm chết chồng con. Một mình ở quê không chịu nổi vì cứ ra vô lại nhớ chồng con, nên cuối cùng chị phải dứt áo lên đây. Cái nghề vá lưới thời buổi đi biển lỗ lã lại lắm người làm này không đủ nuôi thân khiến chị phải cầm cào ra bãi những ngày thất nghiệp. Mới hai tháng mà đã ba lần bị răng cào dập vô chân. Hồi trước chị còn thuê nhà ở. Bây giờ chị cắm chòi ở luôn bên bãi biển với bạn cào. Ngày qua ngày cuộc sống của họ cứ âm thầm trôi đi trên bãi biển với cái chòi nilông vuông vức 6 mét vuông với tài sản không cần giữ gìn là hai cái nồi bắc trên mấy cục gạch và vài manh áo cũ.

Bạn,
Cũng theo báo TT, cả một ngày lầm lũi cực nhọc những gia đình ngư dân hạng 3 chỉ lượm lặt được một mớ nghêu sò vặt vãnh đựng trong mấy cái mủng cũ kỷ để bán xôn. Gặp khách du lịch tò mò, họ bán có giá khoảng 2 ngàn đồng đến 3 ngàn đồng/kg. Còn bình thường chỉ 500-1,000 đồng, thậm chí 200-300 đồng cho những người mua về để cho heo ăn. Mỗi ngày người khỏe lắm kiếm được mươi ký, còn phụ nữ, người già, trẻ em yếu sức chỉ 5-7 kg là cùng. Vì nghèo khó, họ phải lang thang kiếm sống, nhưng cố gập lưng suốt ngày ở dọc bờ biển, họ vẫn không thoát ra được khó khăn, đói nghèo.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, tại thành phố Cần Thơ, có quận Ninh Kiều là khu vực đang bị ảnh hưởng nặng nề nhất của tình trạng cất nhà ven sông. Hiện nay, trên địa bàn quận này có rất nhiều nhà trên, ven sông, rạch, tạo thành những xóm nước đen gây ô nhiễm môi trường ở mức báo động.
Theo báo SGGP, từ ngày 15/11/2005, trên địa bàn thành phố Sài Gòn,các loại gia cầm như gà, vịt, ngan, ngỗng... đã được các gia đình chăn nuôi "giải quyết" theo quyết định của Uỷ ban thành phố. Riêng gà đá không dễ gì được các tay chơi gà tiêu hủy. Sắp bước vào "mùa" đá độ Tết, để tránh sự kiểm tra của các cơ quan chức năng, dân chơi gà đá tìm cách di tản phân tán gà đá đến các nơi hẻo lánh, o bế gà đá để chuẩn bị cho "mùa" đá gà cá độ.
Theo báo Tuổi Trẻ, những những ngày đầu tháng 12/2005, tại tỉnh An Giang có thị trấn Tân Châu, 1 thị trấn sầm uất ở đầu nguồn sông Tiền, đứng trước nguy cơ bị xóa sổ bởi miệng thủy thần. Từ những ngày cuối tháng 11, nơi đây, vốn nằm trong khu vực có nguy cơ sạt lở cao, bỗng xuất hiện thêm nhiều vết nứt chạy dài dọc bờ sông, cắt ngang từng căn nhà.
Đông Nam Á Vận Hội (SEA Games) kỳ thứ 23 tổ chức tại Phi Luật Tân vưà kết thúc. Trong kỳ Đông Nam Á vận lần này, có 1 huy chương vàng về túc cầu nam mà ngành thể thao VN mong đợi từ 10 năm qua, đã không đến tay sau trận thi đấu chung kết với đội Thái Lan. Từ 1995 đến 2005, đội tuyển túc cầu VN đã bốn lần vào chung kết SEA Games, và đều bị Thái Lan phá vỡ giấc mơ về chiếc huy chương vàng mà 46 năm trước
Theo báo Lao Động, sáng 30/11 vưà qua, tại ngoại thành Hà Nội, người dân làng bãi Phúc Xá đổ xô ra sông Hồng chứng kiến cảnh tượng lạ. Họ đã tận mắt nhìn thấy đáy sông Hồng, điều mà hàng chục năm nay chưa từng có: những doi cát từng là đáy của sông, từng ngâm mình lâu ngày dưới nước nay lộ ra, khô trắng, biến thành sân bóng cho lũ trẻ làng chài.
Theo báo quốc nội, từ tháng 11 đến nay, cư dân trên địa bàn các quận nội thành và các huyện ngoại thành Sài Gòn đã đứng trước nguy cơ bùng phát dịch cúm gia cầm. Tài liệu từ Sở Thương mại cho biết: trung bình mỗi ngày Thành phố Sài Gòn tiêu thụ khoảng 190 tấn thịt gia cầm, thủy cầm. Gần 90% lượng gia cầm đều do các tỉnh, thành lân cận cung cấp. Với một số lượng gia cầm nhập vào Sài Gòn nhiều như thế, các chuyên viên thú y và y tế đã cho rằng Sài Gòn đang ở trong vòng vây của đại dịch.
Theo báo quốc nội, tại miền Tây Nam phần, có huyện Chợ Lách tỉnh Bến Tre được dân đá gà gọi là "đảo gà chọi". Toàn "đảo" có 114,000 con gà chọi, nhiều nhất khu vực đồng bằng sông Cửu Long. Chỉ tính giá ở mức rất thấp là 200 ngàn/ 1con, nếu tiêu hủy vì đại dịch thì người nuôi mất trắng gần 23 tỉ đồng. Phóng viên báo Người Lao Động ghi nhận thực trạng tại địa phương này trong mùa dịch cúm gia cầm qua đoạn ký sự như sau.
Theo báo quốc nội, sau những ngày đầu tiên náo nức bước chân vào cổng trường đại học, các sinh viên năm thứ 1 tại VN bắt đầu đối mặt với bao nỗi lo, từ chuyện tiền đến chuyện học. Và gần 3 tháng trôi qua kể từ khi các trường đại học, cao đẳng trong nước khai giảng niên khoá 2005-2006 vào thượng tuần tháng 9, trên các diễn đàn sinh viên, liên tiếp xuất hiện những tâm sự
Theo báo Người Lao Động, giữa thành phố Sài Gòn và tỉnh Đồng Nai, nhiều xe tải chở sắt phế liệu quá khổ, quá tải hàng ngày càng hoạt động sôi động bất thường. Phóng nhanh vượt ẩu, bất chấp tính mạng của người đi đường, những "hung thần" này còn ung dung vượt các trạm kiểm soát giao thông nhờ đóng tiền mãi lộ cho công an giao thông.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại nhiều trường trung học và đại học trên địa bàn thành phố Sài Gòn, có một hiện tượng phân biệt không chỉ xảy ra giữa học sinh trường này với trường khác, giữa sinh viên các trường đại học mà còn diễn ra ngay trong phạm vi một trường, một lớp, tạo nên khoảng cách vô hình giữa bạn bè cùng trang lứa.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.