Hôm nay,  

Ngư Dân Hạng 3

22/03/200200:00:00(Xem: 5984)
Bạn,
Dọc theo những làng biển ở nhiều tỉnh duyên hải miền Trung hay ở các khu bãi biển ở Bà Rịa-Vũng Tàu, du khách thường chứng kiến những phận người lầm lũi hướng dần ra biển với chiếc cào trên tay. Họ cào nghêu sò để kiếm sống qua ngày. Họ là ngư dân hạng ba. Ngư dân hạng nhất thì có tàu lớn ra xa bờ, hạng hai có tàu nhỏ đánh cá quanh quẩn và hạng thứ ba chỉ có mỗi bàn tay là dân cào. Qua lá thư này, mời bạn nghe câu chuyện về những ngư dân hạng ba tại bãi biển Bình Châu thuộc Bà Rịa-Vũng Tàu qua đoạn ghi chép sau đây của một phóng viên báo Tuổi Trẻ.

Ở đây dân địa phương nhiều và dân tứ xứ cũng lắm. Tất cả đều giống nhau là ai cũng một tay cầm cái cào răng sát cán gỗ, một tay cầm chiếc mủng kiếm sống qua ngày. Nơi dân cào làm việc thường là những bãi cát sát triền biển có độ nước sâu khoảng 0.5-1 mét. Nước càng trong cát càng trắng thì các loại chang chang càng nhiều. Họ thường xuyên phải di chuyển các lượt cào liên tục rất nhanh chóng làm cạn kiệt tất cả. Một dân cào kể rằng nếu tính chiều dài người cào làm việc cần mẫn thì có lẽ không dưới 20 km/ngày. Một lượt cào chủ kéo dài khoảng 10-20 mét, nhưng mỗi ngày họ thực hiện cả ngàn lượt như vậy. Cào cát khô trên bờ đã mệt, khi xuống nước cào càng nặng hơn. Ngay cả thanh niên khỏe mạnh làm nghề này cũng chỉ duy trì được sự tập trung và sức khỏe trong khoảng 4-5 giờ đầu, về sau công việc hầu như trôi theo quán tính cố sức và đó chính là nguyên nhân của hầu hết tai nạn xảy ra. Riêng người già, phụ nữ và trẻ em hiếm khi cào nổi 8 giờ/ngày dù có cố gắng đến đâu. Nhiều nhà không có việc làm đã kéo cả gia đình ra bãi biển. Trai tráng khỏe mạnh lo việc cào, còn người yếu sức thì nấu cơm, luộc các thứ cào được để bán dạo cho khách.

Báo TT ghi nhận gần đây dân cào càng lúc càng xuất hiện nhiều ở bãi biển. Mỗi người một hoàn cảnh, một con đường dẫn đến bãi biển này, nhưng tất cả đều xoay quanh chuyện nghèo và cũng chính vì nghèo mà cuộc sống hiện tại của đời cào trên các bãi biển đã khó khăn lại càng mong manh, bọt bèo hơn. Một phụ nữ tên là Trần Thị Gái, bị răng cào cứa vào chân, quê tận miệt Cà Mau phiêu dạt lên đây. Ngồi ôm vết thương vẫn còn rỉ máu, chị kể: Cơn bão khủng khiếp hồi năm 1997 dìm chết chồng con. Một mình ở quê không chịu nổi vì cứ ra vô lại nhớ chồng con, nên cuối cùng chị phải dứt áo lên đây. Cái nghề vá lưới thời buổi đi biển lỗ lã lại lắm người làm này không đủ nuôi thân khiến chị phải cầm cào ra bãi những ngày thất nghiệp. Mới hai tháng mà đã ba lần bị răng cào dập vô chân. Hồi trước chị còn thuê nhà ở. Bây giờ chị cắm chòi ở luôn bên bãi biển với bạn cào. Ngày qua ngày cuộc sống của họ cứ âm thầm trôi đi trên bãi biển với cái chòi nilông vuông vức 6 mét vuông với tài sản không cần giữ gìn là hai cái nồi bắc trên mấy cục gạch và vài manh áo cũ.

Bạn,
Cũng theo báo TT, cả một ngày lầm lũi cực nhọc những gia đình ngư dân hạng 3 chỉ lượm lặt được một mớ nghêu sò vặt vãnh đựng trong mấy cái mủng cũ kỷ để bán xôn. Gặp khách du lịch tò mò, họ bán có giá khoảng 2 ngàn đồng đến 3 ngàn đồng/kg. Còn bình thường chỉ 500-1,000 đồng, thậm chí 200-300 đồng cho những người mua về để cho heo ăn. Mỗi ngày người khỏe lắm kiếm được mươi ký, còn phụ nữ, người già, trẻ em yếu sức chỉ 5-7 kg là cùng. Vì nghèo khó, họ phải lang thang kiếm sống, nhưng cố gập lưng suốt ngày ở dọc bờ biển, họ vẫn không thoát ra được khó khăn, đói nghèo.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Viễn ảnh khủng hoảng việc làm đã thấy trước từ lâu, chứ không chờ tới khi mọi người thảo luận về cái gọi là “cách mạng 4.0” -- tức là, nói dễ hiêu, cách mạng robot và máy tự động hóa trong sản xuất. Mất việc ào ạt... sẽ là hiện tượng gay gắt toàn cầu, nhưng hiển nhiên sẽ tệ hại tại Việt Nam, nơi lao động tay chân là chính.
Kỹ nghệ xe hơi Việt Nam chắc là sẽ thê thảm với tình hình sắp gỡ rào thuế quan tới 0%... vậy mà vẫn chưa chịu nhúc nhích gì.
Vậy là Đảng CSVN thắng lớn... chỉ nhờ trải thảm đỏ đón hai mươi đại lãnh tụ thế giới, trong đó có ông Trump, ông Tập, ông Putin... một thế Tam Quốc kiểu mới khá minh bạch. Thắng lớn cũng là Đà Nẵng, khi lên màn hình các đaì truyền hình khắp thế giới -- tương lai sẽ trở thành một cái đinh du lịch lớn, chạy bén gót Sài Gòn, Hà Nội.
Thê thảm, nhìn đâu cũng ô nhiễm, nhìn đâu cũng lo thực phẩm bẩn... Sau bão lụt là dọn dẹp, nhìn đâu cũng thấy bùn, thấy đất... Báo Môi Trường và Đô Thị kể chuyện ô nhiễm ở Hà Giang... Hà Giang phạt doanh nghiệp hơn 200 triệu đồng vì xả thải vượt ngưỡng.
Chính thức, Ngày Lễ Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ là Thứ Bảy 11 tháng 11. Tên gọi tiếng Anh là “Veterans Day 2017 in United States of America.” Ngày lễ này có từ bao giờ?
Hình như dân Việt Nam mình lười thể dục. Do vậy, nhiều người có thể kinh ngạc khi thấy nhiều lãnh đạo quốc tế tới thăm Việt Nam, hễ rảnh là chạy thể dục. Trong đó, ông Bill Clinton ưa chạy vào mỗi buổi sáng, còn ông Putin ưa vào phòng tập võ Judo xuất chiêu.
Vậy là sẽ khai thác dầu Biển Đông chung với Hoa Kỳ. Chính hãng dầu Mỹ xác nhận như thế. Trong khi đó, một nữ võ sĩ Hà Nội làm nên kỳ tích vô địch… Bản tin Vietnam Finance ghi nhận rằng hãngd ầu Mỹ ExxonMobil sẽ khởi động mỏ dầu Cá Voi Xanh trên biển Đông vào cuối năm 2019.
Cháy nhà, chết 3 người… Hy hữu. Như thế, trong khi cả nước báo động về nạn bão lũ, vẫn cần quan tâm về chuyện lửa cháy.
Vậy là sẽ có hộ khẩu điện tử, hộ khẩu công nghệ… Trong khi đó, công an chối rằng cụ Kình bị công an đá song phi cho té gãy chân… mà chỉ vì cụ giằng co và té ngã gãy chân…
Vậy là vĩnh biệt hộ khẩu. Trên nguyên tắc, hộ khẩu chỉ là một cuốn sổ, nhưng sức mạnh vô cùng vô tận, vì nó sẽ làm cho bạn trở thành người đứng ngoài dân tộc và làm cho con bạn phải đi học chui, phải sống kiểu nhủi… Và bỏ cả giấy chứng minh nhân dân.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.