Hôm nay,  

Thân Phận Vũ Nữ

13/09/200300:00:00(Xem: 8744)
Bạn,
Trong tất cả những ngành nghề buộc phải có hợp đồng lao động theo luật định thì vũ nữ bị bóc lột nhiều nhất. Các vũ nữ được coi là an nhàn tấm thân nhờ "cái nghề không vốn" nhưng lại phải chịu trải qua lắm nỗi nhục nhằn. Báo Kinh Tế Đô Thị ghi nhận về thân phận vũ nữ tại Hà Nội như sau.
Vào tối nào đó, một cô vũ nữ được "má mì" đưa ra bàn giới thiệu với khách, ông khách khó tính cứ săm soi nhìn từ đầu đến chân món hàng như sợ ánh đèn màu mờ ảo đánh lừa đôi mắt. Cuối cùng ông ta lắc đầu tỏ ý chê bai buộc "má mì" phải đổi cô khác, thế là cô gái phải ngượng ngùng lặng lẽ quay vào mà lòng khó tránh nỗi niềm buồn tủi. Chưa hết, thường khi một bàn chỉ có một hai khách nhưng "má mì" phải điều ra năm, bảy cô cho họ chọn. Cô nào trúng tuyển thì ngồi lại với nụ cười, còn những cô "dội lại" làm sao không thấy xót xa thân phận bọt bèo. Gần đây, do tình trạng ế ẩm, để chiều khách, nhiều "má mì" mời họ đi thẳng vào phòng các cô vũ nữ đang ngồi chờ để tha hồ chọn lọc như người ta đi chợ lựa cá, lựa tôm. Ngay cả khi được khách lựa chọn rồi vẫn còn lắm nỗi đắng cay luôn chực chờ trút xuống phận người vũ nữ. Gặp phải ông khách lịch sự đàng hoàng thì không nói làm chi, xui xẻo gặp mấy tay đệ tử lưu linh cứ nài ép các cô cạn chén. Cô nào không biết uống sẽ bị đuổi ra, cô nào uống không nhiệt tình cũng bị phản ảnh với quản lý là không biết chiều khách, không điệu nghệ. Thậm chí có nhiều ông khách sàm sỡ, coi vũ trường như quán bia ôm cứ để tay chân lục soát mọi nơi, nhưng nếu bị các cô phản ứng, không đồng tình cũng bị mấy vị khách thuộc loại trời đánh này kêu "má mì" lại mắng mỏ và yêu cầu đổi cô khác.

Sợ nhất là phải ngồi tiếp khách mời của ban giám đốc vũ trường. Họ xuân thu nhị kỳ mới đến một lần nhưng sẵn rượu chùa nên tha hồ nốc. Có vị bị ma men hành cho trở thành sàm sỡ nhưng đố có cô nào dám kháng cự với loại khách VIP này nên chỉ còn nước phòng trên thủ dưới được chừng nào hay chừng nấy. Đã vậy, các vị thường không quen gởi tiền "boa" cho các cô, hoặc nếu có cũng chỉ đủ xăng cộ đi về. Vũ nữ sống nhờ vào vũ trường và vũ trường nhờ vũ nữ để thu hút khách, đem lợi nhuận về cho doanh gia lãnh vực này. Không ít những ông chủ, giám đốc vũ trường đi xe hơi, xây nhà lầu, vợ đẹp, con xinh nhờ thân xác vũ nữ nhưng họ lại nhìn các cô khinh thường, rẻ rúng chẳng khác rơm rác. Một vị giám đốc một vũ trường hàng danh tiếng nhất nhì Hà Nội coi nhẹ nhân phẩm vũ nữ. Trước khi nhận một vũ nữ, họ buộc cô phải qua phỏng vấn, sát hạch, ấy vậy mà cứ vài tháng ông ta là tổ chức thi một lần và muốn đuổi ai thì đuổi không cần dựa trên một tiêu chuẩn nào cả. Tàn nhẫn lớn nhất của vị giám đốc này là thẳng tay xua đuổi những cô vũ nữ đã cống hiến hết thời xuân sắc của họ để cho đơn vị kinh doanh của ông hốt bạc. Lý lẽ của ông ta là những cô này làm đây lâu quá, không còn ăn khách bằng những cô mười tám, đôi mươi dù họ cũng chỉ mới hai lăm, hai bảy.
Bạn,
Báo KTĐT viết tiếp: mỗi đêm ra bàn ngồi phục vụ cho khách nhiều cô phải nhảy đến toát mồ hôi nhưng trên phiếu tính tiền vũ nữ khách phải trả 120 ngàn đồng, họ chỉ được chia 40 ngàn đồng còn lại 80 ngàn thuộc về vũ trường. Để sống được các cô phải trông đợi vào tiền "boa" của khách và đó chính là nguyên nhân dẫn đến tệ nạn bán dâm, khi mà các quản lý vũ trường biết rất rõ tình trạng này nhưng vẫn nhắm mắt làm ngơ để tiếp tục bóc lột những cô gái này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mọi chuyện của nhà nước y hệt như bàn cờ đầy tăm tối. Chúng ta là con dân, ngó hoài mà không thấy lối ra, nghe hoài mà không quán triệt nổi chính sách, chờ hoài mà vẫn đói nghèo thê thảm, lỡ có tin nhau lâu dài rồi cũng sững sờ khi thấy đất rừng và biển đảo bị Bắc Phương chiếm từng mảng.
Bây giờ thứ gì cũng tăng giá, nhưng lương công nhân vẫn là bèo. Không biết rồi dân mình sẽ sống ra sao nữa.
Có vẻ như chính phủ đang lúng túng về chuyện tìm một quốc phục... Cũng lạ, có vẻ không gì là khó, thế sao nhà nước lại mất công ngồi bàn, họp, chỉ thị... đi tìm đặc tính văn hóa Việt.
Chuyện đánh giá năm 2012 bi thảm là từ các chuyên gia tài chánh trang mạng CafeF khi tổng kết tình hình kinh tế trọn năm 2012.
Người Việt ít hạnh phúc thứ nhì thế giới? Đó là kết quả từ một bản khảo sát của một viện nghiên cứu quốc tế.
Để xây dựng một đại học, cần biết bao nhiêu là công sức tiền bạc. Khi điều hành và giảng dạy lên tới vài trăm, vài ngàn, vài chục ngàn sinh viên... đó là những nỗ lực khổng lồ, không chỉ là nơi bỏ vốn, nếu là đaị học tư nhân, mà cả nhiều năm hy sinh của hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn phụ huynh.
Quê nhà lúc nào cũng nghịch lý. Trong khi nhà nước xiết chặt nền giáo dục công lập dưới quyền chỉ huy của các chi bộ đảng từng trường học, tới một thời gian đành phải chấp nhận cho tư nhân thiết lập một số cơ sở giáo dục bởi vì nhà nước không bao giàn nổi; phần vì cạn ngân sách, phần vì nghề giáo không giữ lại đủ người giỏi khi xã hội mở ra....
Đời người có những con số đáng sợ. Vì không phải con số nào cũng như nhau. Thí dụ, tuổi càng chất chồng, bệnh ngày càng nhiều, ngày tháng gây biết bao nhiêu nỗi lo.
Chuyện quê nhà nói sao cho xiết. Thiên đường xã hội chủ nghĩa ai cũng biết là xây dựng trên những giấc mơ đẫm máu, nhưng người dám nói lên sự thật là kể như đời sẽ hết bình yên.
Mọi chuyện có vẻ như càng lúc càng bí hiểm... Không ai hiểu chính xác những diễn biến nơi Sài Gòn này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.