Hôm nay,  

Chặt Vườn Cây Làm Củi

19/05/200600:00:00(Xem: 3854)

Theo báo SGGP, trong mùa nắng năm nay, tại một số xã thuộc 2 huyện Củ Chi, Hóc Môn của ngoại thành, nhiều vườn xoài, nhãn đã bị đốn bỏ, cây ra trái bị chặt để làm củi. Nhiều nông dân ở các huyện này hiện đang lâm vào cảnh khốn đốn, nợ nần vì đã vay tiền đầu tư vào các vườn cây ăn trái, nhưng đến mùa thu hoạch thì lại trắng tay vì cây ra trái kém phẩm lượng, không bán được trên thị trường, gọi lái thương đến để bán củi cũng không có người mua. <"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Báo SGGP cho biết:  giải thích về hiện tượng này, các kỹ sư nghiệp phân tích rằng vùng đất ở các xã Tân Thạnh Đông, Tân Thạnh Tây, Tân Phú Trung, Hòa Phú... huyện Củ Chi hay Đông Thạnh, Tân Hiệp, Xuân Thới Thượng, Xuân Thới Sơn... huyện Hóc Môn là đất cát pha thịt nên nghèo dinh dưỡng. Vào mùa nắng, đất ở đây khô cằn và thiếu nước trầm trọng, trong khi mạch nước ngầm sụt giảm mạnh. Vì vậy, trồng cây ăn trái như xoài, nhãn trên đất này nếu bón phân, tưới nước nhiều thì dễ lỗ vốn, nhưng nếu bỏ mặc thì cây ăn trái sẽ mau chóng còi cọc, cho trái kém chất lượng, thị trường không chấp nhận.

 

Ghi nhận về tình cảnh của những nông dân phá sản vì lập vườn, báo SGGP nêu ra trường 2 hợp như sau: Ông Nguyễn Văn Ba ở phường 26 quận Bình Thạnh TPSG, trước năm 2000 mua gần 2 ha đất ở xã Tân Thạnh Tây huyện Củ Chi lập vườn cây ăn trái và đào ao nuôi cá. Dù đến nay vườn nhãn và xoài đã cho trái, nhưng ông chỉ bán được "ba đồng, ba cắc", trong khi vốn đầu tư gần 2 tỷ đồng. Đã vậy, ông còn phải thuê người trông coi để giữ vườn. Tương tự, ông Phạm Văn Thanh ở ấp Cây Da xã Tân Phú Trung huyện Củ Chi cũng đầu tư lập vườn nhãn da bò hơn 1 ha. Ông kể: "Năm thứ 3 từ khi lập vườn, nhãn cho ra trái chiến, bán được cả mùa khoảng 3 - 4 triệu đồng. Mùa thứ hai, thứ ba không khá hơn, thương lái đến chê lên chê xuống... Gọi thương lái đến bán củi cũng bị chê: Cây nhãn có củi bao nhiêu mà bán!"

 

Bạn,

 

Cũng theo báo SGGP, các kỹ sư nông nghiệp đã từng khuyến cáo, vùng đất trảng cát pha nên trồng tầm vông hoặc tre, trúc lấy măng hoặc chuyển sang trồng đậu phộng, bầu, bí, dưa, cà... một số nông dân đã làm và thành công. Thế nhưng, không phải nông dân nào cũng sớm nhận ra và tìm đúng hướng chuyển loại cây trồng, để rồi lâm vào tình cảnh bi đát khi phải đốn bỏ cả vườn cây để làm củi.  

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.