Hôm nay,  

Chặt Vườn Cây Làm Củi

19/05/200600:00:00(Xem: 3431)

Theo báo SGGP, trong mùa nắng năm nay, tại một số xã thuộc 2 huyện Củ Chi, Hóc Môn của ngoại thành, nhiều vườn xoài, nhãn đã bị đốn bỏ, cây ra trái bị chặt để làm củi. Nhiều nông dân ở các huyện này hiện đang lâm vào cảnh khốn đốn, nợ nần vì đã vay tiền đầu tư vào các vườn cây ăn trái, nhưng đến mùa thu hoạch thì lại trắng tay vì cây ra trái kém phẩm lượng, không bán được trên thị trường, gọi lái thương đến để bán củi cũng không có người mua. <"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Báo SGGP cho biết:  giải thích về hiện tượng này, các kỹ sư nghiệp phân tích rằng vùng đất ở các xã Tân Thạnh Đông, Tân Thạnh Tây, Tân Phú Trung, Hòa Phú... huyện Củ Chi hay Đông Thạnh, Tân Hiệp, Xuân Thới Thượng, Xuân Thới Sơn... huyện Hóc Môn là đất cát pha thịt nên nghèo dinh dưỡng. Vào mùa nắng, đất ở đây khô cằn và thiếu nước trầm trọng, trong khi mạch nước ngầm sụt giảm mạnh. Vì vậy, trồng cây ăn trái như xoài, nhãn trên đất này nếu bón phân, tưới nước nhiều thì dễ lỗ vốn, nhưng nếu bỏ mặc thì cây ăn trái sẽ mau chóng còi cọc, cho trái kém chất lượng, thị trường không chấp nhận.

 

Ghi nhận về tình cảnh của những nông dân phá sản vì lập vườn, báo SGGP nêu ra trường 2 hợp như sau: Ông Nguyễn Văn Ba ở phường 26 quận Bình Thạnh TPSG, trước năm 2000 mua gần 2 ha đất ở xã Tân Thạnh Tây huyện Củ Chi lập vườn cây ăn trái và đào ao nuôi cá. Dù đến nay vườn nhãn và xoài đã cho trái, nhưng ông chỉ bán được "ba đồng, ba cắc", trong khi vốn đầu tư gần 2 tỷ đồng. Đã vậy, ông còn phải thuê người trông coi để giữ vườn. Tương tự, ông Phạm Văn Thanh ở ấp Cây Da xã Tân Phú Trung huyện Củ Chi cũng đầu tư lập vườn nhãn da bò hơn 1 ha. Ông kể: "Năm thứ 3 từ khi lập vườn, nhãn cho ra trái chiến, bán được cả mùa khoảng 3 - 4 triệu đồng. Mùa thứ hai, thứ ba không khá hơn, thương lái đến chê lên chê xuống... Gọi thương lái đến bán củi cũng bị chê: Cây nhãn có củi bao nhiêu mà bán!"

 

Bạn,

 

Cũng theo báo SGGP, các kỹ sư nông nghiệp đã từng khuyến cáo, vùng đất trảng cát pha nên trồng tầm vông hoặc tre, trúc lấy măng hoặc chuyển sang trồng đậu phộng, bầu, bí, dưa, cà... một số nông dân đã làm và thành công. Thế nhưng, không phải nông dân nào cũng sớm nhận ra và tìm đúng hướng chuyển loại cây trồng, để rồi lâm vào tình cảnh bi đát khi phải đốn bỏ cả vườn cây để làm củi.  

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có ai hiểu gì về thế giơi của người cõi âm? Và nếu có ai tự nhận là hiểu biết về thế giới cõi âm, có thật rằng họ hiểu được bao nhiêu phần cõi âm, giả sử là có thật, để rồi về khuyên chúng ta thế này, khuyên chúng ta thế kia?
Chuyện gì cũng vậy, cũng cần có một khuôn phép gọi là chuẩn mực, bấy giờ mới thấy hết cái đẹp, cái tinh vi. Nếu không có chuẩn mực, tất sẽ hỗn loạn, sẽ chỉ là tiếng ồn của người tâm thần.
Trong khi chúng ta đọc tràn ngập những tin hình sự hàng ngày ở Hà Nội, ở Sài Gòn, ở Cần Thơ... đời sống trở nên đầy những nỗi lo, những sợ hãi. Rồi may mắn, đôi khi gặp những bản tin làm dịu lòng mình xuống, khi niềm tin được khơi dậy về cái thiện bản nhiên trong lòng người.
Có những dòng chữ viết lên vách, và đời sau ca ngợi là thơ thần, bút thánh. Có những nét vẽ sau khi hoàn tất trên vách, lập tức trở thành bất tử.
Bạn hãy hình dung rằng khi một công nhân bị nợ lương, là bao nhiêu chuyện thảm họa dây chuyền sẽ xảy ra. Vậy mà đó lại là hiện thực đang diễn ra đối với hàng chục ngàn công nhân.
Tình yêu mang tới hạnh phúc cho đời người. Tình yêu là sự chia sẻ, là niềm vui, là chung bước để cặp tình nhân dìu nhau đi trên những năm tháng gian nan của đời người. Tình yêu như thế cũng là tránh nhiệm, là gánh vác một phần gánh nặng trăm năm cho nhau.
Cái đầu mình khá u tối, nên rất thường khi gặp những chữ viết tắt trên báo chí Việt Nam, nghĩ hoài cũng không ra nổi. Như thế, gặp các trưoòng hợp tối nghĩa, hay chữ ít gặp, thì đành chịu. Nghĩa là, mình nghĩ, chức năng truyền thông của báo chí chưa đạt nổi.
Mỗi người đều mang ơn một số thầy giáo, cô giáo nào đó. Từ bậc mẫu giáo, bậc tiểu học, bậc trung học và rồi đaị học... thế nào cũng có lúc chúng ta sơ xuất, vấp ngã và rồi được một thầy giaó hay cô giáo chìa tay ra giúp, đỡ lên và dìu chúng ta đi tiếp.
Quý thầy giáo và quý cô giáo, tức là ngành giáo dục, trên nguyên tắc là phải tuyệt vời trong sáng đạo đức. Lịch sử Việt Nam cũng đã từng có những thấy giáo tuyệt vời, như Thầy Chu Văn An, như Thầy Nguyễn Đình Chiểu...
Nghệ thuật là gì? Và làm vai MC để dẫn chương trình trong các buổi họp mặt, tiệc cưới... có cần tới nghệ thuật không? Và nếu thiếu nghệ thuật, các buổi đó có trở nên nhạt nhẽo hay không? Thậm chí, nếu không khéo, MC có thể làm mất vui cả một tiệc cưới hay không?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.