Hôm nay,  

Cá Độ Quanh Năm

06/07/200600:00:00(Xem: 4381)

Bạn,

Theo ghi nhận của báo quốc nội, khi tại các thành phố lớn như Hà Nội, TP.SG... công an CSVN đang tập trung truy bắt những ổ nhóm cờ bạc, thì những ông trùm cá độ túc cầu đã tìm cách di chuyển vùng hoạt động sang các địa bàn lân cận, hình thành những "trung tâm cờ bạc" lớn mà con bạc chẳng ai khác ngoài những nông dân mới phất. Một trong số những "trung tâm" như vậy nằm ở xã Hữu Bằng, huyện Thạch Thất, tỉnh Hà Tây, miền Bắc VN. Tại đây, các ổ nhóm cá độ túc cầu hoạt động quanh năm, không cần phải chờ tới mùa World Cup. Báo Thanh Niên ghi nhận về "làng cá độ" này qua đoạn ký sự như sau.

Con đường vào xã Hữu Bằng ngoằn ngoèo, quanh co theo kiểu "phố cổ Hà Nội". Từng mét vuông đất được tận dụng bày bán hàng hóa. Sơn, một thanh niên trong xã tình nguyện đèo phóng viên đi tìm hiểu thực tế. Phóng viên  lên xe, anh chạy qua những "phố làng", chốc chốc lại gặp những đám đông đang túm tụm xôn xao. Đó chính là con bạc bên "bàn độ".

Trong khi dân "độ" ở Hà Nội luôn phải dấm dúi và sử dụng nhiều tiếng lóng để "làm độ" thì ở đây công khai tới mức trắng trợn. Trước giờ bóng lăn khoảng 2 tiếng đồng hồ, những tay "gom độ" cho các ông trùm thường kê một chiếc bàn nhỏ ngay trước cửa nhà như người ta đứng bán hàng. Trên đó bày sẵn bảng kèo, bảng vị các trận đấu trong ngày. Những bàn độ kiểu này nhiều vô kể. Cứ cách nhau khoảng ba chục mét là từ "bàn độ" này lại tới... một "bàn độ" khác, xung quanh lố nhố người, đông như trẩy hội.

Theo lời Sơn thì dân ở đây tham gia đánh độ quanh năm, không cần phải chờ tới mùa World Cup. Chìa chiếc điện thoại di động, Sơn bảo: "Riêng khu vực xã có 3 trạm phát sóng điện thoại, thế mà em đố anh gọi được đấy! Vào giờ cao điểm, mạng bị nghẽn hoàn toàn. Gọi những giờ đó rặt các tay "làm độ", họ báo mồm qua di động cho tiện". Những tay này luôn dùng máy rất xịn, có hệ điều hành, thẻ nhớ để ghi âm cuộc gọi, dùng làm bằng chứng thanh toán tiền "độ". Xong việc sẽ vứt luôn thẻ nhớ. Sim điện thoại thì thay đổi liên tục, toàn số đẹp. Xe quẹo ra đường rộng, phóng viên tìm đến một "bàn độ" đông nhất. Ở đó, hơn chục thanh niên xếp vòng quanh, thi nhau bàn tán, thăm dò. Sơn bảo, dân ở Hữu Bằng hầu hết đều biết "độ", từ người già tới trẻ nhỏ. Tiền ít đánh ít, tiền nhiều đánh nhiều, có những trường hợp một đêm cả vài trăm triệu, trắng tay là chuyện thường...

Bạn,

Cũng theo báo TN, những người tham gia "độ" ở đây phần lớn là nông dân, thế cho nên chuyện được thua nhiều khi là rất khôi hài và... vớ vẩn. Có nông dân chỉ vì nhỡ tay "điền thêm mấy số 0" khi tham gia cá cược với nhà cái bên Hồng Kông mà mất trắng cả gia tài. Có những nông dân thì bỏ ra cả triệu bạc thuê người chỉ mỗi việc mở trang web cá cược cho anh ta, thậm chí có anh chàng còn đưa cả tài khoản để người quen cá độ giúp. Chẳng phải vì tin tưởng gì nhau mà bởi cũng không còn cách nào khác khi người chơi mới chỉ học hết lớp vỡ lòng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mọi chuyện của nhà nước y hệt như bàn cờ đầy tăm tối. Chúng ta là con dân, ngó hoài mà không thấy lối ra, nghe hoài mà không quán triệt nổi chính sách, chờ hoài mà vẫn đói nghèo thê thảm, lỡ có tin nhau lâu dài rồi cũng sững sờ khi thấy đất rừng và biển đảo bị Bắc Phương chiếm từng mảng.
Bây giờ thứ gì cũng tăng giá, nhưng lương công nhân vẫn là bèo. Không biết rồi dân mình sẽ sống ra sao nữa.
Có vẻ như chính phủ đang lúng túng về chuyện tìm một quốc phục... Cũng lạ, có vẻ không gì là khó, thế sao nhà nước lại mất công ngồi bàn, họp, chỉ thị... đi tìm đặc tính văn hóa Việt.
Chuyện đánh giá năm 2012 bi thảm là từ các chuyên gia tài chánh trang mạng CafeF khi tổng kết tình hình kinh tế trọn năm 2012.
Người Việt ít hạnh phúc thứ nhì thế giới? Đó là kết quả từ một bản khảo sát của một viện nghiên cứu quốc tế.
Để xây dựng một đại học, cần biết bao nhiêu là công sức tiền bạc. Khi điều hành và giảng dạy lên tới vài trăm, vài ngàn, vài chục ngàn sinh viên... đó là những nỗ lực khổng lồ, không chỉ là nơi bỏ vốn, nếu là đaị học tư nhân, mà cả nhiều năm hy sinh của hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn phụ huynh.
Quê nhà lúc nào cũng nghịch lý. Trong khi nhà nước xiết chặt nền giáo dục công lập dưới quyền chỉ huy của các chi bộ đảng từng trường học, tới một thời gian đành phải chấp nhận cho tư nhân thiết lập một số cơ sở giáo dục bởi vì nhà nước không bao giàn nổi; phần vì cạn ngân sách, phần vì nghề giáo không giữ lại đủ người giỏi khi xã hội mở ra....
Đời người có những con số đáng sợ. Vì không phải con số nào cũng như nhau. Thí dụ, tuổi càng chất chồng, bệnh ngày càng nhiều, ngày tháng gây biết bao nhiêu nỗi lo.
Chuyện quê nhà nói sao cho xiết. Thiên đường xã hội chủ nghĩa ai cũng biết là xây dựng trên những giấc mơ đẫm máu, nhưng người dám nói lên sự thật là kể như đời sẽ hết bình yên.
Mọi chuyện có vẻ như càng lúc càng bí hiểm... Không ai hiểu chính xác những diễn biến nơi Sài Gòn này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.