Hôm nay,  

Năm Nay Tạ Ơn

25/11/200800:00:00(Xem: 4533)

NĂM NAY TẠ ƠN

Vi Anh
Ngày 27 tháng 11 là Lễ Tạ Ơn năm nay. Ngày 20 tháng 1 năm sau là ngày TT Bush bàn giao chánh quyền cho TT đắc cử Obama.
Lễ Tạ Ơn năm nay đáng để tạ ơn đất nước nhân dân Mỹ đã bầu một người Mỹ gốc Phi Châu Ô Barack Obama lần đầu tiên lên làm tổng thống Mỹ, và tạ ơn TT Bush đã quyết chiến với quân khủng bố Hồi Giáo cực đoan, gần suốt hai nhiệm kỳ, đem lại an ninh đất nước và nhân dân Mỹ.
Tạ Ơn nước Mỹ là xứ sở  của người nhập cư, mái ấm của những người tự do, và đất hứa của cơ hôi đồng đều, đã giúp cho con  một người nhập cư Kenya, mới thế hệ thứ hai sanh ở Mỹ đã vươn lên được. Tạ Ơn TNS Obama từ một gia đình nghèo khó, tầng lớp hạ lưu  đã cố gắng vươn lên. Tạ ơn TNS Obama đã huy động được lòng dân, nội lực quốc gia dân tộc Mỹ để nhân dân và chánh quyền Mỹ làm được một kỳ tích lịch sử cả thế giới ngợi khen, làm đẹp thêm hình ảnh nước Mỹ. TT Obama không phải là chiếc đủa thần. TT Obama mới lên, đang thành lập nội các, chánh phủ, theo thông lệ, người Mỹ dành cho Ong tối thiểu 3 tháng 10 ngày, nên còn quá sớm để xem tài thao lược của cá nhân Ong và chánh phủ do Ong lãnh đạo. Chờ xem và ân đền nghĩa trả bốn năm sau cũng không muộn.
Nhưng không thể không tạ ơn TT Bush, người rời khỏi Phủ Tổng Thống, tối thiểu là hai điều.  Việc mới nhứt trước khi mản nhiệm là tạo mọi điều kiện để có một cuộc bầu cử an ninh, và người dân chọn những người lãnh đạo quốc gia, toàn thể dân biểu Hạ Viện và một  phần ba Thượng Viện. Quan trọng nhứt là vị tổng thống Da Đen đầu tiên. Cám ơn TT Bush đã tử tế với TT Obama và bàn giao chánh quyền đầy thiện ý, thiện tâm, hơn ý muốn của những nhà lập hiến nữa.
Việc thứ hai là sau 8 năm ở Nhà Trắng tại Washington DC, TT Bush ung dung ra đi. Trong 8 năm, Ong đã dành hết thì giờ, tâm lực và trí lực để bảo quốc an dân. Nhìn lại sắc diện của Ong hồi mới lên làm tổng thống với bây giờ tóc trắng , trán nhăn sâu thêm, mắt thâm thêm đủ biết bao nỗi lo toan suy tính ngày đêm suốt 8 năm trường  trong vai trò lãnh đạo quốc gia và tư lịnh tối cao quân lực Mỹ do nhân  dân Mỹ giao phó.
Một người lãnh đạo quốc gia, một nhà chánh trị, một thống tướng dù ở Đông hay ở Tây, là người phải hoàn thành trách nhiệm với tất cả tấm lòng thành và can đảm, phát huy chánh nghĩa cao thượng và công minh. George W. Bush rõ rệt đã vuông tròn đạo lý ấy khi làm tổng thống nước Mỹ. Chắc chắn bây giờ rất nhiều người sẽ không chia xẻ  nhận xét này, nhưng với độ lùi thời gian đủ dài, công luận lắng đọng một thời gian, lịch sử sẽ đem lại công lý cho TT Bush.


Ngay  trong thời điểm này, khi TT Bush mới rời khỏi chức vụ, bàn giao cho TT Obama mà chánh đảng, lập trường và quan điểm có nhiều điểm khác nhau, hành động lâu nay của TT Bush chưa được thừa nhận đi nữa, người ta cũng đủ công bình để thấy quyết tâm và hành động của TT Bush đóng góp rất nhiều. Về bảo quốc an dân, suốt gần 8 năm trời sau cuộc khủng bố 911đầy xúc phạm  của quân Hồi Giáo cực đoan đối với Mỹ, TT Bush đã lèo lái con thuyền quốc gia qua sóng gió, đem lại cho đất nước nhân dân Mỹ một nền nội an đông bình tây định, "bốn phương phăng lặng, hai kinh vững vàng".
Về phát huy dân chủ, giá trị và niềm tin lịch sử của Mỹ và giấc mơ của các nưóc trên thế giới, TT Bush đã tạo được cảm hứng, đã gieo được mầm tự do, dân chủ tại nhiều nước trên thế giới, nhưng nơi mà chế độ độc tài và dã man đã thâm căn cố đế. Không ai có thể tưởng được tự do đã thăng quá mau ở Trung Đông so với lịch sử độc tài của vùng này. Bây giờ người dân Iraq, Afghanistan có thể đi bầu làm ra chánh quyền, phụ nữ được đến trường và ngồi làm bộ trưởng, dân biểu, giáo sư đại học. Càng ít lại nhũng tên độc tài khát máu, những nhà cầm quyền chứa chấp khủng bố cũng ít lại. Lại nhiều thêm giao thương, đầu tư, giúp đỡ giữa các nước mạnh thêm.
Tượng Thần Tự Do ở Mỹ vẫn còn là cây đèn pha, sao Bắc Đẩu đối với những người nhập cư vào Tân Thế Giới từ năm 1886. Anh sáng đó, niềm tin đó, cảm hứng tự do đó bao nhiêu tổng thống Mỹ đã giữ gìn, đã phát huy, mà TT Bush là một trong những người tiếp nối với tất cả lòng thành, niềm tin  vào đầu thế kỷ 21 và thiên niên kỷ thứ ba của Nhân Loại. Thế kỷ 20 tự do của Au Châu bị độc tài Phát xít và Quốc Xã tước đoạt. Chính những tổng thống Mỹ đã kết họp, chánh quyền và nhân dân Mỹ và các nước, hy sinh mạng sống và tài sản đến để đem lại tư do cho Au châu.. Cộng sản muốn xuất cảng cách mạng vô sản tạo Chiến tranh Lạnh, cũng chính Mỹ đương đầu khắp nới trên thế giới đến khi Đế quốc Liên xô sụp đổ. Hai mươi  năm sau Bức Tường Ô nhục Bá Linh sụp đổ, Liên Au hiểu thêm tự  do là điều kiện căn bản và tiên quyết của phú cường.
Tại khúc quanh của hai thế kỷ 20 và 21, vào ngày 11 Tháng Chín năm 2001, ngay năm đầu của nhiệm kỳ 1 của TT Bush, Quân Hồi Giáo Cực Đoan khai chiến với Tự do, bằng cuộc khủng bố 911. đanh ngay vào nưóc Mỹ. Họ dùng khủng bố để đạt mục tiêu chánh trị tối hậu là triệt tiêu tư do, dân chủ. Lịch sử trớ trêu lại giao cho TT Bush cái khó khăn chống khủng bố, chống lại một kẻ thù vô hình nhưng ở đâu cũng có, một chiến tranh bất cân xứng nhưng kinh hoàng.  Chiến tranh chánh nghĩa, chiến tranh ý thức hệ, chiến đấu cho tự do  thắng thua ở chỗ kiên định lập trường, can đảm trong quyết định, và dám lãnh trách nhiệm. Việc tái đắc cử nhiệm kỳ hai của TT Bush là câu trả lời rõ rệt nhứt của nhân dân Mỹ, là cách Tạ ơn sâu xa TT Bush.
Nhiệm kỳ hai, trong những tháng ngày sắp giã từ  TT Bush, công luận tỏ ra bất mãn Ong về Chiến tranh Iraq. Nhưng một người lãnh đạo quốc gia nào đi nữa, một  tổng thống Mỹ nào đi nữa, miển có trách nhiệm với quốc gia dân tộc thì cũng phải bảo quốc an dân, bảo vệ chánh nghĩa tự do như TT Bush đã làm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ Berlin, Hiếu Bá Linh vừa trân trọng cho hay một tin vui … đã cũ: “40 năm trước, tổng thống Ý cử 3 tàu chiến đến Biển Đông cứu vớt thuyền nhân tị nạn Việt Nam … Hoạt động gần 1 tháng, 907 thuyền nhân đã được cứu sống và đưa về Ý. Ngày 21/8/1979, tại lối vào cảng Venice, thủy thủ đoàn và các thuyền nhân được dân chúng hân hoan chào đón.”
VENUS GINSENG đang được phái đẹp trong và ngoài nước tìm đến và truyền tay nhau bởi công dụng tuyệt vời trắng sáng, làn da, chăm sóc sức khỏe tòan diện và cải thiện một đời sống chăn gối viên mãn.
Tin tức trên mạng đang sôi nổi về một lời phát biểu mới đây của Trần Long Ẩn rằng “Toàn bộ nền văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975 là độc hại, cần phải xóa bỏ hết”.
Dòng sông Lan Thương–Mekong đang bị tàn phá bởi hàng trăm dự án thủy điện trên dòng chính và các phụ lưu của nó từ cao nguyên Tây Tạng ở Trung Quốc tới hạ lưu sông Sê san ở Campuchia. Riêng trên dòng chính Mekong, Chính phủ Lào đóng vai trò chính trong việc xây dựng những dự án này và thậm chí đang có kế hoạch xây thêm
Những trận bạo động kéo dài qua cả sau những ngày cuối tuần… Hồng Kông như thế là liênt ục ba ngày gián đoạn giao thông công cộng. Bạo lực xô xát giữa người biểu tình và cảnh sát tới cả sáng hôm Thứ Tư 13/11/2019.
Khoảng đầu tháng 11/2019, Hongjin Tan, người Trung Quốc, thừa nhận đánh cắp những bí mật thương mại của công ty dầu khí Phillips 66, bang Oklahoma, Mỹ, khi làm việc tại đây.
VENICE - Thành phố du lịch nổi tiếng tại châu Âu chứng kiến nước ngập gần kỷ lục.
SEOUL - Vào ngày 13/11 Ủy Ban nhà nước Bắc Hàn phát tuyên cáo phản đối cuộc tập trận Mỹ- Hàn đã dự liệu, và cảnh báo: Mỹ sẽ phải chịu tổn thương nghiêm trọng nếu bỏ qua kỳ hạn đối thoại phi nguyên tử do lãnh tụ Kim đề ra.
BEIJING - Trong lúc bạo động tiếp tục và leo thang tại đặc khu Hong Kong, phát ngôn viên Geng Shuang của Bộ ngoại giao Trung Cộng khuyến cáo Hoa Kỳ “thẩm định tình hình và lui lại trươc khi quá muộn”.
RIO DE JANEIRO - Vào ngày 13/11, tại Brazil, sứ quán của chế độ Maduro bị dân Venezuela ủng hộ lãnh tụ đối luận Juan Guaido lập đại sứ mới cho Venezuela.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.