Hôm nay,  

Bục Giảng

21/03/201000:00:00(Xem: 12305)

Bục Giảng

Đã đứng trên bục giảng, đã hết lòng giảng dạy tiếng Việt, hết lòng thương mến các em, cô giáo Kim Oanh đặt hết tâm tình vào bài thơ: Vườn Việt Ngữ.

Vườn Việt Ngữ

Đã bao ngày tháng qua
Vườn Việt Ngữ nở hoa
Đón chào đàn chim nhỏ
Đến vườn vui líu lo.

Chim nhỏ là các em
Hẹn nhau trong vườn trường
Cùng chơi đùa cùng học
Tiếng vỡ lòng quê hương.

Cô đến cùng các em
Mở trang sách cùng xem
Em cùng cô ôn lại


Trang sử dài Việt Nam.

Bài học tiếng nước tôi
Theo vận nước nổi trôi
Lời bên nôi mẹ hát
À, à, ơi êm đềm.

Một mai con lớn lên
Tiếng thuỏ đầu sẽ quên
Vì luân lưu xứ lạ
Tiếng Việt đành xa thêm.

Tình Việt vẫn đong đầy
Dẫn dắt em đến đây
Cùng thầy cô thân ái
Học những bài quê hương.

Vườn vẫn nở hoa xinh
Những đóa hoa ân tình
Những bông hoa tinh khiết
Cho đời luôn ngát hương.

Trường Việt Ngữ Tustin-2005
Cô Giáo Kim Oanh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Con năm nay 9 tuổi, học lớp 4 trường Mỹ và lớp 2 trường Việt Ngữ mỗi ngày Chủ Nhật. Con còn biết múa và hát tiếng Việt, Ở nhà con nói tiếng Việt với ông bà nội và ông bà ngoại nên ông bà thích lắm.
Có phải vì biển Việt Nam đã hết cá tôm? Hay có phải vì biển Việt Nam không còn an toàn, vì bị Hải quân Trung Quốc quậy phá?
Ngày xưa có một ông vua nọ cho trồng một vườn hoa lớn ở phía sau cung điện của mình để làm nơi đi tản bộ vui chơi hàng ngày. Trong vườn hoa có một cây táo kết quả vàng. Khi táo sắp chín vua phải cho người kiểm soát số quả, nhưng cứ tới sáng hôm sau, cây táo lại thiếu mất một quả.
Tác giả là một cựu tù cộng sản, hiện sống ở Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, và từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông. Sau giải Đặc Biệt năm 2017, với bài viết của một dân sự gốc Việt từ căn cứ Mỹ tại Afganistan, ông được trao thêm giải Danh Dự VVNM 2018. Sau đây là bài viết mới của ông, từ Cameroon, một nước ở miền trung Phi châu.
Có phép lạ nào đâu! Gió đầu thu hôm nay không giống gió đầu thu năm trước, nhưng cũng là gió, không gì mới; chỉ là sự lặp lại của một vận hành thời tiết.
Mỗi tuần hai ngày má cõng tôi trên lưng khom khom đứng đón xe ngựa đi lên nhà thuốc Ông Tạ ở Hòa Hưng để được bắt mạch hốt hai thang thuốc đem về. Xe ngựa chật, ngộp, phải ngồi bó rọ trong lòng má, tôi thường khóc giảy khiến bà phải dỗ
không tài liệu nào ghi lại bản kể truyền miệng dầu là sơ lược chuyện Thạch Sanh. Vậy thì chúng ta giả thuyết rằng đây là bản chuyện Thạch Sanh sớm nhứt
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.