Hôm nay,  

Cùng Sợ Internet

12/01/200700:00:00(Xem: 6378)

Cùng Sợ Internet

Thầy sao trò vậy, Trung Cộng và Việt Cộng đều sợ Internet. Càng sợ càng tìm cách triệt khoa học kỹ thuật cao của thời đại Tin học này. Ngày thường siết chặt, có biến động gì lớn trong nước như trước tổ chức Thế vận Hội ở Bắc Kinh và hội nghị thượng đỉnh APEC ở Hà nội, CS càng càn quét mạnh hơn. Nhưng cao nhân tắc hữu cao nhân trị, nhiều tổ chức, nhiều người yêu tư do thông tin, tôn trọng quyền hiểu biết của Con Người vẫn có cách dẹp những vật cản  do CS dàn dựng  trên con đường tiến hóa  của Nhân Loại. Những thành phần tiến bộ này một mặt trực tiếp tố cáo những "móc ngoăc" của Đảng Nhà Nước CS với các công ty tin học siêu quốc gia để khóa nguồn tin tức và kiến thức; mặt khác phát kiến những phương pháp vượt tường lửa do CS dựng lên, tạo an toàn cho người dân sống trong các chế độ độc tài tiếp cận được với thế giới bên ngoài qua xa lộ thông tin.

CS sợ Internet. Phản ứng tâm lý thông thường của sợ hãi là trốn chạy. Nhưng Tin Học đã biến  Trái Đất thành xóm nhà, quốc gia dân tộc thành láng giềng, biên giới bị xóa trong không gian Tin Học. Thế cho nên chế độ độc tài  không còn nơi nào để chạy, chỉ còn có cách là  trốn thôi. Tự cô lập, xây tường lửa để trốn bên trong. Mặt ngoài  họ "móc ngoặc" với các đại công ty tư bản siêu quốc gia cung ứng dịch vụ Internet, khóa nguồn không cho người  dân sống trong vòng kiềm tỏa của độc tài truy cập thông tin của thế giới tự do, nhứt là những gì hại cho nhà cầm quyền độc tài. Hẳn nhiều người còn nhớ nhà cầm quyền CS Bắc Kinh đã mua chuộc các công ty đa quốc này bằng cách bắt bí các các công ty ấy muốn được vào làm ăn ở thị trường Trung Quốc thì phải  khóa nguồn hay phải cung ưng  danh tánh những ai truy cập vào các thông tin, dữ kiện mà CS coi là có hại cho Đảng Nhà Nước CS. Yahoo, Cisco  bị phê bình nặng vì đã cho biết tên một nhà báo đưa tin đi ngoại quốc, CS bắt và kêu án tù nhà báo này. Google bị các  tổ chức đấu tranh nhân quyền và tự do, dân chủ, nghiêm khác chỉ trích vì khóa nguồn tin tức mà TC muốn bưng bít. Nhiều tổ chức đặt vấn đề pháp lý đối với những công ty này. Liên Hiệp Quốc xem những việc làm đó là đi ngược quyết nghị thông tin tự do nhiều nước đã ký, trong đó có CS Bắc Kinh và Hà nội.  Việt Cộng nghèo và yếu thế ngoại giao hơn TC nên  chưa "móc ngoặc" được các đại công ty tư bản siêu quốc gia như TC. CS Hà nội dùng công an để kiểm soát người có gắn Internet. Hiện nay theo con số của Đảng Nhà Nước CS Hà nội, có độ 17 triệu người Việt gắn Internet. Nhưng con số thực tế về người sử dụng Internet thì nhiều hơn. Cho mướn máy xài Internet là một nghề làm ăn khá phát đạt ở VN. Số lượt người sử dụng Internet qua những nơi cho mướn máy này cao nhiều lần hơn số người gắn Internet. Số  văn kiện, nghị định, quyết định, chỉ thị, thông báo liên quan về Internet do Đảng Nhà Nước đã ban hành nhiều không thua gì những văn kiện liên quan đến kinh tế. Số công an "văn hóa tư tưởng" theo dõi Internet, cũng xấp xỉ số công an kinh tế. Gần đây nhứt CS Hà nội còn chuẩn bị buộc người xài thẻ sim điện thoại di động phải "đăng ký" vì  với tiến bộ, khoa học hiện thời máy điện thoại có thể chụp hình, thu âm, truy nhập Internet.

CS Trung Quốc và VN luôn luôn ca bài con cá, nói trong nước có tự do Internet, Đảng Nhà Nước CS  chỉ kiểm duyệt ngăn chặn thông tin đồi truỵ, độc hại. Nhưng khảo sát liên họp của đại học Mỹ và Anh có tính độc lập khẳng định nhà cầm quyền chánh yếu chủ mục vào các trang web có nội dung chính trị, dân chủ, nhân quyền mà họ cho là có hại cho họ, chớ họ không  chú ý gì đến các websites khiêu dâm có hại cho tuổi trẻ và người dân.

Nhưng Internet là thiên la địa võng. Nhiều người yêu tự do, tôn trọng sự thật, quyền hiểu biết của Con Người đã có nhiều sáng kiến  và phát minh  nhiều cách vượt tường lửa mà nhà cầm quyền độc tài dựng lên để ngăn chặn các luồng tự do thông tin trên toàn cầu, để giải thoát những người sống trong gọng kềm  độc tài - nghiệt ngã nhứt là độc tài CS -có thể tiếp cận với thế giới bên ngoài.Trong những sáng kiến, phát minh có lợi cho tư do thông tin đó, có những biện pháp đáng kể, dễ xài, không tốn kém  sau.

Proxy giúp cho  người ở trong nước mà nhà cầm quyền kiểm soát Internet có thể truy cập vào các websites bị tưởng lửa do nhà cầm quyền dựng lên để ngăn chặn. Nhưng nhà cấm quyền cũng còn có thể mò ra proxy và ngăn chận như ngăn chận một trang web mà họ đã làm.

Tiến thêm một bước, an toàn và khó chận hơn, là biện pháp vượt tường lửa với web www.anonymouse.org. Sáng kiến này do  một sinh viên Đức, Alexander Pircher, làm ra năm 1997. Người sữ  dụng chỉ việc đánh địa chỉ trang web cần truy cập vào ô nhỏ trên trang chính của website này là máy chủ của trang web này sẽ kiếm và tải về thông tin cần tìm.

Psiphon là chương trình mới đây nhứt, tạo điều kiện an toàn, thuận lợi và hữu hiệu cho những nhà đấu tranh giúp người trong nước bị đàn áp. Người ở các nước có tự do Internet cài đặt chương trình Psiphon  miễn phí vào máy computer của mình, sau đó  bí mật đưa những dữ kiện kết nối cho vài người thân tín hay bạn bè ở các quốc gia bị kiểm soát internet. Và người trong nước dùng những dữ kiện đó truy cập những gì mình cần như người ở nước có tư do Internet. Người ngoài và trong phải là người tín cẩn nhau mới bảo mật lâu dài được. Phát kiến này do các nhà khoa học thuộc phòng thí nghiệm Citizen Lab  do giáo sư Ronald Deibert của trường đại học Toronto, Canada, hướng dẫn, cùng làm ra, phổ biến, sử dụng miễn phí. Trang web < ahre="http://psiphon.civisec.org/" target="new">download Psiphon.

Tiến là định luật của sự sống. Chân, Thiện, Mỹ, lý tưởng của Con Người. Dối trá, che dấu là sợ sự thật, bất lương, và xấu xa. Internet là vũ khí chống lại những phản tiến hóa ấy. Không nhà cầm quyền nào dù mạnh thế mấy; không biện minh nào dù hoa mỹ thế mấy có thể ngăn trở bước tiến của Con Người. Internet phát triển và phát triển hơn nữa, phát triển trên tro tàn của các chế độ chống lại tự do thông tin, quyền được hiểu biết của Con Người.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi cùng tử đến đây, mùa hạ chưa qua, mùa thu chưa đến. Lá trên cành còn xanh màu lộc biếc. Những cây tùng già cỗi được cắt xén bao lần, vẫn kiên trì chan nắng giữa công viên.
Vụ nổ súng hung hăng tại West Texas hôm Thứ Bảy đã làm 7 người thiệt mạng, theo cảnh sát cho biết hôm Chủ Nhật.
Việc Cộng Đồng Việt Nam Vùng Washington, DC, Maryland, và Virginia thách thức ông Nguyễn Phú Trong đối thoại với Cộng Đồng trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ sắp tới, biết đâu cuộc cách mạng sẽ xảy ra sớm hơn và ôn hòa hơn.
bao nhiêu hậu duệ của người Việt tị nạn, vừa sinh ra không được thừa nhận quốc tịch và hưởng những ưu đãi dành cho công dân Hoa Kỳ? Bao nhiêu hậu duệ trong độ tuổi vị thành niên không được “ăn theo” cha mẹ, khi cha mẹ vừa nhập tịch Hoa Kỳ, mà phải chờ đến 18 tuổi để thi quốc tịch, thì suốt trong những năm trung học hay đầu đại học không có quốc tịch thì bao nhiêu ưu tiên cho công dân Hoa Kỳ đến trường sẽ không tới tay họ.
Anh đến Sơn La rồi ở lại Bạn bè sau đó cũng về Nam Chiều nay trở lại tìm anh đó Chớp mắt qua rồi mấy chục năm Cây sao cổ thụ giờ đâu mất Còn chỉ mênh mông sắn phủ đồi Cách ngã ba nầy trăm rưởi thước Mồ hoang viễn xứ lạnh mưa rơi
Nguyễn Phú Trọng hãy trả lời công khai trên công luận để nhân dân biết: Nên học tập tư tưởng, đạo đức và phong cách nào của HCM? Chả lẽ cứ theo Bác mở “đũa thần“ Marx-Lenin đã bị lịch sử vất vào sọt rác ra làm tiếp
Muốn giải quyết tình trạng Biển Đông, cần có hậu thuẫn của toàn dân và nếu có sức mạnh toàn dân sẽ được thế giới ủng hộ thì TBT Nguyễn Phú Trọng phải vứt cái “kim cô” trên đầu ĐCSVN. Vứt một cách khéo léo và luật quốc tế sẽ giúp VN lấy lại thăng bằng trong quan hệ với TQ, không phải quan hệ anh - em mà là quan hệ giữa hai quốc gia
Tháng tám, trời tây ! Với những thằng ở xứ tây lâu như thằng tui, tháng 8 tây là đang còn trong Hè nóng bức. Nhưng tại sao, trong tuần qua, khi nhìn lịch thấy tháng 8 tuy tây – en plein mois d’Août- nhưng vì thấy ngày 23 … bổng sực nhớ đến bài ca bắt đầu bằng « Mùa Thu rồi, ngày 23... » từng nghe thời còn nhỏ, khi cùng cha mẹ đi tản cư ở vùng Tân trụ ? …
Trong ánh nắng mong manh của một buổi chiều, Bảo-Trân và Phong đều cảm thấy buồn buồn, không nói năng chi nữa, chỉ đi chầm chậm bên nhau, theo triền dốc, về hướng bờ Hồ-Xuân-Hương.
Thế là chúng tôi quyết định thăm viếng tiểu bang Arizona. Trong đó có Sedona. Ô, nhưng tại sao thăm viếng? Không ổn. Làm như thể là bà con thân thích lâu ngày không gặp nay phải đi thăm, hoặc là viếng người bạn trọng bệnh “thập tử nhất sinh”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.