Hôm nay,  

Dì Em

15/02/200900:00:00(Xem: 43272)

DÌ EM

Sau mấy ngày Tết thì ba má em đi thăm dì em và cho chúng em đi theo. Dì em ở tận  Virginia nên chúng em ít khi được gặp mặt. Lúc chúng em tới nơi thì ở tiểu bang này đang còn mùa đông. Trời lạnh lắm, buổi chiều và ban đêm thường có tuyết rơi, còn ngày thì nhiều gió. Ba má em đem theo nhiều quà, phần nhiều là rau tươi và nhiều thực phẩm mua từ các chợ Việt Nam. Còn có cả các thứ giò lụa, giò thủ, giò gà và cả bánh cuốn gói trong lá chuối nữa.
Vậy là gia đình em ăn Tết thêm một lần nữa với gia đình dì. Cũng có một buổi giỗ tưởng nhớ tổ tiên, mẹ và dì nấu rất nhiều món ăn ngon. Ngoài gia đình em, dì còn mời thêm một số bạn bè Việt Nam ở gần tới thưởng thức những món ăn tươi đem từ California lên. Dì nói năm nay, tuy ăn Tết muộn nhưng có ý nghĩa nhất và ấm cúng nhất vì có người thân ruột thịt bên mình. Dì em rất đẹp. Da dì trắng như người Mỹ, dì lại nhuôm tóc màu nâu nên càng nổi bật làn da trắng hồng, mịn màng. Lúc dì và mẹ ngồi bên nhau cười cười nói nói ôn lại chuyện cũ thì em so sánh giữa mẹ và dì . Mẹ tuy lớn tuổi hơn, nhưng tóc để tự nhiên màu đen mật. Mẹ không trang điểm phấn son nhiều như dì. Em thấy cả mẹ và dì đều đẹp mà không thể nghĩ ra được ai đẹp hơn ai.


Trong mấy ngày ở với dì, em thấy dì em tính tình tự nhiên, nhân hậu và thương chúng em cũng như các con của dì. Em mến dì của em lắm. Lúc ra máy bay để trở về, em cứ lưu luyến nắm chặt tay dì và bắt dì hứa năm tới dì phải về California ăn Tết với gia đình em. Dì nói: Các cháu phải học thật giỏi, phải thật ngoan thì năm tới dì với dượng, với mấy em sẽ về ăn Tết dưới đó.
Em kể như ăn chắc rồi. Vì học chăm, ngoan và biết vâng lời, ba mẹ em đã dạy chúng em từ nhỏ. Ngồi trên máy bay, em táy máy mấy món đồ chơi dì mua cho mà thấy nhớ dì quá.
Ly Lan

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Những người xếp hàng nơi công cộng để lấy nước tại một giếng khoan ở Tafara hôm 1 tháng 8 năm 2019 tại Harare, Zimbabwe.
Theo tôi, Phật tử phàm phu như chúng ta thì “chánh niệm” phải thiết thực. Đối với chúng ta, khi còn sinh hoạt với đời thì không thể nào “Sắc tức thị không. Không tức thị sắc được”. Đồng bạc phải là đồng bạc, không thể nào không là đồng bạc. Tiền cúng chùa phải là tiền chứ không thể không là tiền. Cái nhà phải là cái nhà, không thể không là cái nhà. Giao kèo buôn bán này phải là giao kèo hợp pháp chứ không thể không là giao kèo.
Chúng ta ai cũng say mê Truyện Kiều và không ít thì nhiều cũng thuộc một vài đoạn.
Men theo ký ức đã mù mờ do năm tháng và những đổi thay của khung cảnh đường phố, tôi đến chỗ con rạch nhỏ gần một nghĩa trang bề thế ở ven châu thành Bến Tre, vô quán nước hỏi đường đến tư gia nhà văn Trang Thế Hy.
Tuy hơi muộn màng nhưng vào ngày 19 tháng 7 năm 2019 vừa qua, trên trang FB của nhà báo Huynh Ngoc Chenh, độc giả đã đọc được những lời phân ưu vô cùng trang trọng: Vĩnh biệt giáo sư Hoàng Tụy
Đêm văn nghệ kỷ niệm 40 Năm Quốc Tế Cứu Thuyền Nhân diễn ra tại Hội trường Việt Báo Quận Cam tối Thứ Bảy 20-7-2019 vẫn còn dư âm trong lòng người tham dự.
Tiếng Mẹ reo mừng con mới sinh ra, hoặc cười vui trong nghẹn ngào cảm xúc, là tiếng thơ đầu đời của con.
Từ ngàn xưa, con người đã luôn phải tự tìm lấy đường sống, lối sống cho chính mình; từ những việc đơn giản như ăn gì, mặc gì, đến những câu hỏi phức tạp hơn như thế nào là đời sống người, hoặc phải tổ chức cuộc sống chung ra sao cho an vui hạnh phúc?
Sông Ba Lai là một nhánh của sông Cửu Long , nằm trọn vẹn trong địa phận tỉnh Bến Tre.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.