Hôm nay,  

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung Phụ Trách

21/02/201000:00:00(Xem: 3259)

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung phụ trách

Quán Thơ Mừng Tết Canh Dần

Trước quán,
mùa Xuân đã đến rồi
thì trong lòng quán
chúng ta ngồi
cụng ly, này nhé
Mừng Năm Mới
Mừng Chẳng Riêng Ai
Khắp Mọi Người!

Hãy nói
cho Thơ còn Tiếng Nói
Hãy vui
cho tất cả đều Vui!
Người trên kẻ dưới
thương yêu mãi
giữ mãi mùa Xuân
Một Nụ Cười!

Giữ mãi mùa Xuân
giữ Tấm Lòng
của người xa xứ
nhớ Non Sông
Thơ không chỉ để
dành ngâm vịnh
mà chở Tình Nguời
Nỗi Ước Mong.

Cứ mỗi mùa Xuân
một Chúc Vui
Quán Thơ điểm hẹn
khách ưu thời
Chúng ta hướng tới
Ngày Tươi Sáng
tự mỗi lòng Thơ
thật Sáng Tươi!

Huệ Thu

*

Xuân Khai

Gió đưa hương Tết thơm lừng
Nắng trinh Nguyên Đán reo mừng sớm mai.
Xanh xuân từ độ sơ khai
Lộc trên môi mắt, lộc cài ngực hoa
Tầm xuân nụ chớm vườn cà
Em từ e ấp, đóa hoa diễm tình.

Ngô Văn Tuấn

*

Xuân Tình Yêu

Nguyên đán cổ truyền xuân quê cũ
Va-lăn-thai (Valentine) Mỹ tửu nồng nàn
Ngày xuân rự rỡ bước sang
Tha hương, nội địa ngập tràn vui tươi

Canh Dần đến mỉm cười xuân mới
Đem cả yêu thương tới mọi nhà
Dù cho khắp chốn gần xa
Chẳng nghe pháo nổ vẫn là không quên

Mọi toan tính xin dừng lại chút
Đón giao thừa một phút tươi vui
Thân xa lưu lạc bùi ngùi
Cho nhau lời chúc đậm tình Tân niên

Nhắn thêm lời nhủ triền miên nhớ
Dạy lũ con thơ chớ bỏ nguồn
Trở về nhìn lại thôn buôn
Dựng xây đất nước nỗi buồn trôi qua

Gió mây lừng lững bên trời
Ngày xuân tận hưởng nụ cười dòn tan
Mười bốn tháng hai rộn ràng
Tình yêu, ngày Tết đồng sàng đến thăm.

Vy Nhã Trúc

*

Nhớ Xuân

Tết này em lại lên Bà,
Còn anh thêm cháu sang nhà chúc Ông.
Vậy mà lòng nổi gió giông,
Nhớ ngày bắt bướm, tắm sông... dạo nào…
Lửa bùi nhùi nướng cào cào
Có lần em đã ngả vào vai anh.
Giá mà đừng có chiến tranh
Chắc là hai đứa đã thành một đôi...
Gặp nhau. Da đã điểm mồi
Tóc pha mầu khói, bồi hồi nhớ Xuân.

Cao Trần Nguyên

*

Xuân Và Ta

Ta từ trôi dạt đến hôm nay


Có đếm mà quên những tháng ngày
Đông đã qua rồi nào có biết
Xuần đà ập đến vẫn chưa hay
Ngước nhìn cánh nhạn thương quê cũ
Ngó lại thân mình giận gió mây
Giây phút lại vào niên kỷ mới
Mong quê sao có vạn điều may.

Trần Ngân Tiêu

*

Rượu

Tôi đã nói tôi không uống rượu
Đừng ép tôi, tôi chẳng uống đâu
Uống vào say xỉn quắc cần câu
Đánh mất mình, phát ngôn bậy bạ

Muốn cụng ly, tôi xin nước lã
Nước lã nhạt phèo nhưng sạch trong
Cần chi men rượu mới tình nồng
Bạn ăn nhậu đều là bạn giả

Lời của rượu chỉ là giả lả
Tuyên bố lung tung, nổ ì xèo
Rượu tan rồi, lời cũng tan theo
Tỉnh rồi đâu nhớ gì đã nói

Người say ghét ai nói mình xỉn
Tôi chưa say, “tới” nữa đi nào
Thêm vài ly chỉ thấy trăng sao
Đứng không vững vẫn hô mình  tỉnh

Thôi thì  muốn “tới” đâu thì tới
Uống say  sưa quên hết sự đời
Nhưng hãy nhớ, đời vẫn là đời
Say hay tỉnh, tình đời vẫn vậy

Nếu có thể mình nên tự chế
Chỉ nhâm nhi phấn khởi tinh thần
Nhậu cho nhiều chỉ tổ hại thân
Có chừng mực sống lâu sống khỏe (O.K.")

Người Phương Nam

*

Hỏi Thăm Anh

Hỏi thăm anh, có vui không"
Xa xôi bên đó, tấm lòng gởi nhau
Anh cười, mà dạ em đau
Thế nhân cõi tạm, ngày nào cũng vui…

Lặng im nghe… hạnh phúc người
Mong manh rơi vỡ, khóc cười cơn mê
Nhớ nhau, hồn mãi hướng về...
Tủi mừng chưa kịp, đã nghe nhói lòng.

Hỏi anh, sao có khỏe không"
Ừ, anh vẫn khỏe, tiếng buồn vỡ tan
…Ngày xưa cậu bé trường làng
Tuổi mười bảy, sức trâu vàng cũng thua…

Chiều nay trời đổ cơn mưa
Mùa xuân sắp đến, hay vừa vụt qua"
Đôi khi em muốn tan ra…

Tường Vi

*

Gửi Em

Ngày xuân đẹp đoá Tường Vi
Rộn ràng sắc Tết, bộn bề hương Xuân
Hoa Hồng đẹp đến muôn phần
Ngày Tình yêu đến, tình nhân trao tình.

Nhớ sao những Giọt nắng xinh
Hỏi thăm anh, lại Gửi anh thơ buồn
Gửi em thi sĩ Hóc Môn
Một trời Hoa thắm, Một hồn thơ yêu!

Phạm Thanh Cải

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.