Hôm nay,  

Bục Giảng

04/04/201000:00:00(Xem: 10206)

Bục Giảng

Những nụ cười tràn niềm tin của thầy cô đứng ở bục giảng hôm nay sẽ là đầu máy dẫn toa tầu thiếu nhi tới ngày mai vững vàng, sáng lạng.

Một Lần Ghé Thăm Trường Lớp
Chúng tôi đi thăm trường Việt Ngữ Cộng Đoàn Westminster vào buổi trưa thứ Bảy trong lúc trường bắt đầu sinh hoạt với lễ chào Quốc Kỳ. Ngọn cờ vàng ba sọc đỏ bay phất phơ trong gió đẹp làm sao, như nối dài khúc rễ Việt Nam nuôi những mầm xanh nhỏ bé sinh và lớn lên  trên phần đất mầu mỡ của xứ người nhưng vẫn tiềm ẩn trong sâu kín tận đáy lòng linh hồn và tiếng nói Việt Nam yêu dấu.
Tôi được thầy hiệu trường Vũ Hoàng tiếp chuyện và đưa đi thăm trường lớp.
Và từ trên bục giảng, cô Thanh phụ trách lớp 2 đã nói với tôi: “Ngày còn ở Việt Nam, tôi đi dạy học, sang tới đây không làm sao quên được bục giảng, học trò nên cộng tác với Trường Việt Ngữ Westminster đã được 14 năm. Cô Anh Thư cũng cho biết: “Trước đây tôi học Việt Ngữ ở Trường Westminster này, và bây giờ thì trở lại dạy các em lớp sau, nhớ ơn các thầy cô đã đứng trên bục giảng, tôi cũng tiếp tục đứng trên bục giảng để trả ơn thầy cô cũ.. .”


Ở dưới bục giảng, em Bryan 10 tuổi nói: “ Em học ở đây từ lớp mẫu giáo. Vui lắm, em rất thích nói tiếng Việt”. Henry 7 tuổi nói tiếng Việt rất rành:” Con thương cô giáo, cô giáo dạy cho con nhiều lắm.”
Một em ở lớp Mẫu Giáo nói: “Khi đi học em gặp cô giáo, đêm em nằm mơ thấy cô cười với em.”
Trước khi ra về, tôi nhìn thấy một cô giáo đứng trên bục giảng, đang tươi cười giảng gì đó mà các em vỗ tay, reo hò vui vẻ quá. Cảnh đó làm tôi bồi hồi nhớ lại thời còn đi học, cũng nhiều lần tôi nhìn cô giáo cũ của tôi đứng trên bục giảng và cảm thấy chức năng của cô cao quý làm sao, khi cô hướng dẫn biết bao tầng lớp tuổi trẻ vững chắc đi vào đời bằng học vấn.
Cao Ngọc Điệp

Cuối tháng 8/2019, San Jose, rợp bóng y vàng của ni giới cùng vân tập về Chùa An Lạc do Ni Trưởng thượng Nguyên hạ Thanh, Trụ trì, để cùng tham dự Đại Lễ Tưởng Niệm Sơ Tổ Kiều Đàm Di Đại Ái Đạo lần đầu tổ chức tại Hoa Kỳ.
Khi cùng tử đến đây, mùa hạ chưa qua, mùa thu chưa đến. Lá trên cành còn xanh màu lộc biếc. Những cây tùng già cỗi được cắt xén bao lần, vẫn kiên trì chan nắng giữa công viên.
Vụ nổ súng hung hăng tại West Texas hôm Thứ Bảy đã làm 7 người thiệt mạng, theo cảnh sát cho biết hôm Chủ Nhật.
Việc Cộng Đồng Việt Nam Vùng Washington, DC, Maryland, và Virginia thách thức ông Nguyễn Phú Trong đối thoại với Cộng Đồng trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ sắp tới, biết đâu cuộc cách mạng sẽ xảy ra sớm hơn và ôn hòa hơn.
bao nhiêu hậu duệ của người Việt tị nạn, vừa sinh ra không được thừa nhận quốc tịch và hưởng những ưu đãi dành cho công dân Hoa Kỳ? Bao nhiêu hậu duệ trong độ tuổi vị thành niên không được “ăn theo” cha mẹ, khi cha mẹ vừa nhập tịch Hoa Kỳ, mà phải chờ đến 18 tuổi để thi quốc tịch, thì suốt trong những năm trung học hay đầu đại học không có quốc tịch thì bao nhiêu ưu tiên cho công dân Hoa Kỳ đến trường sẽ không tới tay họ.
Anh đến Sơn La rồi ở lại Bạn bè sau đó cũng về Nam Chiều nay trở lại tìm anh đó Chớp mắt qua rồi mấy chục năm Cây sao cổ thụ giờ đâu mất Còn chỉ mênh mông sắn phủ đồi Cách ngã ba nầy trăm rưởi thước Mồ hoang viễn xứ lạnh mưa rơi
Nguyễn Phú Trọng hãy trả lời công khai trên công luận để nhân dân biết: Nên học tập tư tưởng, đạo đức và phong cách nào của HCM? Chả lẽ cứ theo Bác mở “đũa thần“ Marx-Lenin đã bị lịch sử vất vào sọt rác ra làm tiếp
Muốn giải quyết tình trạng Biển Đông, cần có hậu thuẫn của toàn dân và nếu có sức mạnh toàn dân sẽ được thế giới ủng hộ thì TBT Nguyễn Phú Trọng phải vứt cái “kim cô” trên đầu ĐCSVN. Vứt một cách khéo léo và luật quốc tế sẽ giúp VN lấy lại thăng bằng trong quan hệ với TQ, không phải quan hệ anh - em mà là quan hệ giữa hai quốc gia
Tháng tám, trời tây ! Với những thằng ở xứ tây lâu như thằng tui, tháng 8 tây là đang còn trong Hè nóng bức. Nhưng tại sao, trong tuần qua, khi nhìn lịch thấy tháng 8 tuy tây – en plein mois d’Août- nhưng vì thấy ngày 23 … bổng sực nhớ đến bài ca bắt đầu bằng « Mùa Thu rồi, ngày 23... » từng nghe thời còn nhỏ, khi cùng cha mẹ đi tản cư ở vùng Tân trụ ? …
Trong ánh nắng mong manh của một buổi chiều, Bảo-Trân và Phong đều cảm thấy buồn buồn, không nói năng chi nữa, chỉ đi chầm chậm bên nhau, theo triền dốc, về hướng bờ Hồ-Xuân-Hương.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.