Hôm nay,  

Con Sóc

21/06/200900:00:00(Xem: 43810)

CON SÓC
Hồng Hạnh


Lâu lâu, vào những dịp lễ hay cuối tuần ba mẹ thường cho em về ở chơi với bà  ông bà ngoại và dì út.
Nhà ngoại ở gần bãi biển mà lại nằm trên một ngọn đồi, xung quanh có nhiều cây cối rậm rạp. Vượt qua lối đi xuống đồi là bãi biễn, nên được về đây nghỉ ngơi, chơi đùa với không khí trong lành rất thỏa thích. Mỗi khi xuống biễn, chúng em đều băng qua con đường vòng quanh đồi, có rất nhiều bụi rậm hai bên. Chúng em thường rình xem những chú sóc chuyền trên những cành cây nhỏ trong bụi, thỉnh thoảng có con thò đầu, nghiêng nghiêng cặp mắt nhìn chúng em rồi chạy vụt qua đường, biến vào một bụi cây khác. Cũng có con không sợ hãi, ngồi yên trên nhánh cây một cách yên tâm, không sợ ai bắt hay giết hại vì biết những  cô cậu nhỏ tới đây chỉ thích tắm biển và ngắm cảnh thiên nhiên. Mà dù có muốn bắt hay đến gần một chú sóc để làm quen cũng không thể nào chạy nhanh bằng sóc được.


Em thường gặp một chú sóc nhỏ ở lối đi gần xuống bờ biển. Chú sóc có lông màu nâu, hai lỗ tai bé tí xíu, hai con mắt cũng màu nâu nhìn rất tinh. Dễ thương nhất là cái đuôi, dài, gọn, lông điểm nhiều màu nâu đậm và nhạt xen lẫn nhau. Chú thường ngồi thu hình cho em nhìn chán chê, miễn là em đừng đến gần.
Nhiều lúc ngồi trong lớp học, em nhớ chú sóc con lông màu nâu kinh khủng. Các bạn biết sao không" Tuy không được tới gần, chơi với chú sóc nhỏ, nhưng làm như chúng em đã quen, đã thân thiết với nhau lâu rồi, nên em yêu con Sóc nhỏ lắm.
Hồng Hạnh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.