Hôm nay,  

Con Sóc

21/06/200900:00:00(Xem: 43820)

CON SÓC
Hồng Hạnh


Lâu lâu, vào những dịp lễ hay cuối tuần ba mẹ thường cho em về ở chơi với bà  ông bà ngoại và dì út.
Nhà ngoại ở gần bãi biển mà lại nằm trên một ngọn đồi, xung quanh có nhiều cây cối rậm rạp. Vượt qua lối đi xuống đồi là bãi biễn, nên được về đây nghỉ ngơi, chơi đùa với không khí trong lành rất thỏa thích. Mỗi khi xuống biễn, chúng em đều băng qua con đường vòng quanh đồi, có rất nhiều bụi rậm hai bên. Chúng em thường rình xem những chú sóc chuyền trên những cành cây nhỏ trong bụi, thỉnh thoảng có con thò đầu, nghiêng nghiêng cặp mắt nhìn chúng em rồi chạy vụt qua đường, biến vào một bụi cây khác. Cũng có con không sợ hãi, ngồi yên trên nhánh cây một cách yên tâm, không sợ ai bắt hay giết hại vì biết những  cô cậu nhỏ tới đây chỉ thích tắm biển và ngắm cảnh thiên nhiên. Mà dù có muốn bắt hay đến gần một chú sóc để làm quen cũng không thể nào chạy nhanh bằng sóc được.


Em thường gặp một chú sóc nhỏ ở lối đi gần xuống bờ biển. Chú sóc có lông màu nâu, hai lỗ tai bé tí xíu, hai con mắt cũng màu nâu nhìn rất tinh. Dễ thương nhất là cái đuôi, dài, gọn, lông điểm nhiều màu nâu đậm và nhạt xen lẫn nhau. Chú thường ngồi thu hình cho em nhìn chán chê, miễn là em đừng đến gần.
Nhiều lúc ngồi trong lớp học, em nhớ chú sóc con lông màu nâu kinh khủng. Các bạn biết sao không" Tuy không được tới gần, chơi với chú sóc nhỏ, nhưng làm như chúng em đã quen, đã thân thiết với nhau lâu rồi, nên em yêu con Sóc nhỏ lắm.
Hồng Hạnh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một trong những lời tôi được học và đã nhập tâm ngay từ lần đầu nghe tới là Thâm Tín Nhân Quả, nghĩa là Phải Tin Sâu Vào Nhân Quả. Hình như luôn luôn có cái gì đáng sợ trong cuộc đời mà tôi lúc nào cũng cảm nhận được. Không phải là những điều cụ thể như sợ thất bại trong đời, mà là một nỗi lo mơ hồ không rời,
Nơi tôi ngồi, bên kia khung kính là biển. Cát chạy dài, nước liếm từng lượn nhỏ xuống và lên. Cầu tàu đi từng nhịp khẳng khiu. Dăm người đi tới lui dưới ánh đèn vàng tỏa trên vai cầu. Tôi nhìn. Sóng vỗ sủi tăm. Phía trong, người ca sĩ Mỹ đứng nhịp chân hát; mặt nàng thật tươi. Người nhạc
Tôi cầm thư Hòa, và thật chậm, rọc mép thư, đọc từng dòng chữ một. Nhiều năm rồi, tôi mới được thư anh. Hàng tem in ở góc với con số hơn tám ngàn đồng Việt Nam , tôi biết đây là một hy sinh lớn; anh không nhiều tiền. Anh thuộc loại người xông xáo làm đủ mọi chuyện để kiếm sống và nuôi gia đình, nhưng định mệnh
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.