Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

14/11/200500:00:00(Xem: 6246)
"Duyên Dáng VC" và những trò hề của CS!

Nguyễn Đình Khương - Sydney NSW

Sau mấy chục năm xa quê hương đất nước, tuần qua, người Việt tỵ nạn chúng ta ở Úc lại có dịp phải bực mình và tức cười chứng kiến những trò hề rẻ tiền của CS qua cái gọi là "Duyên Dáng Việt Nam" mà thực ra phải nói là "Duyên Dáng Việt Cộng" thì mới đúng với cái biệt danh mà CS họ lúc nào cũng vỗ ngực tự xưng mình là "đỉnh cao trí tuệ" và lúc nào cũng tự nhận "tổ tiên mình là loài khỉ". Ở đây tôi không hề có ý chống lại quê hương, đất nước, con người Việt Nam mà tôi chỉ chống lại cái chủ nghĩa vô nhân đã gây thảm họa cho không biết bao nhiêu quốc gia, dân tộc, trong đó có dân tộc Việt Nam mình. Bà con mình phải đồng ý, những người Việt đáng yêu, dễ thương và tài hoa của đất nước mình, còn phải sống dưới ách thống trị của cái lũ tà quyền cộng sản thêm ngày nào là họ còn khốn khổ và nhân tâm của họ còn bị băng hoại bấy nhiêu. Tôi chỉ xin đơn cử mấy cái trò hề của đám văn công cộng sản này khi chúng sang Úc trình diễn mà chính tôi có dịp chứng kiến. Nào là chúng dựng đứng, bà con mình đi biểu tình chống VC là được CĐ trả cho mỗi người $50 đô, rồi rạp hát ở Canberra người Úc họ xây chỉ đủ chỗ ngồi cho 1300 người là hết mức, thì cộng sản chúng hét lên có tới 2000 người tới coi chúng trình diễn văn công!!! Mà CS chúng dựng đứng những chuyện đó khơi khơi trên báo in, báo điện tử hẳn hoi. Chắc bà con mình hôm tham dự cuộc biểu tình chống DDVC ở Sydney Town Hall, có chứng kiến cảnh khán giả phải xếp hàng ở trước cửa Town Hall thiệt lâu mà CS không cho vô""" Nhiều người thấy vậy bảo là cộng sản chúng bất lịch sự, nhưng xin thưa đó là dụng ý xảo quyệt của chúng vì phần lớn đám khán giả này là những thương gia người Úc làm ăn với CS, bị chúng "yêu cầu" phải tới coi chúng trình diễn. Một số khác thì là khách du lịch trọn gói được CS bớt tiền 50% với điều kiện phải tới coi văn công, và họ phải đứng đó chờ nhau cho đủ đông để cộng sản chụp hình cho nó xôm tụ rồi đem về đánh lừa người Việt trong nước.


Rồi còn cái chuyện tức cười này nữa chớ. Chả là mới đây tôi coi thấy ở trên website của báo Thanh Niên mới thấy được không biết bao nhiêu trò trí trá, bịa đặt mà cộng sản đã nặn ra. Tôi xin đơn cử một thí dụ như trong bài viết "Đêm Canberra tuyệt vời" của Huỳnh Ngọc Chênh có đoạn: "Sáng sớm tinh mơ vừa thức dậy sau một giấc ngủ ngắn ngủi, vừa vội vã kéo hành lý ra để trả phòng chuẩn bị chạy về Sydney thì tôi đã thấy bạn tới, tiến sĩ T. ngồi đó. Anh lái xe vài chục dặm chạy đến đây để chỉ làm một việc: Bày tỏ những cảm xúc vẫn còn dâng trào kể từ lúc bước ra khỏi nhà hát Canberra sau đêm diễn ra chương trình DDVN. Anh là giáo sư đại học ANU, vốn tính điềm đạm ít nói nhưng hôm nay anh bỗng trở nên sôi nổi, nhiệt tình. Anh cho biết vào ngày đoàn DDVN vừa đến Canberra, tờ Canberra Times đã đưa một bài viết lớn về chương trình DDVN. Bài báo cho rằng đây là một sự kiện văn hóa đặc biệt và DDVN như là chiếc cầu bắc qua giữa hai dân tộc vốn ở rất xa nhau. Tờ báo đó được dán lên trong trường một cách trang trọng không những chỉ thu hút sự chú ý của sinh viên mà của rất đông đảo các giáo sư đại học. Thế là có nhiều cuộc điện thoại đến sứ quán VN để hỏi giấy mời và phần lớn đã được đáp ứng." (www3. thanh nien.com.vn/Vanhoa/2005/11/1/127525.tno)
Đọc đoạn báo trên tôi thấy mấy điểm vô lý tức cười. Tức cười đầu tiên là tại sao viết về một chuyến viếng thăm của một giáo sư đại học ANU lại không dám viết tên thật, chỉ dám viết là tiến sĩ T. là thế nào" Như vậy đủ thấy người viết cũng như ông giáo sư này có làm điều gì khuất lấp nên mới phải giấu diếm tên thật của mình. Tức cười thứ hai là đường đường một ông giáo sư, một vị tiến sĩ, đi xem "Duyên Dáng VC" về khuya, vậy mà sáng sớm hôm sau đã vội lái xe mấy chục dặm để tinh mơ mờ đất đã ngồi chầu chực ở ngoài phòng ngủ của mấy anh cán bộ VC để tâng công. Tức cười thứ ba là cái chuyện anh tiến sĩ giáo sư tâng công nghe đầy hoang tưởng và nói phét không có căn, nên lòi cái đuôi bịa đặt. Ai cũng biết, đoàn văn công CS đến phi trường Sydney vào tối 29/10, lên Canberra vào ngày Chủ Nhật 30/10 để chuẩn bị cho tối 31/10 trình diễn. Vậy mà anh chàng tiến sĩ giấy tên T dám "méc" là đúng ngày đó, tờ Canberra Times chạy bài ca ngợi "Duyên Dáng VC" khiến cho anh phải cắt dán bài đó lên tường khiến nhiều sinh viên, giáo sư đại học coi xong, vội vàng gọi cho tòa đại sứ VC ở Canberra xin giấy mời và "phần lớn đã được đáp ứng". Ở đây, tôi cứ tạm gác sang bên cái chuyện học sinh, sinh viên của trường đại học ANU chịu khó học cả ngày Chủ Nhật, và tòa đại sứ CS cũng làm việc cả ngày Chủ Nhật đi, nhưng thử hỏi làm sao còn vé mời khi mà chính báo Thanh Niên đưa tin đại sứ CS tại Úc nói đã hết vé. Tin đó nguyên văn như sau: "Đại sứ quán VN tại Úc cho biết cho đến hôm 30/10, toàn bộ số vé của nhà hát Canberra gần 1.200 chỗ ngồi đã được phát hết". (http://www3.thanhnien.com.vn/Vanhoa/2005/10/30/127351.tno)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi cùng tử đến đây, mùa hạ chưa qua, mùa thu chưa đến. Lá trên cành còn xanh màu lộc biếc. Những cây tùng già cỗi được cắt xén bao lần, vẫn kiên trì chan nắng giữa công viên.
Vụ nổ súng hung hăng tại West Texas hôm Thứ Bảy đã làm 7 người thiệt mạng, theo cảnh sát cho biết hôm Chủ Nhật.
Việc Cộng Đồng Việt Nam Vùng Washington, DC, Maryland, và Virginia thách thức ông Nguyễn Phú Trong đối thoại với Cộng Đồng trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ sắp tới, biết đâu cuộc cách mạng sẽ xảy ra sớm hơn và ôn hòa hơn.
bao nhiêu hậu duệ của người Việt tị nạn, vừa sinh ra không được thừa nhận quốc tịch và hưởng những ưu đãi dành cho công dân Hoa Kỳ? Bao nhiêu hậu duệ trong độ tuổi vị thành niên không được “ăn theo” cha mẹ, khi cha mẹ vừa nhập tịch Hoa Kỳ, mà phải chờ đến 18 tuổi để thi quốc tịch, thì suốt trong những năm trung học hay đầu đại học không có quốc tịch thì bao nhiêu ưu tiên cho công dân Hoa Kỳ đến trường sẽ không tới tay họ.
Anh đến Sơn La rồi ở lại Bạn bè sau đó cũng về Nam Chiều nay trở lại tìm anh đó Chớp mắt qua rồi mấy chục năm Cây sao cổ thụ giờ đâu mất Còn chỉ mênh mông sắn phủ đồi Cách ngã ba nầy trăm rưởi thước Mồ hoang viễn xứ lạnh mưa rơi
Nguyễn Phú Trọng hãy trả lời công khai trên công luận để nhân dân biết: Nên học tập tư tưởng, đạo đức và phong cách nào của HCM? Chả lẽ cứ theo Bác mở “đũa thần“ Marx-Lenin đã bị lịch sử vất vào sọt rác ra làm tiếp
Muốn giải quyết tình trạng Biển Đông, cần có hậu thuẫn của toàn dân và nếu có sức mạnh toàn dân sẽ được thế giới ủng hộ thì TBT Nguyễn Phú Trọng phải vứt cái “kim cô” trên đầu ĐCSVN. Vứt một cách khéo léo và luật quốc tế sẽ giúp VN lấy lại thăng bằng trong quan hệ với TQ, không phải quan hệ anh - em mà là quan hệ giữa hai quốc gia
Tháng tám, trời tây ! Với những thằng ở xứ tây lâu như thằng tui, tháng 8 tây là đang còn trong Hè nóng bức. Nhưng tại sao, trong tuần qua, khi nhìn lịch thấy tháng 8 tuy tây – en plein mois d’Août- nhưng vì thấy ngày 23 … bổng sực nhớ đến bài ca bắt đầu bằng « Mùa Thu rồi, ngày 23... » từng nghe thời còn nhỏ, khi cùng cha mẹ đi tản cư ở vùng Tân trụ ? …
Trong ánh nắng mong manh của một buổi chiều, Bảo-Trân và Phong đều cảm thấy buồn buồn, không nói năng chi nữa, chỉ đi chầm chậm bên nhau, theo triền dốc, về hướng bờ Hồ-Xuân-Hương.
Thế là chúng tôi quyết định thăm viếng tiểu bang Arizona. Trong đó có Sedona. Ô, nhưng tại sao thăm viếng? Không ổn. Làm như thể là bà con thân thích lâu ngày không gặp nay phải đi thăm, hoặc là viếng người bạn trọng bệnh “thập tử nhất sinh”.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.