Hôm nay,  

Mẹ Em

25/10/200900:00:00(Xem: 38921)

Bé Viết Văn Việt/ Bài Dự Thi Số 411

Mẹ Em


Kristy
Đừng tưởng mẹ lúc nào cũng vui vẻ, nụ cười rất tươi, nhà cửa gọn gàng mà không mất nhiều công sức. Một ngày Chủ Nhật, em ở nhà phụ mẹ mới biết là mẹ đã phải vất vả nhọc sức nhiều lắm.
Những ngày mấy đứa em đi học, ba đi làm, mẹ phải dậy thật sớm lo bữa ăn sáng, soạn quần áo cho tụi em mặc để đi học. Có hôm sợ ba trễ giờ làm việc, mẹ phải lái xe đưa tụi em tới trường, rồi mẹ cũng đi làm nữa. Tan trường đã có mẹ đứng đợi trước cổng trường, đưa tụi em tới một nơi học kèm thêm các môn chính, sau đó thì mới tới phiên ba đón về nhà.


Đi làm về mệt nhọc, mẹ phải ghé chợ mua thức ăn, vì phải lấy giờ đón tụi em nên mẹ phải làm bù, về đến nhà rất trễ. Mẹ nấu nướng buổi cơm chiều cho cả nhà ăn. Trong khi mẹ dọn dẹp bếp núc, thì ba dạy cho chúng em học.  Chưa hết, mọi chuyện dọn dẹp nhà cửa, mỗi tuần phải tưới cây sau vườn, giặt quần áo, săn sóc tắm gội, cắt tóc cho các con, đều do một tay mẹ. Để tiết kiệm, mẹ còn lo bữa cơm trưa đem theo cho ba ở sở, cuối tuần mẹ nấu những món ngon cho cả gia đình ăn.
Mẹ làm việc nhiều như vậy mà em lúc nào em cũng thấy mẹ tươi cười, quần áo, tóc tai gọn ghẽ. Bất cứ chúng em cần giúp gì cũng có mẹ một bên.
Nhiều lúc em muốn giúp mẹ nhiều hơn thì mẹ nhẹ nhàng nói:
 “Con để thì giờ học hành, mẹ chỉ muốn con học giỏi, mọi việc nhà cửa mẹ đủ sức làm mà, con không phải lo.”
Em thương mẹ em quá. Vài năm nữa em lớn lên, mẹ sẽ không có lý do gì để ngăn em không được giúp mẹ!
Kristy

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng giường là nơi nghỉ ngơi an toàn. Nhưng một nghiên cứu mới phát hiện rằng thân nhiệt của người có thể làm cho nệm phát sinh ra một số hóa chất có hại.
Con chó của bạn có bị trầm cảm không? Không phải dễ dàng biết được khi nào người bạn trung thành bốn chân của bạn bị buồn chán, bởi vì khó không thể… tâm sự như người.
Sự thiếu vắng những giao tiếp tích cực với người khác có thể gây hại cho phụ nữ nhiều hơn là sự cô đơn. Một nghiên cứu mới cho thấy sự kém giao tiếp xã hội có thể gây ra căn bệnh loãng xương ở phụ nữ.
Việc điều trị trầm cảm có thể giúp ích cho những người bị tiểu đường -- để sống lâu hơn.
cô Nguyễn Quang Hồng Ân được phép ở lại Đức quốc vì lý do học vấn. Thân phụ cô Hồng Ân là ông Nguyễn Quang Hồng Nhân, từng bị tù 20 năm vì hoạt động đòi nhân quyền, cùng với vợ (thân mẫu cô Hồng Ân) đã bị Sở Di Trú Đức Quốc từ chối đơn xin tỵ nạn chính trị và đã trục xuất về Việt Nam.
Khi nói đến chênh lệch giàu nghèo ở Mỹ ngày nay không thể giải thích bằng chủ nghĩa Mác của giai cấp chủ nhân bóc lột thợ thuyền, mà chính yếu bắt nguồn từ cấu trúc xã hội không thay đổi kịp theo đà phát triển của hai trào lưu toàn cầu hóa và điện toán hóa.
45 người bị di tản ra khỏi nhà và hang chục chiếc xe bị cháy khi một đám cháy bùng phát vào sáng sớm Thứ Bảy tại một chung cư tại thành phố Fountain Valley, miền Nam California, theo bản tin của Đài Truyền Hình KABC trích thuật lời các viên chức thẩm quyền cho hay.
Kính mời quý Phật tử vùng Nam California đến tham dự khóa tu hằng tuần với sự hướng dẫn của Sư Bà Như Hương tại Trung Tâm Sunshine - 13071 Brookhurst Str. Suite 197, Garden Grove, CA 92843.
Anh ở Trung Đông về nghỉ phép Nét vui rạng rỡ áo hoa rừng Đẹp đôi cô bạn…dài đuôi tóc Có nụ cười tươi mặt sáng trưng / Nầy anh lính chiến đồng hương trẻ! Vào cash tiền xong nhớ lẹ ra Kể chuyện hai năm …miền đất lạ Buồn vui đời lính chiến trường xa
Đây là tựa đề tập sách mới trên 700 trang vừa được phát hành trên toàn cầu theo dạng eBook của người viết. Đây cũng là kết quả nghiên cứu sau nhiều năm về chính sách gọi là “đổi mới” của chế độ toàn trị trải qua trên 30 năm


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.