Hôm nay,  

Thơ Trần Văn Nam

09/02/201100:00:00(Xem: 15903)

1


Trần Văn Nam
Thơ Xuân
Cõi Người, Ai Nhớ
Đời Đời Thường Hôm Nay


Biết Rồi, Điều Trừu Tượng

Trời không mây, xanh thẳm
Có hai con ó đen
Bay vòng rồi đảo lại
Cảnh này, dường thấy quen.

Nhớ rồi, mùa xuân ấy
Quận huyện, lửa chiến tranh
Người chết bờ kinh vắng
Trên trời, ó quẩn quanh.

Bóng ó thời tao loạn
Là hình ảnh tóc tang
Bây giờ chúng bay đẹp
Một đường bay thênh thang.

Biết rồi, điều trừu tượng
Vượt ngoại diện, sắc màu
Thấy gì trong tương phản
Con ó thời trước, sau"

Ở trên xấu và đẹp
Là nguyên lý tồn sinh
Loài tìm ăn xác chết
Thuần khiết lúc thanh bình.

Mùa đông đã sắp hết
Đường xác lá, sương mù
Cũng thấy rồi, trừu tượng
Xoay vần là thiên thu.

Walnut, California, tháng 11,2010



Chuyến Xe Lửa
Đêm Nguyệt Thực


Quá nửa khuya rồi đó
Trăng đang ngả về Tây
Tôi ra ngoài hóng mát
Có nguyệt thực đêm nay.

Vang tiếng còi xe lửa
Lúc nguyệt thực đến giờ
Nửa vầng trăng cuối tháng
Mất hẳn trong huyền mơ.

Mười lăm phút biệt dạng
Hiện lại bóng trăng tà
Nhưng bây giờ, trăng thấp
Dưới rặng cây mờ xa.

Như có điều phối hợp
Hội tụ về nơi đây
Nếu nửa giờ chậm lại
Nguyệt thực khuất ngàn cây.

Chậm lại làm sao thấy
Hiện tượng của đất trời
Tôi ngồi đây khuya khoắt
Cũng là điều hiếm hoi.

Nguyệt thực giờ trăng lặn
Tiếng còi gợi hứng thơ
Một đêm ngoài hiên vắng
Những liên kết tình cờ!

Walnut, California, tháng 8.2009


Mắt Vuông

Ngó trời, trăm cửa mắt vuông
Chung cư trụ bóng, đêm buông phủ vùng
Ba tầng thượng, hầm xe chung

Ngày đi tản mác, đêm cùng quần cư
Giấc ngon, phiền nhọc giải trừ
Trăm mắt-cửa-sổ gồm thu cõi người
Kẻ từ phòng giấy giam trời
Người từ cơ xưởng chúi vùi việc mau
Dâng đời một giấc ngủ nâu
Mắt vuông thao thức cho lâu rạng ngày
Ai người mắt biếc ngủ say
Tóc vàng thả gối, giang tay vũ trường
Ai cầu thong thả Đông phương
Nhẩn nha nhịp chậm trùng dương hát bờ.

1995 và tháng 11.2010


Ảo Giác Du Hành Không Gian


Có lần tới Disneyland
Vào xem ảo giác du hành không gian
Ngồi phi thuyền đặt trên giàn
Nhìn ra buồng lái là màn ảnh quay
Thấy rời phi đạo, chuyến bay
Màn ảnh chậm chiếu trời mây bồng bềnh
Màn ảnh mỗi lúc một nhanh
Tưởng mình vút tới cao xanh cõi trời
Miên man vẩn-thạch phía ngoài
Nhìn về Trái Đất xa vời đáy sâu
Nửa giờ ảo giác, không lâu
Trở về phố cũ, mái lầu, ngõ quen
Đêm nằm, nghĩ cuộc mưu sinh
Mai đi kiếm việc, quẩn quanh hành trình.

Tháng 10, 1989, thời kỳ bị lay-off


Không Có Máy Thu Ảnh

Bình minh đẹp, trời tiết xuân
Những người ngồi quán cuối tuần có nhau
Đến vui, chẳng mong gì đâu
Những cố chấp tránh, những sầu bỏ đi
Lắp máy thu ảnh, ích gì
Khi bon chen đến thời kỳ cảm thông
Nhưng như thế là trống không
Chẳng có lưu ảnh mênh mông cõi người
Ai mới đến, ai đi rồi
Ai cõi khác, ai mới rời tiểu bang
Cà phê bốc khói mơ màng
Bãi xe, mùa bớt lá vàng phong sương
Bầu trời trụ nét mây vương
Cõi người, ai nhớ đời thường hôm nay!

Tháng 11, 2009, thời kỳ nghỉ hưu

TRẦN VĂN NAM

2
Bản vẽ Duy Thanh 2010

Tôi muốn các em đọc câu chuyện dưới đây để học thêm một bài học về lòng nhân ái. Chuyện đã lâu lắm, kể rằng: Mùa đông năm 1935, nước Mỹ rơi vào tình trạng khủng hoảng kinh tế trầm trọng, người dân rất túng thiếu. Có một bà lão bị ra tòa án tại New York về tội trộm cắp một ổ bánh mì. Khi quan tòa hỏi vì sao bà lại lấy trộm bánh mì thì bà lão đáp:
Tóm tắt: Ngày xưa có hai vợ chồng nông dân sinh được một đứa con trai, nuôi mãi mà cậu chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm, cậu giúp cha đánh xe vào rừng, cậu chui vào tai ngựa, dùng lời để điều khiển ngựa đánh xe. Giữa đường, có hai người đàn ông nhìn thấy xe ngựa và tiếng người nhưng không thấy người, bèn tò mò đi theo. Khi nhìn thấy cậu bé, họ muốn mua để đem cậu đi các tỉnh trình diễn. Mặc dù người cha không bằng lòng, cậu bé bảo cha cứ bán cậu để lấy một số tiền lớn. Hai người đàn ông đặt cậu lên vành mũ rồi ra đi. Đi một hồi lâu, cậu xin hai người đàn ông xuống đất để “có việc”. Thế là cậu chạy vào những lằn đất ruộng, rồi chui vào một cái hang chuột, trốn thoát. Trên đường tìm về nhà, cậu lại nghe hai tên trộm đang bàn nhau cậy cửa nhà cha xứ để lấy vàng bạc và cậu không bỏ qua...
Anh bỏ trái đất ra đi sau một đời làm văn hóa. Thương mến học trò, sống đời vị tha Giữ phương châm căn bản: Không đánh mất nhân phẩm, bản sắc con người
Nguyễn Quang Hồng Ân, 14 tuổi, đoạt cùng một lúc ba giải thưởng tại cuộc thi dương cầm quốc tế “International Piano Competition” được tổ chức tháng 6/2014 ở California... Năm 2015, cô cùng ba mẹ xin tỵ nạn chính trị ở Đức, và đầu năm 2018 cô và ba mẹ đang gặp cơ nguy bị Đức trục xuất về VN
Khuyến khích, yểm trợ và cộng tác với thế hệ thứ hai, thứ ba cùng ý thức trách nhiệm nối tiếp thế hệ cha anh để nói sự thật chiến tranh Việt Nam là nhiệm vụ ưu tiên của thế hệ cha, anh chúng ta đang còn có đủ điều kiện
Tập thơ nhật ký đối thoại giữa Hải Lượng thiền sư (Ngô Thì Nhậm) và Bảo Chân đạo sĩ (Phan Huy Ích) - Phan Huy Ích là học trò và con rể cụ Ngô Thì Sĩ nên gọi Ngô Thì Nhậm là ‘thai huynh’, hai nhà tư tưởng lớn Việt Nam, một thiền sư, một đạo sĩ thật thú vị, điều này hiếm hoi trong lịch sử Việt Nam.
Chính sách thuế của Trump có điều khoản giới hạn mức khấu trừ các khoản thuế tiểu bang không cho quá 10 nghìn đô. Vì thế nhiều cư dân California cuối năm 2017 đã vội đến quận hạt lo trả thuế nhà đất trước ngày 31/12 để được khấu trừ vào hồ sơ thuế 2017.
Về việc Nguyễn Thanh Tú và Michelle Dương giải tán công ty "Viet Tan Corp" và không xuất hiện ở tòa
Vũ Linh: quý độc giả muốn nhận email thông báo mỗi khi có bài Bình Luận mới, xin ghi email vào box “NHẬN EMAIL BÁO CÓ BÌNH LUẬN MỚI” xuất hiện bên cạnh bài viết hay cuối trang rồi click “Submit”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.