Hôm nay,  

Thơ Lưu Hiểu Ba

17/02/201100:00:00(Xem: 14000)

1
Lưu Hiểu Ba, Thơ tặng người vợ mất sạch


Một Lá Thư Là Đủ

Một lá thư là đủ
cho anh vượt qua và đối diện
em để nói

khi ngọn gió thổi qua
đêm
dùng nó như máu
để viết bài thơ bí mật
nhắc nhở anh mỗi
lời đều là lời cuối

giá băng trong thân xác em
tan chảy vào huyền thoại lửa
trong mắt kẻ giết người
thù hận biến thành đá

hai chấn song sắt
đột nhiên khít lại
những con đom đóm bay phần phật tới bóng
đèn, dấu hiệu muôn đời
đuổi bắt theo hình bóng em

8.1.2000


Người Tù
Của Tham Lam

tặng người vợ mất sạch, mất hết

một người tù
chen lấn vào trong chuỗi đời em
rất tàn nhẫn và đầy tham lam
sẽ không để em
mua một bó hoa cho chính mình
một miếng sô cô la, một bộ đồ đẹp
hắn không cho em
thời gian, không một phút nào
hắn cho em

làn khói trong lòng bàn tay em
hắn hít vào, hít vào, hết sạch
dù là tro tàn cũng không thuộc về em,
thân xác hắn trong lao tù của Đảng Cộng Sản
để túp lều tinh thần em xây
không cửa lớn không cửa sổ

không kẽ nứt
khóa em lại trong cô đơn
để chết mòn

hắn buộc em phải chịu đựng hằng đêm
mượn xác chết của hăm dọa
hắn kiểm soát ngòi bút em
khiến em viết vô số thư
làm cho em hết hy vọng
chà đạp lên nỗi đau của em
là niềm vui cho sự buồn chán của hắn

cái gã đó của em
mất biệt trong những đường
chỉ tay đau đớn của hắn
nơi mà mỗi đường chỉ
đều phụ bạc em

chế độ độc tài ngu dốt chẳng thấy gì
cướp đi xác chết của em
trong một đêm đầu em bạc trắng
để hoàn tất truyền thuyết, huyền thoại về hắn
khoảnh khắc hắn tự thấy mình đầy ắp

những việc làm chính nghĩa
mà em thì chẳng được gì
ngoài thằng tù này
chiếm cả không gian trong lành
của tương lai em

một ngày mới đã lên
hắn lại đưa ra một lệnh khác
em lại phải đi trên đường cô đơn
không người không nhớ tưởng
dùng cuộc sống trống rỗng này
để mang đống sách nặng
trên đường đến cho hắn
hắn rất giỏi lợi dụng
mỗi cơ hội để lấy sạch
những thứ em có thể có

yêu dấu
vợ anh
trên cõi trần ai
sa đọa như thế này
tại sao em
chọn một mình anh để chịu đựng

7.23.1999


Muốn Trốn

bỏ qua các liệt sĩ hình tượng
anh muốn nằm dưới chân em, ngoài
việc sắp chết đây còn là
một bổn phận của anh
khi tấm gương lòng mình
trong sạch, hạnh phúc sẽ lâu dài

những ngón chân em sẽ không lìa ra
con mèo sát cạnh bên
em, anh muốn đuổi nó đi
mỗi khi nó xoay đầu, duỗi
nanh vuốt nhọn vào anh
sâu trong đôi mắt xanh của nó
dường như là ngục tù
nếu anh mù quáng bước ra
dù nhẹ nhàng nhất
bước chân anh sẽ thành con cá

8.12.1999


Rạng Đông


bên kia bức tường xám cao, giữa
tiếng bằm rau cải
biên giới rạng đông, bị chia cắt,
xua tan bởi tinh thần bại liệt

có gì khác nhau
giữa sáng và tối
dường như chỉ lướt qua trên hé mắt
anh, từ chỗ ngồi cùn rỉ
anh không thể nói có phải đó là
những chuỗi ánh sáng
trong xà lim, hay cõi thánh thần nào
bên sau bức tường
mỗi ngày đều có xung khắc
làm mặt trời kiêu căng
sửng sốt không cùng

rạng đông trống vắng mênh mông
em ở nơi xa
với những đêm ấp ủ tình nồng

6.30.1997
LƯU HIỂU BA

Bản dịch Việt: Huỳnh Kim Quang
(Theo bản anh ngữ của Jeffrey Yang)





Tôi muốn các em đọc câu chuyện dưới đây để học thêm một bài học về lòng nhân ái. Chuyện đã lâu lắm, kể rằng: Mùa đông năm 1935, nước Mỹ rơi vào tình trạng khủng hoảng kinh tế trầm trọng, người dân rất túng thiếu. Có một bà lão bị ra tòa án tại New York về tội trộm cắp một ổ bánh mì. Khi quan tòa hỏi vì sao bà lại lấy trộm bánh mì thì bà lão đáp:
Tóm tắt: Ngày xưa có hai vợ chồng nông dân sinh được một đứa con trai, nuôi mãi mà cậu chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm, cậu giúp cha đánh xe vào rừng, cậu chui vào tai ngựa, dùng lời để điều khiển ngựa đánh xe. Giữa đường, có hai người đàn ông nhìn thấy xe ngựa và tiếng người nhưng không thấy người, bèn tò mò đi theo. Khi nhìn thấy cậu bé, họ muốn mua để đem cậu đi các tỉnh trình diễn. Mặc dù người cha không bằng lòng, cậu bé bảo cha cứ bán cậu để lấy một số tiền lớn. Hai người đàn ông đặt cậu lên vành mũ rồi ra đi. Đi một hồi lâu, cậu xin hai người đàn ông xuống đất để “có việc”. Thế là cậu chạy vào những lằn đất ruộng, rồi chui vào một cái hang chuột, trốn thoát. Trên đường tìm về nhà, cậu lại nghe hai tên trộm đang bàn nhau cậy cửa nhà cha xứ để lấy vàng bạc và cậu không bỏ qua...
Anh bỏ trái đất ra đi sau một đời làm văn hóa. Thương mến học trò, sống đời vị tha Giữ phương châm căn bản: Không đánh mất nhân phẩm, bản sắc con người
Nguyễn Quang Hồng Ân, 14 tuổi, đoạt cùng một lúc ba giải thưởng tại cuộc thi dương cầm quốc tế “International Piano Competition” được tổ chức tháng 6/2014 ở California... Năm 2015, cô cùng ba mẹ xin tỵ nạn chính trị ở Đức, và đầu năm 2018 cô và ba mẹ đang gặp cơ nguy bị Đức trục xuất về VN
Khuyến khích, yểm trợ và cộng tác với thế hệ thứ hai, thứ ba cùng ý thức trách nhiệm nối tiếp thế hệ cha anh để nói sự thật chiến tranh Việt Nam là nhiệm vụ ưu tiên của thế hệ cha, anh chúng ta đang còn có đủ điều kiện
Tập thơ nhật ký đối thoại giữa Hải Lượng thiền sư (Ngô Thì Nhậm) và Bảo Chân đạo sĩ (Phan Huy Ích) - Phan Huy Ích là học trò và con rể cụ Ngô Thì Sĩ nên gọi Ngô Thì Nhậm là ‘thai huynh’, hai nhà tư tưởng lớn Việt Nam, một thiền sư, một đạo sĩ thật thú vị, điều này hiếm hoi trong lịch sử Việt Nam.
Chính sách thuế của Trump có điều khoản giới hạn mức khấu trừ các khoản thuế tiểu bang không cho quá 10 nghìn đô. Vì thế nhiều cư dân California cuối năm 2017 đã vội đến quận hạt lo trả thuế nhà đất trước ngày 31/12 để được khấu trừ vào hồ sơ thuế 2017.
Về việc Nguyễn Thanh Tú và Michelle Dương giải tán công ty "Viet Tan Corp" và không xuất hiện ở tòa
Vũ Linh: quý độc giả muốn nhận email thông báo mỗi khi có bài Bình Luận mới, xin ghi email vào box “NHẬN EMAIL BÁO CÓ BÌNH LUẬN MỚI” xuất hiện bên cạnh bài viết hay cuối trang rồi click “Submit”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.