Hôm nay,  

Thơ Lưu Hiểu Ba

17/02/201100:00:00(Xem: 14110)

1
Lưu Hiểu Ba, Thơ tặng người vợ mất sạch


Một Lá Thư Là Đủ

Một lá thư là đủ
cho anh vượt qua và đối diện
em để nói

khi ngọn gió thổi qua
đêm
dùng nó như máu
để viết bài thơ bí mật
nhắc nhở anh mỗi
lời đều là lời cuối

giá băng trong thân xác em
tan chảy vào huyền thoại lửa
trong mắt kẻ giết người
thù hận biến thành đá

hai chấn song sắt
đột nhiên khít lại
những con đom đóm bay phần phật tới bóng
đèn, dấu hiệu muôn đời
đuổi bắt theo hình bóng em

8.1.2000


Người Tù
Của Tham Lam

tặng người vợ mất sạch, mất hết

một người tù
chen lấn vào trong chuỗi đời em
rất tàn nhẫn và đầy tham lam
sẽ không để em
mua một bó hoa cho chính mình
một miếng sô cô la, một bộ đồ đẹp
hắn không cho em
thời gian, không một phút nào
hắn cho em

làn khói trong lòng bàn tay em
hắn hít vào, hít vào, hết sạch
dù là tro tàn cũng không thuộc về em,
thân xác hắn trong lao tù của Đảng Cộng Sản
để túp lều tinh thần em xây
không cửa lớn không cửa sổ

không kẽ nứt
khóa em lại trong cô đơn
để chết mòn

hắn buộc em phải chịu đựng hằng đêm
mượn xác chết của hăm dọa
hắn kiểm soát ngòi bút em
khiến em viết vô số thư
làm cho em hết hy vọng
chà đạp lên nỗi đau của em
là niềm vui cho sự buồn chán của hắn

cái gã đó của em
mất biệt trong những đường
chỉ tay đau đớn của hắn
nơi mà mỗi đường chỉ
đều phụ bạc em

chế độ độc tài ngu dốt chẳng thấy gì
cướp đi xác chết của em
trong một đêm đầu em bạc trắng
để hoàn tất truyền thuyết, huyền thoại về hắn
khoảnh khắc hắn tự thấy mình đầy ắp

những việc làm chính nghĩa
mà em thì chẳng được gì
ngoài thằng tù này
chiếm cả không gian trong lành
của tương lai em

một ngày mới đã lên
hắn lại đưa ra một lệnh khác
em lại phải đi trên đường cô đơn
không người không nhớ tưởng
dùng cuộc sống trống rỗng này
để mang đống sách nặng
trên đường đến cho hắn
hắn rất giỏi lợi dụng
mỗi cơ hội để lấy sạch
những thứ em có thể có

yêu dấu
vợ anh
trên cõi trần ai
sa đọa như thế này
tại sao em
chọn một mình anh để chịu đựng

7.23.1999


Muốn Trốn

bỏ qua các liệt sĩ hình tượng
anh muốn nằm dưới chân em, ngoài
việc sắp chết đây còn là
một bổn phận của anh
khi tấm gương lòng mình
trong sạch, hạnh phúc sẽ lâu dài

những ngón chân em sẽ không lìa ra
con mèo sát cạnh bên
em, anh muốn đuổi nó đi
mỗi khi nó xoay đầu, duỗi
nanh vuốt nhọn vào anh
sâu trong đôi mắt xanh của nó
dường như là ngục tù
nếu anh mù quáng bước ra
dù nhẹ nhàng nhất
bước chân anh sẽ thành con cá

8.12.1999


Rạng Đông


bên kia bức tường xám cao, giữa
tiếng bằm rau cải
biên giới rạng đông, bị chia cắt,
xua tan bởi tinh thần bại liệt

có gì khác nhau
giữa sáng và tối
dường như chỉ lướt qua trên hé mắt
anh, từ chỗ ngồi cùn rỉ
anh không thể nói có phải đó là
những chuỗi ánh sáng
trong xà lim, hay cõi thánh thần nào
bên sau bức tường
mỗi ngày đều có xung khắc
làm mặt trời kiêu căng
sửng sốt không cùng

rạng đông trống vắng mênh mông
em ở nơi xa
với những đêm ấp ủ tình nồng

6.30.1997
LƯU HIỂU BA

Bản dịch Việt: Huỳnh Kim Quang
(Theo bản anh ngữ của Jeffrey Yang)





Bãi biển ở khu du lịch Hòn Phụ Tử vốn rất đẹp nhưng ngày một vắng khách nên trở nên nhếch nhác, tàn tạ.
Một rạp xiếc và một quán cà phê được dựng lên giữa các tán cây trong Công viên Gia Định.
Power 6/55 lần đầu ra mắt đã thu hút được sự chú ý của người chơi do có giải Jackpot 1 trúng lớn (khởi đầu 30 tỷ đồng), riêng sáng ngày 30/12/2017, giải này đã lên đến giá trị kỷ lục là 185 tỷ đồng.
Trong tuần qua, có một ngày rất đặc biệt đối với người dân Bình Định: sinh nhật Quách Tấn, một nhà thơ lớn của Việt Nam.
Nhờ liễu ngộ được Phật Pháp, Ông đã sống cuộc đời ung dung và giải thoát của người con Phật trước mọi chướng duyên và nghịch cảnh. Trầm lặng, từ tốn, bao dung và tế nhị là đức tính khó kiếm nơi một người đã từng xông pha nơi chính trường đầy phiền não của thế cuộc đảo điên
Ba mươi lăm năm sống ở quê nhà và ba mươi lăm năm sống ở quê người, tôi vẫn thường nghĩ về Huế như chiếc nôi văn hóa và tình cảm cho mình, cho người dân gốc Huế dầu ở phương trời nào
Thế giới đã tưng bừng đón chào năm 2018 trong niềm hy vọng một năm mới tốt đẹp an bình thịnh vượng hơn, nhưng viễn ảnh đó còn rất xa vời, nhất là cho Việt Nam.
Như mây trời tụ tán, dòng đời hợp tan, Như bốn mùa xuân hạ thu đông: Người đi giữa chốn bụi hồng, Từ không trở lại bờ không quay về.... Ngậm ngùi thay…Dẫu biết rằng: Sinh là ký, tử là quy, Mất còn như huyễn mộng. Nhưng vẫn đau lòng, Bờ tương biệt chia ly.
mười lăm năm trôi qua trong tù dưới chế độ cộng sản... y tâm sự: bây giờ thì tôi sợ rồi, ngày trước nhiều lắm chỉ đánh đá vài cái là xong, có khi đánh trúng chỗ huyệt chết ngay, chứ không có sự trả thù dai dẳng như bây giờ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.