Hôm nay,  

Ba Khía

24/02/201100:00:00(Xem: 32757)

Những đêm cuối tháng tối trời, đom đóm bay lập loè đậu trên những lùm bụi dành dành, ô rô cóc kèn ở bờ sông coi có vẻ ma quái lắm.
Loài ba khía cũng leo hết lên những nhánh bần, chứ không thập thò dưới hang nữa. Ngày thường thì vừa nghe tiếng động của bước chân là chúng phóng biến xuống hang còn mau hơn còng

gió. Bây giờ thì mỗi cành nhỏ cũng đeo cả chục con.
-Tụi nó làm gì vậy "
-Chúng "Yêu" nhau đấy.
Một chị mái có dăm anh đực bám quanh. Yêu đâu chẳng biết, bị loài người soi đèn túm cả bọn bỏ vô thùng sắt tây.
Người ta đổ nước vô rửa nhiều lần, rồi để nguyên ba khía sống như thế vào khạp da lươn.
Nước muối nấu chung với vài thanh đường thẻ, độ muối rất đậm đặc chừng nào thả một hột cơm vô mà không chìm thì mới được. Đổ nước muối vào vừa ngập ba khía thì lấy miếng rổ cũ mà

nén ba khía xuống rồi dằn cục đá lên trên.
Bất cứ loài mắm nào cũng phải để khá lâu cho ngấu, có loại 6 tháng, có loại một năm. Nhưng mắm ba khía thì khác, ta có thể ăn nó sau ...ba ngày!!!
Nhìn mấy bà mấy cô đi chợ, móng tay sơn đỏ choét, Việt cũng như Miên, xà vô hàng bún mắm ba khía, tay bốc bún bỏ vô miệng, tay kia cầm cái ngoe con ba khía mút chùn chụt, coi "dễ

thương" hết sức.
Con mắm ba khía ăn với bún hay cơm, phải làm như thế này mới ngon:
-Lấy nước sôi rửa sơ qua, bóc mu vất đi, bẻ thân mắm ra làm bốn.
Pha nước mắm ớt tỏi chanh đường cho ngon rồi trộn vô ba khía ...
Xong rồi ..bốc ăn ...
Miên trông thấy cũng phải thèm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi là Nguyễn Hoà Thuận, là exryu ở Nhật. Tôi và bạn Trần Nguyễn Thắng là bạn học khi còn ở Nhật (Tokyo). Hiện nay tôi đang ở Houston, Texas.
Nghe đồn trên cao-nguyên Di-linh có thần-linh hiện xuống cứu chữa cho những người bị bệnh, vợ chồng bác Tám lò-dò theo đồng-bào lên núi xin chữa bệnh.
Ta thường tự hỏi khi làm một việc gì: Còn phải làm trong bao lâu nữa? Còn phải làm bao nhiêu nữa? Còn phải tìm kiếm, hoạch định, bỏ công ra bao nhiêu nữa mới đạt được điều tôi muốn?
Tác giả là cư dân Phoenix, Arizona. Tốt nghiệp cử nhân ngành Nursing tại San Antonio, Texas năm 1974. Làm Registered Nurse cho Saint Joseph's Hospital, Phoenix, Arizona từ năm 1975. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà dự Viết Về Nước Mỹ năm 2015, là lời cầu nguyện của một bệnh nhân “Thương Đế! Đừng Bắt Con Phải Chết”. Hai năm sau, bà gửi bài thứ hai.
Dân Biểu Lowenthal đã phát biểu, “và tôi kêu gọi chính quyền Việt Nam phải đối sử và phán xét công bằng đối với ông Michael Nguyễn, cho phép ông được gặp gia đình trong lúc bị giam, và nhanh chóng trả tự do cho ông
Miễn phí: Lớp Vui Học Anh Ngữ Thực Dụng, Luyện Thi Quốc Tịch, Lớp Yoga, Lớp Cười để chữa bệnh, thư dãn và sống khỏe mạnh, Lớp Hình Luật sơ đẳng I - Xóa án hình sự.
Bây giờ thì tôi đã ngoài sáu mươi, đã sống gần hết đời (và tàn đời trong ngõ hẹp) ở xứ người nhưng chưa bao giờ bước chân trở lại chốn xưa – dù đôi lúc cũng nhớ nhà và nhớ quê thiếu điều muốn chết
Hiến Pháp 1992 và cách sử dụng bất chánh của Nhà cầm quyền Việt Nam đang tạo Cuộc Cách Mang Bất tuân Dân Sự ngày nay - Hiến Pháp Việt Nam cũng nói rất nhiều bảo đảm, nói rất nhiều về các quyền của công dân
Hi vọng bài viết này góp thêm một sự kiện mới cho cuộc tranh cãi không có kết luận chính xác 100% vì hai người trong cuộc đã ra đi.
Tại sao màu xanh của rừng lại là màu nước biển à? Như tôi đã nói cảm nghiệm là tâm cảm theo thời gian mà người hoạ sĩ sáng tác tích tụ. Khi màu sắc được thể hiện lên tranh thì tất cả cảm thụ thuộc về cảm nhận của người xem
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.