Hôm nay,  

Mò Ðồ

24/02/201100:00:00(Xem: 33859)

Dọc theo những con kinh Xáng nước chảy xiết vào mùa lũ, nhưng lờ đờ nước chảy hiền hòa theo thuỷ triều lên xuống sáng chiều, có ông già ngồi một đầu xuồng, tay cầm sào dài như một cây

tre, như dò dẫm cái gì dưới giòng sông vậy"
Ổng mò đồ đó.(Cấm mấy anh Bắc Kỳ cười vì nghĩ bậy)

Bất cứ một chấn động, va chạm gì ở dưới đáy chuyền qua cây sào dài, ông ta cũng cắm sào xuống ngay tại chỗ đó, cột thuyền lại, rồi lặn xuống coi là cái gì.
Có khi chỉ là cục đá, khi thì bó củi còn tươi, lúc lại là một bập tàu dừa nước hay vỏ trái dừa khô.
Nhưng khi trúng mánh là một cái xuồng hay ca nô chìm trôi dạt từ đầu nguồn về, còn dính cả máy đuôi tôm thì mừng vô hạn .Nếu người chủ có biết được cũng phải chuộc, vì ai cũng biết ông ta

không ăn trộm nó ..
Còn những cái lặt vặt như bò cá, bó lá chằm, lóng gỗ dầu từ nhà máy cưa sút ra sau mùa lụt, thì hầu như ngày nào cũng có.

Có một lần ông ta tìm thấy một cục sắt lớn lắm, phải dùng dây thừng rồi kêu nhiều người phụ giúp kéo lên bờ, mới biết là cái bệ súng dưới tàu Hải quân.
Lúc đó có người nhớ lại là ở khúc sông này, có một tàu Mỹ bị phục kích bắn chìm, những tàu khác đã trục vớt giòng đi theo ngay sau đó rồi mà.
Có lẽ tàu bị lật úp nên bệ súng rơi ra khỏi thân tàu.
Bữa đó bán cho tiệm phế liệu được một số tiền kha khá, vì nhôm dùng dưới tàu là loại tuy nhẹ, nhưng là loại nhôm cực tốt.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi là Nguyễn Hoà Thuận, là exryu ở Nhật. Tôi và bạn Trần Nguyễn Thắng là bạn học khi còn ở Nhật (Tokyo). Hiện nay tôi đang ở Houston, Texas.
Nghe đồn trên cao-nguyên Di-linh có thần-linh hiện xuống cứu chữa cho những người bị bệnh, vợ chồng bác Tám lò-dò theo đồng-bào lên núi xin chữa bệnh.
Ta thường tự hỏi khi làm một việc gì: Còn phải làm trong bao lâu nữa? Còn phải làm bao nhiêu nữa? Còn phải tìm kiếm, hoạch định, bỏ công ra bao nhiêu nữa mới đạt được điều tôi muốn?
Tác giả là cư dân Phoenix, Arizona. Tốt nghiệp cử nhân ngành Nursing tại San Antonio, Texas năm 1974. Làm Registered Nurse cho Saint Joseph's Hospital, Phoenix, Arizona từ năm 1975. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà dự Viết Về Nước Mỹ năm 2015, là lời cầu nguyện của một bệnh nhân “Thương Đế! Đừng Bắt Con Phải Chết”. Hai năm sau, bà gửi bài thứ hai.
Dân Biểu Lowenthal đã phát biểu, “và tôi kêu gọi chính quyền Việt Nam phải đối sử và phán xét công bằng đối với ông Michael Nguyễn, cho phép ông được gặp gia đình trong lúc bị giam, và nhanh chóng trả tự do cho ông
Miễn phí: Lớp Vui Học Anh Ngữ Thực Dụng, Luyện Thi Quốc Tịch, Lớp Yoga, Lớp Cười để chữa bệnh, thư dãn và sống khỏe mạnh, Lớp Hình Luật sơ đẳng I - Xóa án hình sự.
Bây giờ thì tôi đã ngoài sáu mươi, đã sống gần hết đời (và tàn đời trong ngõ hẹp) ở xứ người nhưng chưa bao giờ bước chân trở lại chốn xưa – dù đôi lúc cũng nhớ nhà và nhớ quê thiếu điều muốn chết
Hiến Pháp 1992 và cách sử dụng bất chánh của Nhà cầm quyền Việt Nam đang tạo Cuộc Cách Mang Bất tuân Dân Sự ngày nay - Hiến Pháp Việt Nam cũng nói rất nhiều bảo đảm, nói rất nhiều về các quyền của công dân
Hi vọng bài viết này góp thêm một sự kiện mới cho cuộc tranh cãi không có kết luận chính xác 100% vì hai người trong cuộc đã ra đi.
Tại sao màu xanh của rừng lại là màu nước biển à? Như tôi đã nói cảm nghiệm là tâm cảm theo thời gian mà người hoạ sĩ sáng tác tích tụ. Khi màu sắc được thể hiện lên tranh thì tất cả cảm thụ thuộc về cảm nhận của người xem
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.