Hôm nay,  

Ba Khía

24/02/201100:00:00(Xem: 36519)

Những đêm cuối tháng tối trời, đom đóm bay lập loè đậu trên những lùm bụi dành dành, ô rô cóc kèn ở bờ sông coi có vẻ ma quái lắm.
Loài ba khía cũng leo hết lên những nhánh bần, chứ không thập thò dưới hang nữa. Ngày thường thì vừa nghe tiếng động của bước chân là chúng phóng biến xuống hang còn mau hơn còng

gió. Bây giờ thì mỗi cành nhỏ cũng đeo cả chục con.
-Tụi nó làm gì vậy "
-Chúng "Yêu" nhau đấy.
Một chị mái có dăm anh đực bám quanh. Yêu đâu chẳng biết, bị loài người soi đèn túm cả bọn bỏ vô thùng sắt tây.
Người ta đổ nước vô rửa nhiều lần, rồi để nguyên ba khía sống như thế vào khạp da lươn.
Nước muối nấu chung với vài thanh đường thẻ, độ muối rất đậm đặc chừng nào thả một hột cơm vô mà không chìm thì mới được. Đổ nước muối vào vừa ngập ba khía thì lấy miếng rổ cũ mà

nén ba khía xuống rồi dằn cục đá lên trên.
Bất cứ loài mắm nào cũng phải để khá lâu cho ngấu, có loại 6 tháng, có loại một năm. Nhưng mắm ba khía thì khác, ta có thể ăn nó sau ...ba ngày!!!
Nhìn mấy bà mấy cô đi chợ, móng tay sơn đỏ choét, Việt cũng như Miên, xà vô hàng bún mắm ba khía, tay bốc bún bỏ vô miệng, tay kia cầm cái ngoe con ba khía mút chùn chụt, coi "dễ

thương" hết sức.
Con mắm ba khía ăn với bún hay cơm, phải làm như thế này mới ngon:
-Lấy nước sôi rửa sơ qua, bóc mu vất đi, bẻ thân mắm ra làm bốn.
Pha nước mắm ớt tỏi chanh đường cho ngon rồi trộn vô ba khía ...
Xong rồi ..bốc ăn ...
Miên trông thấy cũng phải thèm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai miền Đại Hàn có vẻ như sẽ thoát một trận đổ máu kinh hoàng... Đó là hy vọng, trong khi một hội nghị thượng đỉnh Liên Triều sắp tổ chức. Thà là nói chuyện, chuyện gì cũng được. Thà là giới lãnh đaọ Bắc Hàn, Nam Haà gặp nhau để nói chuyện cà phê, chuyện trà, chuyện kim chi... còn hơn là kéo quân sang giết nhau như kiểu VN.
Chuyện một cô giáo dạy trường tiểu học Long An phạt học sinh vi phạm kỷ luật bằng hình thức quỳ gối. Sau đó, nại lý do là học sinh này sợ hãi, không đến lớp học làm phụ huynh của em nổi giận. Họ đã kéo tới trường để hạch hỏi tội cô giáo.
Một lần cô nướng bánh pumkin cho chúng em ăn và cô giai (giải) thích về trái pumkin. Em còn nhớ vào ngày cuối năm học cô cho chúng em ăn cà rem và cô còn mua pizza cho tất cả lớp cùng ăn. Một lý do khác em thích cô là cô rất rất vui vẽ (vẻ) với mọi người. Có lần cô mua bông bóng xà phòng cho chúng em thổi và đặt tên bông bóng.
Các bạn thân mến, Chị Tường Chinh vẫn còn viết về bài bệnh tự kỷ. Những kỳ trước, Tương Chinh phân tích rất kỷ về bệnh tự kỷ và những trẻ mắc bệnh, những dấu hiệu để phân biệt các em không bình thường vì bệnh. Nhưng ít ai hiểu được nguyên nhân nào thường làm người mẹ sinh ra những đứa con mắc bệnh này.
Tóm tắt: Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là một phù thủy, sinh được người con gái rất xinh đẹp. Mụ phù thủy có lệnh ai trả lời được câu hỏi của mụ mới gả con gái cho, vì vậy có nhiều người bị rơi đầu. Có một vị hoàng tử nọ si mê cô gái, đã ốm tương tư ba năm. Cuối cùng vua phải cho hoàng tử đi cầu hôn. Dọc đường hoàng tử gặp và kết nạp ba người kỳ dị, một có cái bụng cao như ngọn núi, một anh chàng áp tai xuống đất thì xa đến mấy cũng nghe được và anh chàng thứ ba có đôi mắt sáng đến nổi nhìn vào vật gì thì vật đó nổ tung...
Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người, và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây là bài mới của ông.
Có bao giờ người gặp nạn lại cảm thấy mình là hiệp sĩ? Tôi xúc động về cái cách gọi tên sự việc của Ls Phạm Công Út. Đất nước tôi hiện có rất nhiều những người đã chọn sống và hành động như thế. Tôi yêu đất nước mình vì tôi yêu những con người “hiệp sĩ” của đất nước tôi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.