Hôm nay,  

Dỡ Chà

24/02/201100:00:00(Xem: 35453)

Mỗi tháng có hai kỳ nước lớn, thủy triều lên cao vào ngày rằm và ngày cuối tháng (tính theo âm lịch).
Người ta dỡ chà vào ngày nước nhỏ, sau khi đã cho nhiều mồi xuống đám chà để dụ cá vào tối đa.
Lưới được bủa xuống bao quanh đám chà, mắt lưới nhỏ như mắt vó, dưới đất có chì làm bằng sợi xích sắt, phía trên trương lên cao máng vào cột tre cao hơn mặt nước chừng năm thước.
Khi bắt đầu bị động, tôm cá có khuynh hướng chạy trốn vào đám chà. Thậm chí có nhiều anh đang đi lang bang, chạy vội về, đụng màng lưới nên vội phóng lên cao mà lọt vào bên trong!!!
Sau khi rà soát kỹ lưỡng để "Bứt gọn, Diệt gọn" như kiểu nói của cán bộ, người ta bắt đầu vớt lục bình, rau muống rồi kéo chà lên bờ.
Ôi thôi, lúc này binh tôm tướng cá xao xác. Những con cá lóc, cá bông lớn chừng nửa ký trở lên, những con cá mè vinh lớn bằng bàn tay phóng vọt lên trời như pháo thăng thiên ...để đụng vào

lưới mà rớt xuống. Con nào phóng vượt qua được thì cũng rớt ngay vào lòng thuyền, xuồng ba lá đang vây chung quanh phía ngoài lưới.
Thợ lặn xuống xê dịch chân lưới vào phía bờ, vòng vây càng thu hẹp thì cá phóng lên, ngang dọc ngược xuôi càng dữ, hoà lẫn với tiếng la ó vui vẻ của đàn bà con nít đứng đen nghịt trên bờ.


Tôm càng phờ râu lên là bị vợt xúc liền, bởi vì nó dễ chết nên cần bắt liền mà thả lồng riêng. Sau đó mới tới các loài cá trắng, cá đen.
Tùy theo năm trúng mùa cá hay không và tùy theo tháng, tôm cá bắt được chừng vài trăm ký, nhưng hầu hết thuộc loại bán có giá, nhất là tôm càng xanh.
Nếu một cái đìa ở trong ruộng, mỗi năm mới tát một lần hồi sau tết thì cũng chưa chắc được nhiều cá hơn một lần dỡ chà. Mà cá ngoài sông thuộc dạng "Chim trời cá nước", trời cho ai thì

nấy hưởng, nhiều ít thì tuỳ phước đức ông bà để lại.
Thời trước lẫn thời nay, mỗi khi có đám dỡ chà, là có mấy anh xã ấp đòi hỏi mấy ký tôm cá ngon nhất, để tỏ ra mình dù gì đi nữa cũng là "Dân chi phụ mẫu".
Cá bắt xong, chà lại được xếp xuống để làm cú khác, nhưng cũng chỉ được ít lâu là phải cưa nhỏ, bán làm củi mà chất chà mới, cá mới chịu vô ở nhiều.
Ngâm nước cả buổi, ngón tay móp hết, người lạnh run, các tay phụ giúp bắt cá, ngoại trừ tiền công, còn được chủ nhân đãi nhậu rượu đế với bún tôm càng, cá lóc nướng cuốn bánh tráng,

hoặc cháo cá cho ấm lòng.
Lúc về, say rượu, chân nam đá chân xiêu, vừa hát vừa xách toòng teng một xâu cá thác lác đem về cho Wợ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai miền Đại Hàn có vẻ như sẽ thoát một trận đổ máu kinh hoàng... Đó là hy vọng, trong khi một hội nghị thượng đỉnh Liên Triều sắp tổ chức. Thà là nói chuyện, chuyện gì cũng được. Thà là giới lãnh đaọ Bắc Hàn, Nam Haà gặp nhau để nói chuyện cà phê, chuyện trà, chuyện kim chi... còn hơn là kéo quân sang giết nhau như kiểu VN.
Chuyện một cô giáo dạy trường tiểu học Long An phạt học sinh vi phạm kỷ luật bằng hình thức quỳ gối. Sau đó, nại lý do là học sinh này sợ hãi, không đến lớp học làm phụ huynh của em nổi giận. Họ đã kéo tới trường để hạch hỏi tội cô giáo.
Một lần cô nướng bánh pumkin cho chúng em ăn và cô giai (giải) thích về trái pumkin. Em còn nhớ vào ngày cuối năm học cô cho chúng em ăn cà rem và cô còn mua pizza cho tất cả lớp cùng ăn. Một lý do khác em thích cô là cô rất rất vui vẽ (vẻ) với mọi người. Có lần cô mua bông bóng xà phòng cho chúng em thổi và đặt tên bông bóng.
Các bạn thân mến, Chị Tường Chinh vẫn còn viết về bài bệnh tự kỷ. Những kỳ trước, Tương Chinh phân tích rất kỷ về bệnh tự kỷ và những trẻ mắc bệnh, những dấu hiệu để phân biệt các em không bình thường vì bệnh. Nhưng ít ai hiểu được nguyên nhân nào thường làm người mẹ sinh ra những đứa con mắc bệnh này.
Tóm tắt: Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là một phù thủy, sinh được người con gái rất xinh đẹp. Mụ phù thủy có lệnh ai trả lời được câu hỏi của mụ mới gả con gái cho, vì vậy có nhiều người bị rơi đầu. Có một vị hoàng tử nọ si mê cô gái, đã ốm tương tư ba năm. Cuối cùng vua phải cho hoàng tử đi cầu hôn. Dọc đường hoàng tử gặp và kết nạp ba người kỳ dị, một có cái bụng cao như ngọn núi, một anh chàng áp tai xuống đất thì xa đến mấy cũng nghe được và anh chàng thứ ba có đôi mắt sáng đến nổi nhìn vào vật gì thì vật đó nổ tung...
Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người, và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây là bài mới của ông.
Có bao giờ người gặp nạn lại cảm thấy mình là hiệp sĩ? Tôi xúc động về cái cách gọi tên sự việc của Ls Phạm Công Út. Đất nước tôi hiện có rất nhiều những người đã chọn sống và hành động như thế. Tôi yêu đất nước mình vì tôi yêu những con người “hiệp sĩ” của đất nước tôi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.