Hôm nay,  

Ba Khía

24/02/201100:00:00(Xem: 26822)

Những đêm cuối tháng tối trời, đom đóm bay lập loè đậu trên những lùm bụi dành dành, ô rô cóc kèn ở bờ sông coi có vẻ ma quái lắm.
Loài ba khía cũng leo hết lên những nhánh bần, chứ không thập thò dưới hang nữa. Ngày thường thì vừa nghe tiếng động của bước chân là chúng phóng biến xuống hang còn mau hơn còng

gió. Bây giờ thì mỗi cành nhỏ cũng đeo cả chục con.
-Tụi nó làm gì vậy "
-Chúng "Yêu" nhau đấy.
Một chị mái có dăm anh đực bám quanh. Yêu đâu chẳng biết, bị loài người soi đèn túm cả bọn bỏ vô thùng sắt tây.
Người ta đổ nước vô rửa nhiều lần, rồi để nguyên ba khía sống như thế vào khạp da lươn.
Nước muối nấu chung với vài thanh đường thẻ, độ muối rất đậm đặc chừng nào thả một hột cơm vô mà không chìm thì mới được. Đổ nước muối vào vừa ngập ba khía thì lấy miếng rổ cũ mà

nén ba khía xuống rồi dằn cục đá lên trên.
Bất cứ loài mắm nào cũng phải để khá lâu cho ngấu, có loại 6 tháng, có loại một năm. Nhưng mắm ba khía thì khác, ta có thể ăn nó sau ...ba ngày!!!
Nhìn mấy bà mấy cô đi chợ, móng tay sơn đỏ choét, Việt cũng như Miên, xà vô hàng bún mắm ba khía, tay bốc bún bỏ vô miệng, tay kia cầm cái ngoe con ba khía mút chùn chụt, coi "dễ

thương" hết sức.
Con mắm ba khía ăn với bún hay cơm, phải làm như thế này mới ngon:
-Lấy nước sôi rửa sơ qua, bóc mu vất đi, bẻ thân mắm ra làm bốn.
Pha nước mắm ớt tỏi chanh đường cho ngon rồi trộn vô ba khía ...
Xong rồi ..bốc ăn ...
Miên trông thấy cũng phải thèm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
Hai bên cách nhau khoảng mười thước, thấy nhau bằng mắt thường, nên, mọi người trên đoàn giang đỉnh đều thấy Việt-Cộng nhốn nháo, tán loạn... địch từ bờ bắn ra dữ dội với đủ loại súng, có cả 82 ly không giật và 12 ly 8. Phía Lực-Lượng 99, vũ khí nặng trên chiến đỉnh đều xử dụng tối đa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.