Hôm nay,  

Xe Đò Hoàng

24/02/201100:00:00(Xem: 40461)


Cách đây khá lâu, tôi đọc báo có thấy tin xe đò Hoàng bị đốt mấy chiếc, mà mỗi chiếc giá tới bốn năm trăm ngàn đô, rồi sau đó chính ông Hoàng Linh bị bắn gần chết.
Dù đã nhiều lần đưa đón người thân sử dụng phương tiện xe đò ở phía trước Siêu Thị ABC, nhưng tôi chưa có dịp đi lần nào.
Lý do là nếu tôi có đi San Jose một mình thì thường đi máy bay, còn lái xe thì bao giờ cũng chở theo nhiều người, mà như vậy thì tiết kiệm về tiền bạc và thời giờ hơn đi xe đò rất nhiều.
Nhưng một người quen của tôi nói rằng gia đình anh ta bốn người, mà lần nào đi thăm cha mẹ ở San Jose cũng đều đi xe đò, vì chỗ ngồi thoải mái và lên xe thì tha hồ ngủ, thức giấc là đã đến nơi rồi, lại không sợ bị cảnh sát tặng cho cái ticket chạy quá tốc độ.
Thế là nhân dịp có việc phải đi lên vùng Bắc Cali tôi làm thử một chuyến xe đò cho biết với người ta.
Ngày thường thì chỉ có một chuyến, nhưng nếu cuối tuần hay ngày lễ thì họ tăng cường thành hai, đôi khi tới bốn chuyến, tuỳ theo thấy khách ở bến đông hay ít.
Tôi muốn đi chuyến 8g sáng cho mát, nhưng bữa đó đứng chờ tới gần 9g mà vẫn chưa thấy xe đâu, mà nắng mùa hè nóng sớm muốn bể cái đầu. Bà chủ xe gọi phone lia lịa, nhưng anh tài xế Mễ đêm hôm trước chắc mê coi đá banh World Cup hay sao mà không dậy nổi.
Sau cùng rồi thì xe cũng đến, nhưng hồi này chợ ABC không cho đậu trên Parking của họ nữa, mà phải đậu ké bên phía cây xăng góc đường Magnolia và Bolsa. Tôi nghĩ là chắc bị đâm thọt chi đây, chứ nếu về trách nhiệm liability mà chủ chợ không cho đậu thì vô lý quá, chủ cây xăng họ cũng đâu "ke" về vấn đề này. Khách đi xe đến đây còn làm lợi cho chợ, vì tiện thể họ mua đồ trong chợ luôn, như rượu, mít... làm quà cho thân nhân ở Bắc Cali.
Xe vừa ngừng, cửa mở là người ta tràn lên tìm chỗ tốt, nghĩa là phía gần tài xế. Có khi một người mà cần giữ chỗ cho năm sáu người thì phải dùng giày dép, mũ nón, giỏ xách... để ngay lên ghế. Người lên sau thấy dấu hiệu đó thì biết ghế đã có chủ.
Hôm tôi đi thì có một thằng bé chiếm sáu bảy ghế bằng cách đó, nhưng tới gần chín giờ rồi mà người nhà nó chưa tới, nó cứ năn nỉ bà chủ xe chờ thêm ít phút, bả nói nếu hai phút nữa mà vẫn chưa tới thì nó phải xuống, nhường ghế cho những người khách đang đứng dưới đất chờ chuyến sau. Cũng may là mới hơn một phút thì ba má nó tới rồi. Ông bố lại còn tính xuống xe, vô Bánh Mì Cali mua ly cà phê nữa mới kỳ, đã đi trễ mà còn... may là bà vợ cản lại.
Vì xe đã đầy khách nên họ không ghé trạm nào nữa (El Monte, Broadway), mà chạy luôn một lèo. Người phục vụ (lơ xe) đóng cửa một cách êm ái rồi ngồi vào ghế riêng, chứ không phải tay bám vào cửa, tay đập vào thùng xe rầm rầm, rồi chân trong chân ngoài nghiêng nửa người ra khỏi xe mà hô "Dô Dô! Tới luôn bác tài".
Vì ra đến bến mãi từ lúc 7g30, tôi lóng ngóng dưới ánh nắng gay gắt nên đã uống hết hai chai nước, thế nên mới qua khỏi Bakerfield là đã thấy phiền với cái bụng căng cứng rồi. Biết xe này có toillet phía cuối, nhưng tôi không thể xài được vì liếc mắt thấy ngay ghế gần cửa, một cô gái ngồi xoải chân ngay đó mà ngáy khò khò, môi trễ ra dòm thấy thương hết sức. Không lẽ đánh thức cô dậy:
-Cô ơi, cô co chân lại cho tui vô tiểu chút!
Sau cùng chịu không nổi, tôi mới hỏi đứa cháu ngồi phía trước:
-Họ có ngừng lại cho mình "li-lái" chút không cháu"
-Có chứ, nhưng không biết khi nào chú à.
Cuối cùng tôi sợ giữ mình trong sạch không nổi, sẽ "ướt tã" nên đành lòng phải đánh thức cái cô thiệt đẹp, đang ngáng giò "canh cầu tiêu" kia dậy.
Vừa "thoải mái" xong trở về đặt đít vào ghế thì xe ghé vào cây xăng.
Sư cha anh tài xế Mễ, chơi nhau đến thế thì thôi.

Lúc đó còn nước nữa đâu mà đái, tôi buồn buồn bèn giở khúc bánh mì nhà xe mới phát lúc lên xe ra nhâm nhi. Bánh nuốt khó trôi nên chị tôi đưa thêm chai orange juice để chiêu cho nó dễ xuống. Vừa bánh mì, vừa nước ngọt, vừa ly thạch chè làm cho cái cổ họng khó chịu quá, tôi bèn chơi luôn chai nước free để trong túi bánh mì.
Thôi no đủ rồi, vậy là ta làm một giấc ngủ cho khoẻ.
Ngủ sao được! Tài xế vừa mở băng Thuý Nga Paris lên là có chuyện.
Băng ghế phía sau tôi yêu cầu mở lớn lên một chút, thì cô gái ngồi ngang kêu nhức đầu quá, mở nhỏ lại. Người phục vụ vừa vặn nhỏ xuống thì mấy người phía cuối xe yêu cầu mở lớn lên. Thế là ồn ào như cái chợ vỡ.
Bà chị tôi hỏi cô "nhức đầu":
-Sao cô không mang bông gòn theo nhét lỗ tai, vì đi xe này là người ta mở nhạc cho cả xe nghe cơ mà.
Cô ta nói:


-Em phải nói chuyện với con gái nhỏ, mà mở lớn thế nghe sao được"
Cặp vợ chồng ngồi ngay phía trước mặt tôi phản đối liền:
-Không lẽ chỉ vì một mình cô, mà cả xe phải nghe và xem âm nhạc câm"
Người phục vụ đành giơ hai tay lên trời than thở:
-Tui đúng là làm dâu trăm họ.
Sao lại có hạng người qua Mỹ này rồi mà vẫn không bỏ tật chen lấn, hay làm khó nhau khi sử dụng phương tiện công cộng"
Người phục vụ bắt đầu đi từ phía trước xuống cuối xe để thâu tiền vé, mỗi lượt là 35 đô la. Rẻ chán.
Nếu mình lái xe đi về thì tốn hết 3 bình xăng cỡ 150 đô la, còn đi xe đò thì một vòng hết có 70 đồng mà thôi, lại còn nước uống, bánh mì, chè thạch nữa chứ.
Mới có hơn 4 tiếng đồng hồ mà đã gần vào đường 152 rồi, cảnh trí hai bên bờ đường đẹp như tranh vẽ. Đàn bò chậm rãi gặm cỏ chín vàng dưới những tàng cây sồi già cỗi, rồi đến cánh đồng trồng hành, ruộng nho xanh thẫm chen với luống ớt trái lớn hơn nắm tay.
Khi bắt đầu vô đường 101 thì chạy ngang nhà máy làm hành phi. Không khí sực nức mùi thơm hành tỏi làm cho ai nấy đều cảm thấy đói bụng, nhớ đến dĩa bánh cuốn.
Đến đây không biết có tai nạn gì xảy ra phía trước hay không mà xe kẹt cứng, lâu lâu mới nhích được một chút.
Tai nạn cũng xảy ra với tôi khi liếc mắt nhìn về phía cuối xe, "Người đẹp canh cầu" lại xoải chân ngáy khò khò, cái miệng mếu xệch, môi trễ ra "dòm dễ thương hết sức".
Tôi đành kẹp cứng lại mà chịu đựng cho đến khi xe ngừng tại phía sau tiệm "Li-săng-guích-chịt" trong khu Lion.
Biết được Xe đò Hoàng phục vụ ra sao rồi, lúc về tôi tính đi hãng khác coi họ làm ăn ra làm sao. Tôi đến phía Parking đối diện thì người phục vụ của Việt Nam Xe Khách nói rất nhã nhặn:
-Thưa nếu anh chưa lấy vé trước thì phải đi xe Van, chứ chuyến này đầy khách hết rồi.
Thấy đi xe Van chật chội quá (nhất là không có chỗ xả cầu thuỷ) tôi đành vòng lại chỗ Xe đò Hoàng.
Xe còn rộng mênh mông, chuyến về này có chừng hơn 30 nguời khách mà thôi, tôi khoái quá chiếm nguyên một băng nằm khềnh.
Thấy có người ngồi bên mặt mũi trông tươi tắn, tôi bắt chuyện, hỏi về cung cách phục vụ của Xe Đò Hoàng. Anh ta có vẻ rành về công ty này lắm, anh kể như sau:
-Khởi đầu Hoàng chỉ có một xe Van, mà đôi khi chỉ có vài ba người khách vẫn cứ phải chạy để lấy uy tín. Dần dà người ta biết tiếng thì mới mua xe đò lớn. Từ một chiếc tăng dần lên bốn chiếc, mà nếu mua xe mới và tốt thì giá khoảng 600 ngàn đô la.
Lúc ấy thì có hãng xe khác ra đời, sự cạnh tranh bắt đầu.
Chuyện cạnh tranh ở xứ sở này là chuyện thường tình, nhưng khi hãng xe đò kia bị tố là chở khách ở San Jose xuống Little Sài Gòn để dính líu vào vụ gian lận tiền sữa bột và xe lăn gì đấy, thì người ta nghi ngờ Xe Đò Hoàng làm chuyện đâm thọt.

Cho đến bây giờ người ta cũng chưa rõ là ai tố cáo vụ kia và cảnh sát cũng chưa bắt được người nào chủ mưu đốt 3 chiếc xe đò Hoàng. Hai chiếc bị cháy rụi, còn một thì hư hỏng nặng phải phục hồi tốn rất nhiều tiền.
Một tài xế người Việt của Xe Đò Hoàng bị đánh giữa đường phải đi nhà thương, hôm ấy cả chục xe cảnh sát đến nơi thì hung thủ đã biến dạng. Người khuân đồ ba-ga cho hành khách tại bến San Jose bị đánh gãy chân mà không nhìn thấy ai đã đánh mình.
Sau đó có người đánh tiếng muốn mua lại "Bến Xe" với giá 400 ngàn nhưng Hoàng không bán, thì anh ta bị bắn, rất nặng nhưng không chết.
Hoàng là tay làm ăn cũng lì, anh không mua xe nữa mà đi thuê cả xe lẫn tài xế của công ty Mỹ, làm như thế thì an toàn hơn vì xe này bỏ khách xuống là chạy về bãi của họ, khỏi lo sợ cái vụ đốt xe. Nếu ai đụng tới một công ty lớn của Mỹ thì e khó thoát.
Mỗi chuyến xe 58 chỗ ngồi với giá 35$/1 ghế, thì chỉ cần một tua là lời trên dưới 2 ngàn đồng. Vào ngày lễ tăng lên hai ba chuyến thì cứ số đó mà nhân lên.
Cứ hai chuyến từ Little Sài Gòn lên, thì trong ngày đó cũng có hai chuyến từ San Jose xuống đây. Lợi nhuận gần chục ngàn một ngày như thế thì cạnh tranh khốc liệt là phải.

Tôi chỉ là người kể chuyện, không quen biết gì với ông Hoàng Linh, thành ra nghe người có cảm tình với ông nói vậy thì biết vậy, phải đợi chuyến sau, tôi quyết tâm đi hãng khác, coi cung cách phục vụ, rồi nghe những người khách của hãng đó khen chê, nói sự tình khúc nhôi, rồi sẽ tường trình cho quí vị nghe.

Hẹn lần sau.

PS:
-Khi tôi sắp gửi bài này, thì được tin Cảnh Sát vừa câu lưu 3 kẻ bị tình nghi là tay sát thủ trong vụ bắn ông Hoàng Linh -Chủ xe đò Hoàng- Cũng có tin là người mướn những sát thủ này cũng sẽ bị bắt.
Thật là lưới trời lồng lộng nhưng khó thoát!

Nguyễn Viết Tân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau những ngày bận rộn chạy theo các sinh hoạt Tết trong cộng đồng người Việt tại vùng Little Saigon, miền Nam California, tôi đến Chùa Quang Thiện, nơi có khung cảnh bình yên vắng vẻ của một ngôi Chùa miền quê để tìm hương vị đơn sơ mộc mạc và êm ả của chốn Thiền Môn trong không khí những ngày Tết.
Ở đời có những người không đức lại tự cho rằng quá nhiều đức; không tài lại nghĩ mình kỳ tài không ai bằng; làm lợi ích cho người không được bao nhiêu mà nghĩ mình làm quá nhiều; thành tựu không lớn mà nghĩ là thành tựu chưa từng thấy… là bởi “cái tôi” quá lớn.
Ngày 8 tháng 2, 2013, tổ chức Worldwide Marriage Encounter, California, đã vinh danh ông bà John và Ann Betar ở thành phố Fairfield, Connecticutt là cặp vợ chồng khắng khít lâu nhất Hoa Kỳ. Họ đồng ý trao thân cho nhau vào ngày 25 tháng 11 năm 1932. Sau hơn 80 năm chung sống với tuổi 101 của ông và 97 tuổi của bà, hai người được 5 con, 14 cháu và 16 chắt.
Có phải người Trung Quốc đang rủ nhau sang Việt Nam định cư? Có phải họ dư tiền, sang Việt Nam mua nhà, sang mở tiệm kinh doanh, rồi cưới vợ Việt để ở luôn? Hình như chiến dịch này đang tiến hành ở một vài nơi.
Vào ngày Mồng Mười Tết Mậu Tuất, tại Hội Quán Lạc Cầm Little Saigon, chương trình nhạc chủ đề “Cho Tôi Lại Ngày Nào” của Thái Hiền-Thái Thảo-Tuấn Ngọc được dàn dựng như là một chương trình nhạc dành cho thân hữu, gia đình. Thái Thảo- ái nữ của nhạc sĩ Phạm Duy- cho biết chương trình được thực hiện với một mục đích quan trọng nhất: tạo cơ hội để chị Thái Hiền có cảm hứng trở lại sân khấu. Đã 10 năm, giới yêu nhạc không được nghe tiếng hát Thái Hiền. Cũng chỉ biết loáng thoáng là vì vấn đề sức khỏe. Những người yêu tiếng hát Thái Hiền đều có ý mong đợi được nghe Thái Hiền hát một lần nữa, cho dù đó có thể là lần “giã từ sân khấu”.
Như mọi năm, báo xuân Việt Báo Tết Mậu Tuất 2018 đã bán hết, ngay trước tết, đã phải dành dụm kỹ mới giữ lại được một số lượng nhỏ cho hai hội chợ Tết. Sau đây, thêm một bài Viết Về Nước Mỹ được trích từ báo xuân. Tác giả là cư dân Paris, bà tham gia Viết Về Nước Mỹ từ năm 2000, năm 2011, và nhận giải chung kết Vinh Danh Tác Giả VVNM. Với cách viết duyên dáng, Đoàn Thị là một trong những cây bút được nhiều độc giả yêu mến.
Nghe tin anh vừa mất, đột nhiên, em như người tụt rơi xuống hố sâu, hụt hẫng, lao đao, hai tay quờ quạng như muốn níu kéo lấy một điểm tựa nào đó không có thật, và khi không nắm được chỗ nào cả thì hoảng hốt, sợ hãi vô cùng.
Sự nghiệp âm nhạc của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông có một chỗ đứng rực rỡ trong vườn hoa âm văn nghệ của Việt Nam. Nét oai hùng của một vị đại tá Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bàng bạc trong nhiều tác phẩm ca nhạc lãng mạn của ông. Đó là nét đặc biệt của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông mà bài hát Chiều Mưa Biên Giới tiêu biểu
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.