Hôm nay,  

Phần 50

28/02/201100:00:00(Xem: 35566)
Khi tôi về tới Phòng Giáo Dục huyện thì mọi người đã đi ngủ. Tôi vào phòng, bật đèn, bỏ ba lô xuống, rồi chẳng cần tắm rửa, tôi vội vàng mở hộp giấy ra ngay, hy vọng sẽ được Du giải thích rõ ràng trong thư. Không nói ra thì thôi chứ trong đầu tôi ngổn ngang bao nhiêu câu hỏi cần được trả lời cũng như bao nhiều lời giải thích mà tôi đã chuẩn bị để nói với Du mà chưa được nói. Tôi đã sẵn sàng trình bày, dù biết đó là chuyện nguy hiểm, nhưng đã là bạn thân, có thể tiến xa hơn, mà không có sự tin tưởng tín nhiệm nơi nhau thì khó coi biết mấy.

Nếu không có sự hiểu lầm, chắc chắn tôi sẽ im lặng chẳng nói ra chuyện vượt biên không thành của Nhung, nhưng đằng này chuyện tôi giúp Nhung làm quan hệ tình cảm giữa Du và tôi bị sứt mẻ nên tôi đành lòng phải giải thích cho Du biết kẻo bị hiểu lầm mãi mãi.

Tay run run tôi xé giấy mở hộp, chỉ có một chiếc áo len đỏ, một quyển Thi Nhân Việt Nam của Hoài Thanh & Hoài Chân, một cuốn vở viết tay gồm những bài thơ Du viết mà thôi. Tôi ngồi chăm chú đọc trọn tập thơ của Du viết hy vọng tìm được một giải thích gì đó, nhưng không thấy. Cả một tập thơ viết những bài về quê hương, về nhung nhớ yêu thương hờn giận trách móc một cách chung chung chứ không riêng cho tôi, ngoại trừ bài cuối cùng trong tập viết tay mà tôi đọc đi đọc lại đến thuộc lòng vì hình như một phần nào liên quan tới tôi vì cách dùng chữ của Du.

Tình Du Mục

Trả lại anh với kiếp tình du mục
Anh bây giờ hạnh phúc lắm không anh
Cho u hoài đôi mắt ướt long lanh
Nhung nhớ mãi bóng hình anh chẳng gặp

Tình thơ mộng bởi vì đâu chợt mất
Làng Ea Blang hoa gạo đỏ tim em
Nhắc làm gì cho nhức nhối tăng thêm
Mai hoa rụng mùa yêu thương em rớt

Chua xót lắm tình cay như vị ớt
Muối xát da rát nhức mãi không thôi
Muốn gặp anh nhưng anh đã xa rồi
Ánh sáng đến ánh sáng đi ngày tháng

Cảm ơn anh mối tình thơ lãng mạn
Một mối tình, Du, mục nát, mùa đông
Biết mai này anh có nhớ em không
Có tiếc nhớ thời gian qua, đã muộn

Du

Không biết tôi có phải có tật giật mình không chứ tôi thấy ráp bốn chữ đầu của bốn câu thơ đầu: Tra" Anh Cho Nhung với những lời của bốn câu thơ cuối cùng làm tôi bàng hoàng.

Du yêu tôi" Du thất vọng" Du trách tôi mang kiếp tình lang bang, du mục" Liệu tôi có còn kịp giải thích cho Du không hay đã quá muộn màng" Tôi vò đầu đau khổ, tôi yêu Du"

Tôi thừa biết Du và tôi nói chuyện rất hợp và gần Du tôi rất vui vẻ hạnh phúc. Tôi cũng mến Nhung, thương Nhung, nhưng gần như tình bạn hơn là tình yêu. Nếu không có Hải, bạn thân của tôi, yêu đơn phương Nhung thì có thể tôi cũng đã yêu Nhung trước khi gặp và quen biết Du nữa. Hay là Du với cặp mắt tinh tế của các nhà thơ đã linh cảm được những gì đã, đang hay sẽ có thể xảy ra cho tôi"

Tôi không nghĩ là tôi có tình cảm lang bang bao giờ nhưng biết đâu được vì khi tôi cõng cô Hồng tôi cũng thấy xôn xao lắm khi cô áp ngực sát vào lưng tôi. Cái cảm giác là lạ, ngượng ngùng trong đêm mưa dù chỉ có Trời và tôi biết mà thôi. Có lẽ gã con trai mới lớn nào cũng một đôi lần kinh nghiệm cảm giác đó và cũng phải đi qua những giai đoạn khám phá, tìm hiểu theo bản năng tự nhiên. Tôi không biết có phải là tôi đang tự bào chữa mình hay không, nhưng thật tình tôi nghĩ tôi là người rất chung thuỷ, tình cảm bao giờ cũng cố gắng trung hậu, thuỷ chung.

Không lẽ Du không viết gì thêm" Bài thơ này làm cũng cả tuần rồi, có lẽ khi được tin tôi về thị xã với Nhung do thầy Phong báo. Du chắc chắn có viết thư gì nữa vì Du đan tặng tôi chiếc áo len mà không biên thêm tí gì sao" Tôi lộn áo len ra xem bên trong có gì không nhưng tôi cũng chẳng thấy gì.

Tôi mặc thử áo len, rất vừa. Tôi không nhớ là tôi đã đứng cho Du đo bao giờ. Có lẽ nàng coi kích thước áo sơ mi tôi để trong phòng khi tôi mặc áo lót và quần cộc đi tắm lúc nào chăng" Tôi nóng lòng suy nghĩ, có lẽ Du dấu thư đâu đó vì có lẽ nàng sợ người ta đọc lén. Tôi mở bìa bọc cuốn sách thơ và tập thơ viết tay, cũng chẳng có gì cả.

Tôi đành mở từng trang cuốn sách Thi Nhân Việt Nam mãi cho tới khi tới phần nhà thơ Quang Dũng tôi mới thấy một tờ giấy mỏng viết vội vã riêng cho tôi mà lúc sốt ruột tôi đã không nghĩ kỹ, chứ không thì tôi không phải tốn nhiều thời giờ lật từng trang sách tìm thư của Du. Nàng chẳng hay đọc cho tôi nghe những bài thơ của Quang Dũng đậm tình sắc quê hương đó sao" Nhà thơ Quang Dũng đã cho Du và tôi những giờ phút thật thơ mộng khi nhớ nhà trong những ngày sống nơi đèo heo hút gió:

Thương nhớ ơ hờ thương nhớ ai
Sông xa từng lớp lớp mưa dài ...

Du thích nhất bài Đôi Mắt Người Sơn Tây:

Em ở thành Sơn chạy giặc về
Tôi từ chinh chiến cũng ra đi
Cách biệt bao lần quê Bất Bạt
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì

Vừng trán em vương trời quê hương
Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương
Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm
Em có bao giờ em nhớ thương

Từ độ thu về hoang bóng giặc
Điêu tàn thôi lại nối điêu tàn
Đất đá ong khô nhiều ngấn lệ
Em có bao giờ lệ chứa chan

Mẹ tôi em có gặp đâu không
Những xác già nua ngập cánh đồng
Tôi cũng có thằng em còn bé dại
Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông

Đôi mắt người Sơn Tây
U uẩn chiều lưu lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây
Cho nhẹ lòng nhớ thương

Em mơ cùng ta nhé
Bóng ngày mai quê hương
Đường hoa khô ráo lệ

Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn
Về núi Sài Sơn ngắm lúa vàng
Sông Đáy chậm nguồn quanh phủ quốc
Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng

Bao giờ tôi gặp em lần nữa
Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa
Đã hết sắc mầu chinh chiến cũ
Còn có bao giờ em nhớ ta

Quang Dũng

Thư Du viết vội vã vỏn vẹn có ít câu:

Quang,
Du phải về gấp vì có chuyện cần. Du gởi tặng Quang chiếc áo len Du lâu nay đã lén đan cho Quang định một ngày sẽ trao tận tay cho Quang... Du xin cám ơn Quang những ngày vui thơ mộng và tình bạn rất đáng qúi đã khiến Du mong một ngày nào được... Mà thôi, Quang bây giờ đã có Nhung và sắp làm một người cha, Du xin gởi tặng với tính cách người bạn. Mong Quang được hạnh phúc. Vĩnh biệt Quang.

Du

Sắp làm một người cha" Chúa ơi, Du nghe tin này ở đâu" Hay là Nhung đã có thai thật" Câu chuyện tưởng chỉ là chuyện nhỏ, giản dị hoá ra lại to lớn và phức tạp nhức đầu quá! Từ hiểu lầm này sang hiểu lầm khác.

Tôi phải làm sao đây, nếu quả thật Nhung có bầu. Liệu tôi có gánh nổi trách nhiệm làm một người chồng, và làm một người cha liền không khi trái tim tôi chưa dứt hẳn quan hệ thân tình với Du, dù rằng giữa Du và tôi chưa từng hứa hẹn hay trao nhau những nụ hôn nồng nàn nào" Du và tôi, nói cho đúng, còn ở trong quan hệ lãng mạn, mơ hờ nhưng rất thơ mộng của tuổi sắp bước vào thương yêu, của giai đoạn dạt dào của đôi trái tim rung cùng một nhịp, được thi vị hoá theo kiểu nhà thơ Nguyễn Du "Tình trong như đã, mặt ngoài còn e!"

Tôi phải làm sao đây" Hơn bất cứ lúc nào khác, tôi cần gặp một vị linh mục thông hiểu chuyện đời như bố Oanh, bác Tài hay chú Quy hay bất cứ một vị linh mục nào đó hay cả ngay đến chú Xảo trụ trì trong chùa, người đã cho tôi cái địa bàn định hướng hay anh Tình, người giáo viên từ Ayunpa có thể được tỉnh chuyển về làm việc chung với tôi.

Tôi cần có một người bạn chân thành để chia sẻ nỗi niềm của tôi trong tình huống khó chọn này. Tôi cần nói chuyện trực tiếp với Du, với Nhung để có một quyết định sáng suốt và rõ ràng. Tôi biết Nhung sẽ không để tôi phải khổ tâm khi tôi cưới nàng dù tôi không phải là tác giả của đứa con đầu lòng. Tôi biết tôi sẽ thương yêu mẹ con nàng không câu nệ gì chuyện chẳng ngờ đã xảy đến ngoài ý muốn của Nhung, nhưng liệu tôi có công bình với Nhung không khi trái tim tôi vẫn hướng phần nào về Du" Và còn Du và tôi, tương lai của chúng tôi rồi sẽ đi về đâu" Phải chăng tôi đã vô tình bắt cá hai tay nên không có quyết định dứt khoát...

Đêm đã khuya, gần hưng hửng sáng rồi. Tôi đứng dậy, uể oải đi tắt đèn. Trở lại giường, ráng nhắm mắt nằm ngủ, nhưng đầu óc tôi rối như tơ vò. Tôi mong thầy Tình sớm lên đây để tôi giao giáo án cho anh rồi nhờ anh trông coi khoá giảng dạy giáo viên Thượng và tôi tìm cách chuồn về thị xã để gặp Du, gặp Nhung càng sớm càng tốt cũng như lo chuyện anh Trung, anh Tiến, cô Hồng cho xong. Chúa nhật rồi đó, tôi âm thầm làm dấu và đọc ít kinh để tịnh tâm ráng không lo nghĩ gì hết để ngủ vì trưa nay hay trễ nhất là chiều nay các giáo sinh Thượng sẽ tề tựu về Phòng giáo dục. Anh Ít và tôi lại phải đưa họ đi tới các nơi họ tạm trú ngụ trong khóa học.


Nguyên Đỗ

Hóa ra, ăn trứng vịt lộn cũng cần có nghệ thuật. Dân VN ăn quen rồi, nên không biết đó là nghệ thuật. Nhưng ngoại kiều thì, sơ xuât nuốt trứng, mới biết là ăn cũng cần học.
“Chân không có rễ, đất không nễ ai” là câu ca dao giản dị của tổ tiên Việt Nam truyền dạy cho chúng ta phương pháp gìn giữ và phát triển sức khỏe cả thân và tâm qua yếu quyết: Chân Trần, Nằm Đất. Có lẽ vì yếu quyết chân trần, nằm đất quá đơn giản nên chúng ta thấy thường, xem nhẹ, để rồi yếu quyết bình dị nhưng tuyệt vời này ngày càng bị mai một theo thời gian.
Ocean Vuong (sinh năm 1988) là nhà thơ và nhà viết luận văn người Mỹ gốc Việt
Trong tinh thần "Vui Xuân nhưng không quên nhiệm vụ“, Quân Dân Cán Chính miền Nam đón Tết Mậu Thân vào ngày 31 tháng Giêng 1968 và hy vọng có được những ngày hưu chiến an lành. Đỗ Kim Thêm
Bắc Kinh hung hăng ra mặt... Báo Global Times hôm 29/1/2018 ghi lời chuyên gia Trung Quốc rằng Mỹ và Việt Nam không nên vượt lằn ranh đỏ ở Biển Đông. Tại sao hăm dọa như thể rằng Biển Đông là ao nhà Hoa Lục?
GENEVA - Đội tuyển Nga tranh đua thế vận hội khuyết tật muà đông đã bị loại trừ theo quyết định của ủy ban thế vận khuyết tật quốc tế (IPC) – lý do : Nga không cải tổ hệ thống giám sát chống gian lận bằng thuốc kích thích.
NEW DEHLI - Ngoại giao kinh tế của Ấn Độ tái xuất hiện tại diễn đàn kinh tế thế giới Davos và hội nghị thượng đỉnh ASEAN-Ấn họp tại thủ đô Nee Dehli hôm Thứ Năm tuần qua – Thủ Tướng Narendra Modi cầm cờ dẫn đầu tại 2 nơi này, báo hiệu chuyển hướng về các mục tiêu ngoại giao ưu tiên của nước lớn nam Á.
SEOUL - Nam Hàn tố cáo phi cơ quân sự của Trung Cộng xâm phạm vùng nhận diện phòng không (ADIZ) của Nam Hàn hôm Thứ Hai, theo tin từ thông tấn Yonhap - 5, 6 chiến đấu cơ Nam Hàn đã bay lên nghênh cản. Bộ quốc phòng Nam Hàn cho biết : 1 chuyến bay không rõ lý lịch xuất hiện gần đảo Ieo lúc 9 giờ rưỡi sáng trước khi di chuyển qua ADIZ của Nhật và sau cùng rời khỏi ADIZ của Nam Hàn lúc 2 giờ 05 phút chiều.
SEOUL - Lãnh tụ toàn trị Kim Jong-un muốn tỏ ra yêu thích thể thao đến mức nào với quyết định thưởng đấu thủ Bắc Hàn giành huy chuơng thế vận hội PyeongChang 1 căn nhà và xe hơi Mercedes, ngoài danh hiệu “anh hùng dân tộc” và “anh hùng lao động”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.