Hôm nay,  

Ai Tin Trung Quốc?

19/11/201200:00:00(Xem: 9066)
Bạn thân
Đất nước đang lệ thuộc phần lớn vào Trung Quốc. Điều này ai cũng thấy. Và ai cũng biết đó là con đường chết chậm, khi nhà nước Hà Nội đã kể như là bán trọn thị trường 90 triệu dân cho nhà nước Bắc Kinh rồi.

Trang web Bauxite VN của một số trí thức VN đã đăng Chương 2 từ bản dịch tác phẩm “Chết dưới tay Trung Quốc,” trong đó nhóm dịch giả Lê Minh Thịnh đã bắt đầu phổ biến lên mạng.

Mới đây, chúng ta bàn chuyện ngộ độc thực phẩm tập thể tại nhiều nơi ở Việt Nam với mức độ nguy hiểm hơn. Câu hỏi là: có phải ngộ độc ào ạt như thế là do hóa chất TQ pha trộn vào thực phẩm VN?

Thử trích về quả táo TQ và cả những gói trà TQ:

“Ăn một quả táo Trung Quốc mỗi ngày đủ cho các Bác sĩ chuyên khoa ung thư của Hoa Kỳ có việc làm cả đời.

Hãy xem một ví dụ. Hộp nước ép ngon và đẹp mắt bạn dùng trong bữa trưa của con bạn. Thế là đã có một cơ hội để bạn, thay vì đưa một lon nước có gas, đã cho con bạn uống một thứ có vẻ là “tốt cho sức khỏe” chứa đầy arsen, một thứ kim loại nặng có thể gây ung thư. Đây là lý do tại sao:

Hơn 30 năm qua, các nhà nhập cảng nước táo đặc Trung Quốc đã tăng từ 10,000 gallon lên đến gần nửa tỷ gallon mỗi năm; và ngày nay Trung Quốc chiếm lĩnh hơn một nửa thị trường Hoa Kỳ.
Điều chắc chắn là, giá của họ rẻ hơn giá của các nhà nông Hoa Kỳ. Nhưng có một lý do làm cho nó rẻ là vì các vườn cây Trung Quốc dùng rất nhiều các loại thuốc trừ sâu bất hợp pháp có chứa arsen để rồi thấm vào cây và cô đọng trong quả.

Bạn muốn tách trà “loại thường” hay “không chì”?

Có một câu nói: “mọi thứ trà đều là trà Tàu cả”. Đúng thế, dù rằng khó tin! Một vị nguyên là Phó giám đốc Cơ quan Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ đã mô tả trên Đài phát thanh Quốc gia phương pháp mà người Trung Quốc đã sử dụng để phơi khô lá trà như sau: Người sản xuất rải “lá trà trên một cái sân kho rất rộng rồi dùng xe tải cán lên cho chóng khô”. Vì xe Trung Quốc dùng xăng pha chì nên không có cách nào hiệu quả hơn thế để biến lá trà thơm ngon trở thành một thứ vũ khí giết người.”

Thế đấy, biết sợ chớ? Độc như vịt Bắc Kinh vậy.

Bạn có thể đọc toà văn Chương 2 của sách “Chết dưới tay Trung Quốc” ở đây:
http://www.boxitvn.net/bai/42705.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đoạn nầy nói chuyện Tôn Các đi xuyên qua một khu rừng trong khi nhóm Bạch Viên vui chơi gần đó.
Làn gió thu thổi hắt sương khuya vào cửa sổ làm rùng mình người dậy sớm. Chung trà độc ẩm, hoài niệm những mùa thu cũ. Nhớ những bạn bè, tri âm. Nhớ những ngày dài lao lung trong ngục thất chỉ vì lên tiếng chống lại điều ác.
Buổi tối Thứ Sáu 20/09, hội trường Việt Báo dựng sân khấu là một bục gỗ tròn.
Tin vui ngày 21 tháng 9 năm 2019, Dân Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hoà Nam Cali ủng hộ Chánh Phủ Pháp Định VNCH kế tục Chánh Phủ VNCH tiền nhiệm.
NEW YORK - Vào ngày 24/09, Thủ Tướng Đức hoan nghênh đối thoại giữa Hoa Kỳ và Iran.
LONDON - Vào ngày 24/09, Tòa Tối Cao của vương quốc UK xác nhận: quyết định đình chỉ họat động QH là trái luật.
ISALAMABAD - 18 người chết, trên 300 người bị thương vì động đất tại miền đông Pakistan.
SEOUL - Tình báo Nam Hàn loan báo tại QH: đối thoại phi nguyên tử giữa Hoa Kỳ và Bắc Hàn có thể nối lại trong 2 hay 3 tuần.
Khoảng cuối tháng 09/2019, hãng xe Honda cho biết đã lên kế hoạch sử dụng 60% lượng điện cho các nhà máy sản xuất xe ở khu vực Bắc Mỹ từ nguồn năng lượng tái tạo.
Khoảng cuối tháng 09/2019, sau nhiều tháng đấu tranh, cuối cùng Apple cũng phải xác nhận rằng sẽ sản xuất Mac Pro mới tại Mỹ thay vì Trung Quốc


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.