Hôm nay,  

Thơ Thơ

25/11/200200:00:00(Xem: 17318)
Các bạn yêu thơ qúy mến! Cách đây khá lâu, khi Sàigòn Times mới chập chững bước vào làng báo, Thùy Dzung được đọc một cuốn tạp chí trong đó nhà thơ Đỗ Quý Toàn có nói, mỗi nhà thơ mang đến cho chúng ta một người khách lạ, khách nhập vào hồn ta, bằng ngôn ngữ của thi ca. Nhìn lại suốt thời gian ngót 10 năm qua, Thùy Dzung thấy, mỗi thi nhân xuất hiện trên trang Thơ Thơ đều có một thi phong, một tâm hồn, một vẻ đẹp đặc biệt rất riêng tư... của một người khách lạ. Nhưng không hiểu sao, bên cạnh những vẻ đặc biệt riêng tư của một người khách lạ, ai ai đọc thơ, cũng cảm thấy trong cái “riêng tư” đó của người khách lạ, hình như có cả cái “riêng tư” của chính mình... Một bài thơ mới của một thi nhân dù chưa được quen được biết, vậy mà đọc lên, bỗng dưng người đọc thấy bồi hồi, tựa như nghe tiếng thì thầm tâm sự của chính tác giả... dành cho mình. Cách đây gần một năm, Thùy Dzung đã trải qua tâm trạng như vậy khi nhận được bài thơ nhan đề “Dại Khờ” của một thi nhân ký bút hiệu Vân Lam....

Tôi vẫn là tôi của dại khờ
Của muôn năm trước tuổi ngây thơ
Của khung trời cũ đầy thương nhớ
Của khối tình si thuở học trò
Tôi vẫn là tôi của đợi chờ
Của sầu của mộng của bơ vơ
Của quê hương cũ trong nhung nhớ
Của mái trường xưa những vật vờ.

Bài thơ ngắn gọn, vỏn vẹn có 8 câu, nhưng tác giả đã mở ra một góc độ khác lạ trong ngôn ngữ của lòng. Xưa nay, đã là con người, trong thâm tâm ai cũng muốn khôn ngoan, thông minh, đâu có ai muốn dại khờ. Nhưng với thi nhân, với những người yêu thơ, hay nói rộng hơn, với những người có tâm hồn, thì sự “dại khờ” luôn luôn có những đường nét hoa mộng, rất đáng yêu và rất đáng nhớ... Đọc bài thơ, người đọc không thể không bâng khuâng khi nhận ra một chân lý tưởng như là một nghịch lý: Con người càng từng trải, sống càng lâu, đi càng nhiều, thì trong sâu thẳm của tâm hồn, người đó lại càng muốn mình bé bỏng dại khờ để được sống với những kỷ niệm xưa, những bóng hình cũ... Cũng trong tâm trạng luôn luôn thao thức với quê xưa, người cũ, trong bài thơ Tiềm Thức, đăng trên trang Thơ Thơ cách đây mấy tháng, tác giả Vân Lam đã viết về niềm đau nỗi nhớ ám ảnh tác giả trong cả khi mơ lẫn khi tỉnh thức:

Canh khuya
giấc ngủ chập chờn
Thấy em ngồi khóc
trong vườn quê xưa
Chùng lòng xót
tỉnh cơn mơ
Một ta trơ trụi
bên bờ héo hon.

Nói đến tình yêu, niềm đau và nỗi nhớ, người Việt yêu thơ thường bâng khuâng nghĩ đến “Màu tím hoa sim” của thi sĩ Hữu Loan. Và có lẽ cũng trong tâm trạng đó, nhà thơ Vân Lam đã sáng tác bài thơ Màu Sim Chín, trong đó, 5 câu thơ ở khổ cuối vừa có tính trừu tượng ước lệ một cách hoang dại, vừa có sức gợi tưởng cụ thể và cao độ về nỗi đau đớn khôn cùng và bất biến của lòng thủy chung:

Những đêm đen ghê sợ
thật im lìm
Căn gác nhoœ
có trái tim
màu sim chín.

Thùy Dzung xin chân thành cảm ơn những đóng góp của nhà thơ Vân Lam và sau đây xin giới thiệu cùng các bạn yêu thơ bài thơ Màu Sim Chím...

Màu Sim Chín

Ta traœi hồn mình
trên trang giấy tím
Viết cho em
bằng máu đọng con tim

Yêu dấu ơi
đây tất caœ chân tình
Caœ bể ái trần gian
đang tím lịm

Trong nhung nhớ
Khổ đau nào toan tính


Người quay lưng
Ta mãi kiếm tìm

Những đêm đen ghê sợ
thật im lìm
Căn gác nhoœ
có trái tim
màu sim chín.

Vân Lam

*

Bài Thơ Cho Em

Tóc em xõa buông dài
Trong thơ phòng im vắng
Hay mặc tà áo trắng
Anh thinh lặng đứng nhìn

Khuôn mặt rạng niềm tin
Tình yêu đầy mộng mị
Mười năm trời chung thuœy
Anh trân quý vô cùng

Như cây bách cây tùng
Vẫn muôn đời bền vững
Chẳng bao giờ điêu đứng
Em thật xứng nữ lưu

Xưa Chức Nữ chàng Ngưu
Dù xa cách vời vợi
Quyết giữ lòng chờ đợi
Một năm tới gặp nhau

Caœ hàng vạn đời sau
Em đi theo người trước
Luôn vẹn toàn nguyện ước
Không dại bước lỡ lầm

Ôi con chim âm thầm
Trái tim hồng trinh trắng
Vui mừng em chiến thắng
Anh dâng tặng bài thơ.

Phạm Tình Thơ

*

Mưa

Mưa suốt ngày qua thê thảm quá
Mưa về thấm ướt cả nhân gian
Mưa cho tan tác tình tan vỡ . . .
Ngây ngất hồn hoang mộng lỡ làng

Mưa vẫn mưa bay cuối nẻo trời
Mưa về ru khúc nhạc đơn côi
Mưa như trút nỗi sầu nhung nhớ
Trên bến cô liêu phủ lạnh người

Mưa vẫn mưa rơi giữa dặm trường
Mưa về cho giấc mộng sầu vương
Mưa như đem cả tình duyên thắm
Trao đến cho người chốn viễn phương

Mưa vẫn mưa bay khắp nẻo đường
Mưa làm mờ nhạt bóng người thương
Mưa xuyên kẽ lá về trăm ngả . . .
Khơi động âm vang khúc đoạn trường

Mưa đã phôi pha ước mặn nồng
Mưa làm ray rứt kẻ chờ trông
Mưa cho lạnh bến tình xuân mộng
Xanh lá cây xanh kỷ niệm lòng

Viễn Phương

*

Nụ Cười Ngựa

Ngựa thồ, ngựa thồ, triền cao
Bước chân tuột dốc, lao xao nưœa vời
Bồn chồn chân đứng đôi nơi
Cánh tay vô vọng, níu trời tang thương

Ngựa cười. Ngựa cười. Bờm rung
Đem thân nghiệp quaœ, vó tung mịt mờ
Buổi trưa, từ thuơœ hoang sơ
Nài tôi thức giấc, roi quơ tượng hình

Ngựa cười. Bờm rung. Ngu ngơ
Đầu non ngựa đứng. Cuối bờ suối vang
Trời mây, đôi ngã hợp tan
Buồn đeo lưng ngựa, quan san neœo hoài

Nhịp đều. Nhịp đều. Khô vang
Ấm mông xà ích, ngựa quằn lưng đau
Đời còn say nhịp vó câu
Áo người du tưœ nắng khâu nhọc nhằn.

Phạm Quang Ngọc

*

Tình Đời

Bây giờ đâu trách được ai
Tại anh vô tướng bất tài mà thôi
Tình ta giờ đã chia phôi
Em về xứ lạ nổi trôi phận đời

Tình Ta

Thôi đành vĩnh biệt tình anh
Traœ ơn cho đấng sinh thành được vui
Đường đời vạn neœo ngược xuôi
Đắng cay, đau khổ ngọt bùi em mang

Tình Nghèo

Tình nghèo có nước ăn mày
Không thì móc bọc chẳng ai trọng mình
Em còn xuân sắc hương trinh
Quơ nhằm anh Chệt được được rinh về Tàu
May ra có có đồng vào

Tình Sầu

Anh về kiếm vợ tràn thân
Giờ đây em đã tay nâng khăn người
Trách em ta khóc hay cười
Thôi đành chôn chặt tình sầu bậu ơi

Tình Thù

Nhìn em trên chiếc kiện hoa
Thù em ta cũng xót xa phận mình
Giữ chi hai tiếng chung tình
Người đâu có tiếc chữ trinh ngàn vàng
Tình Caœnh

Trách em cũng chỉ bằng không
Lấy chồng xa xứ vừa lòng mẹ cha
Chút tiền quà cáp gọi là
Nhà lầu, xế nổ mẹ già ấm thân

Vĩnh Hòa HiệpThanh Tương

*

Dòng Thời Gian

Khai sinh thuơœ nào"
Bao giờ chấm dứt
Thời gian vô cực!
Như bầu trời cao...

Lung linh nắng vàng,
Thơm ngàn sợi tóc,
Tình yêu vô cực"
Hay là chiêm bao"

Dòng thời gian trôi,
Đường đi không tới...
Người yêu dấu hỡi!
Thấu hiểu tình tôi"

Lạnh lùng cây kim...
Quay quanh mặt kiếng.
Nhớ tình quyến luyến,
Bờ môi ướt mềm...

Dòng thời gian trôi,
Trôi làn tóc rối,
Người yêu dấu hỡi!
Xin hiểu lòng tôi...

T.T.Đ.Mai

TACOMA,WA.- Lúc 10 giờ 30 Chủ Nhật ngày 4 tháng 3 năm 2018 nhằm ngày 17 tháng giêng năm Mậu Tuất, Chùa Phước Huệ đã long trong tổ chức Lễ Thượng Nguyên cùng cử hành Lễ Cúng Ngọ, Thượng Thêm Tượng Phật Thành và Lễ Cúng Thí Thực Âm Linh Cô Hồn tại trụ sở chùa số 2625 72ND Street E Tacoma, WA 98404
Quang cảnh Hòa Thượng Thích Thiện Minh và Phật Tử chùa Ngọc Sơn Beaverton/Oregon viếng thăm Chùa Liên Hoa Olympia/TB.WA. Thứ Bảy ngày 3 tháng 2 năm 2018, trong một ngày đẹp trời, trong sáng hơi se lạnh của tiết gần cuối Đông. Ảnh/Đường Bình
Vậy là hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ vào thăm Việt Nam. Những chuyển biến lịch sử đang xảy ra trước mắt chúng ta. Một chuyện lạ cũng mới xảy ra: cán bộ đảng xông vào trường, bắt một cô giáo quý 40 phút mới thôi; đúng là thiên đường giáo dục, học theo gương ông Hồ...
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951tại miền Bắc VN, di cư vào miền Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ cho tới ngày 29 tháng Tư 1975. Vượt biển và định cư tại Mỹ năm 1980, làm thư ký văn phòng chính ngạch tại City of San Jose từ 1988-2006. Về hưu vào tuổi 55, hiện ở nhà chăm nom các cháu nội ngoại. Sau đây là bài viết thứ ba của bà.
Buổi Tân Niên Tri Ân và Thưởng Lãm Thư Pháp đã hoàn mãn hôm Chủ Nhật ngày 4 tháng 3/2018 tại Việt Báo Gallery, Westminster, California. Sinh hoạt nghệ thuật đầy đạo vị...
tặng thêm hơn 200 phần quà – mỗi phần quà gồm có một bao gạo, một gói thực phẩm và quần áo thường ngày – cho những gia đình nghèo khổ, già yếu, tật nguyền hiện cư ngụ tại cù lao vùng sâu vùng xa nầy
Diễn giả chính của Đại Hội trong ngày thứ hai là Kathy Trần, Dân biểu Quốc Hội Virginia. Cô Kathy Trần đại diện cho dân chúng 42nd District in the Commonwealth of Virginia. Cô là người Mỹ gốc Việt đầu tiên được bầu lên ở Virginia
Trump tin rằng bằng các lời đe dọa, hình phạt và lòng dũng cảm, ông có thể buộc Bắc Hàn phải từ bỏ vũ khí hạt nhân. Trên thực tế, nếu ông Trump đẩy chế độ Bắc Hàn vào chân tường, ông có khuynh hướng gây chiến. Người Nam Hàn hiểu điều này
Chúng tôi rất đau lòng khi một số các anh chị ngay từ những phút đầu tiên đặt chân đến bến bờ tự do đã vô tình vướng vào những cuộc tranh luận nguy hiểm đầy hiềm khích. Một phần vì an ninh cộng sản tung thủ đoạn để bôi nhọ uy tín của các anh chị
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.