Hôm nay,  

Ngày Lễ Tình Nhân

2/16/201400:00:00(View: 5647)
Ngày Lễ Tình Nhân, ngày Valentines Day, là ngày để các cặp tình nhân nghĩ tới nhau, dù là họ đang bên nhau hay đã chia cách... là ngày dừng lại mọi chuyện để có một khoảnh khắc, để bày tỏ lòng biết ơn rằng, bởi vì ta đã từng gặp nhau trong đời, và chỉ một lần năm xưa nhìn nhau đã biết ngay sẽ không thể quên nhau trong cõi đời này...

Đó là một ngày để nhớ rằng, chúng ta có khi chỉ một ngày gặp nhau, chỉ một ngày cười vui bên nhau, vậy rồi trăm năm sống như lãng đãng trong mộng, để rồi đi đứng nằm ngồi vẫn y hệt như trong cõi khói sương... vì nhớ nhau không quên. Mở lại trang giấy cũ, đọc lại vài trang cổ lục, đã thấy ngậm ngùi. Người xưa trong trí nhớ nhạt nhòa như mộng, như dòng nhạc thoảng qua, như câu thơ bất ngờ thốt lên...

Ngaỳ Lễ Tình Nhân, như thế không chỉ một ngày, nhưng là ẩn sâu trong hồn của nhau. Phải không?

Nhạc sĩ Hoàng Quốc Bào trong những ngày chưa trở thành một nhà sư của dòng Thiền Trúc Lâm, đã viết những dòng khởi đầu ca khúc “Cuối Trời Mây Trắng Bay” với hình ảnh dị thường:

“Một hôm người mang tới
Tình yêu giống tơ trời
Đẹp hương màu sương khói
nhẹ hơn lá mùa bay...”


Tơ trời, sương khói, lá mùa bay? Nhưng là thực hay mơ?

Trong ca khúc khác, có tựa đề “Hồ Như”, nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo nói về nỗi nhớ tình nhân như tiếng vọng từ thiên thu tiền kiếp:

“Đôi lúc ta buồn hơn bến sông
Đời trôi qua như tiếng muôn trùng
Đôi lúc ta buồn hơn cỏ dại
Cuộc tình xưa khuya thức khi mai
Đôi lúc ta cười môi rất khô
Lòng quạnh như trăng dãi hiên nhà
Đôi lúc đường về quê mịt mù
Ngựa hồ như đứng hí thiên thu.”


Cũng tuyệt vời sương khói trong nghệ thuật là các dòng ca dao của ông bà mình. Ngày Lễ Tình Nhân nào mà không đêp như ca dao?

Thí dụ, như một nỗi nhớ, từ khi gặp nhau, nhớ nhau, và chưa biết phải nói làm sao, lời ca dao kể:

“Trời mưa trời gió
Vác đó đi đơm
Trở về ăn cơm
Trở ra mất đó!
Kể từ ngày thương đó, đó ơi
Đó chưa thưa được một lời cho đây nghe!”


Hay là khi chàng và nàng nhìn thấy nỗi nhớ như dường đang ngăn sông cách núi, lời ca dao kể:

“Đôi ta như ruộng năm sào
Cách bờ ở giữa làm sao cho liền?
Đôi ta như thể đồng tiền
Đồng sấp, đồng ngửa, đồng nghiêng, đồng nằm!”


Hay là như khi nàng tương tư, nói về nỗi nhớ chàng cả khi sáng trăng rằm, cả khi canh khuya tàn trong mơ, cả khi liên miên trong ngày nhớ chàng và trách móc chàng sao lại vô tình, l2ơi ca dao kể:

“Đêm qua trời sáng trăng rằm
Anh đi qua cửa, em nằm không yên.
Mê anh chẳng phải mê tiền
Thấy anh lịch sự, có duyên, dịu dàng.
Thấy anh em những mơ màng
Tưởng rằng đây đấy phượng hoàng kết đôi.
Thấy anh chưa kịp ngỏ lời
Ai ngờ anh đã vội dời gót loan.
Thiếp tôi mê mẩn canh tàn
Chiêm bao như thấy anh chàng ngồi bên.
Tỉnh ra lẳng lặng yên nhiên
Tương tư bệnh nó phát liên miên cả ngày.
Nghĩ rằng duyên nợ từ đây
Xin chàng hãy lại nơi đây chút nào,
Cho thiếp tỏ thiệt thấp cao...
Mang bầu tới quán rượu dâu
Say hoa đắm nguyệt quên câu ân tình.”


Và nói lời lãng mạn quanh co, có khi chàng không hiểu. Có những chàng trai khù khờ như thế đó. Vậy là nàng phải nói thẳng, nói ngay về mơ ước đạo nghĩa vợ chồng, như lời ca dao:


“Anh kia đi ô cánh dơi
Để em làm cỏ mồ hôi ướt đầm.
Có phải đạo nghĩa vợ chồng
Thì mang ô xuống cánh đồng mà che.”


Cô gái giảỉ thích về mối tình đó cho chàng hiểu, rằng không phải vì nhà ngói của ba mẹ chàng đâu, mà chỉ vì nàng không quên nổi nét miệng anh cười, dan1g chân anh bước, như lời ca dao:

“Chẳng tham nhà ngói rung rinh
Tham về một nỗi anh xinh miệng cười
Miệng cười anh đáng mấy mươi
Chân đi đáng nén, miệng cười đáng trăm.”


Thương chàng tới như thế, rồi nàng phaỉ tự hạ mình rằng em chỉ là rau bờ rau bụi, còn chàng cao vời như chỉ thắm thêu cờ, chàng ơi, chàng ơi, em chỉ muốn vượt bể theo chàng. Tỏ tình thẳng như thế, lẽ nào chàng không hiểu? Lời ca dao viết:

“Trông anh như thể nghìn vàng
Bỏ ra thì khách hồng nhan được nhờ.
Anh như chỉ thắm thêu cờ
Em như rau má mọc bờ giếng khơi.
Dù anh mà chửa có nơi
Em xin vượt bể qua vời theo anh.”


Trong một cơ duyên may mắn, chàng đã tỏ tình với nàng, giải thích về mười cớ nhân duyên rằng vì sao chàng không thể quên nổi hình ảnh của nàng, như ca dao viết:

“Một thương tóc bỏ đuôi gà
Hai thương ăn nói mặn mà có duyên.
Ba thương má lúm đồng tiền
Bốn thương răng nhánh hạt huyền kém thua.
Năm thương cổ yếm đeo bùa
Sáu thương nón thượng quai tua dịu dàng.
Bảy thương nết ở khôn ngoan
Tám thương miệng nói lại càng thêm xinh.
Chín thương cô ở một mình
Mười thương con mắt có tình với ai.”


Khi chàng đã nói hết lòng của chàng như thế, tự thấy lời nói có khi chưa đủ... thế nên mới tới tìm cớ làm cho ba mẹ nàng vui, vì thương ai là thương cả họ hàng làng xóm:

“Hôm kia, anh đến chơi nhà
Thấy mẹ nằm võng, thấy cha nằm giường,
Thấy em nằm đất anh thương
Anh ra kẻ chợ đóng giường tám thang
Bốn góc thì anh thếp vàng
Bốn chân thếp bạc, tám thang chạm rồng.
Bây giờ phải bỏ giường không,
Em đi lấy chồng, phí cả công anh!”


Tuy nhiên, nàng lúc nào cũng nhớ lời mẹ cảnh giác, thế nên mới ngỏ ý phải buộc chàng cho chặt, thật chặc, như lời ca dao:

“Ới anh ơi, anh có xa thì xa cho mất!
Anh có lại gần thì thành thất thành gia
Em khuyên anh đừng lại lại qua qua
Một mai kia thầy mẹ biết đặng đánh la tụi mình.”


Và nàng cũng hăm dọa chàng, rằng chàng phải thành khẩn khai báo lý lịch, không được giấu giếm gì, như lời nàng hát ca dao người thời xưa để thăm dò người thời nay:

“Em đang dệt chiếu hồi văn
Nghe anh có vợ, em quăng con chuồi.
Em đang bắc nước, sôi sôi
Nghe anh có vợ, quăng nồi, đá vung
Em đang vút nếp, đồ xôi
Nghe anh có vợ, thúng trôi, nếp chìm.”


Và nàng hù dọa quyết liệt, rằng không khai báo nhỡ xảy ra chuyện dao kiếm là sẽ chơi tới cùng, như lời ca dao:

“Em thấy anh em cũng muốn chào
Sợ rằng chị cả dắt dao trong mình.
Đấy giắt dao, đây gươm kẽ nách
Thuận nhân tình cắt vách sang chơi!”


... Tuy làm vẻ mặt hầm hầm hăm dọa vậy, nhưng lòng đã nát như tương, đúng không?

Thương ơi là thương vậy. Ngày Lễ Tình Nhân, một lần gặp nhau, rồi một đời nhớ nhau...

Dù là trăm kiếp nghìn đời, vẫn có những mùi hương không phai nổi, đúng không?

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.