Hôm nay,  

Nội Tuyến

21/06/201400:00:00(Xem: 3635)
Tôi thích nhất chuyện Hán Sở Tranh Hùng vì tài điều binh khiển tướng của Phá Sở Đại Nguyên Nhung Hàn Tín cũng như quân lệnh rất nghiêm của ông. Tôi đọc sách nầy đã hơn 40 năm cho nên những chi tiết tôi không thể nhớ hết và tôi có thể nhớ sai.

Hớn Bái Công đóng quân ở Bành Thành, một địa điểm được bao bọc bởi những dãy núi cao chớm chở. Nhà Vua cho xây sạn đạo là một loại cầu ván đi xuyên qua thung lũng để vào ra Bành Thành. Đây là trục lộ duy nhất thông thương với thế giới bên ngoài, và vì thế Hạng Võ không thể nào tiến quân đánh chiếm Bành Thành được.

Khi Hàn Tín về đầu quân với Hớn Bái Công, một hôm ông ta cho lệnh đốt sạn đạo, thế là Hạng Võ vuốt râu cười ha hả vì muốn xây lại sạn đạo phải mất ít nhất 5 hay 10 năm nữa mới hoàn thành.

Cũng một hôm, Hàn Tín ra lệnh cho một vị tướng dắt 3,000 quân gồm những người lính què quặt bịnh hoạn, yếu đuối và hạn cho một năm phải xây cho xong sạn đạo. Vị tướng nầy cùng các hàng chỉ huy thật hung ác. Chúng đánh đập, hành hạ binh sĩ không tiếc tay, chưa kể đến ăn uống cũng thiếu thốn. Lần hồi số binh sĩ nầy trốn dần dần ra được tới thành Chương Dương của Hạng Võ ở phía ngoài của Bành Thành. Số binh sĩ còn lại chẳng được bao nhiêu, lại phải làm thật vất vả thế cho những người đã trốn, lại bị hành hạ nhiều hơn, cho nên số lượng binh sĩ càng ngày càng trốn đi nhiều hơn.

Họ ra đầu thú với vị Tướng chỉ huy thành Chương Dương và mắng nhiếc Hàn Tín không tiếc lời. Họ báo cáo rằng: từ ngày tên Hàn Tín về làm nguyên soái cho Hớn Bái Công, anh ta tỏ ra hống hách, ỷ thế cậy quyền, không coi ai ra gì. Sạn đạo bị cháy mà hắn ta ra lệnh cho những người què quặt, bịnh hoạn như chúng tôi một năm phải làm lại cho xong. Chúng tôi bị hành hạ khổ cực trăm điều, chịu không nổi, chúng tôi đành phải ra đầu thú với Tướng Công ( tức là vị tướng chỉ huy của thành Chương Dương ).


Rồi một ngày đẹp trời nọ, vị tướng chỉ huy ba ngàn quân của Hàn Tín cũng trốn luôn ra gia nhập vào thành Chương Dương. Hạng Võ sướng quá luôn cười ha hả. Thế nầy ta có thể yên chí trong 5 hay 10 năm nữa.

Duy chỉ có Hàn Tín là biết được một lối đi bí mật xuyên qua thung lũng để ra ngoài những dãy núi chớm chở. Sau một thời gian huấn luyện binh sĩ thuần thục, tinh nhuệ. Một đêm, Nguyên Soái Hàn Tín âm thầm dắt đại hùng binh ra ngoài Bành Thành, sáng hôm sau đã dàn quân trước thành Chương Dương thì đã thấy trên thành treo cờ của Hớn Bái Công rồi. Sách nói rằng Hàn Tín lấy được thành Chương Dương không tốn một mũi tên.!!!

Thế là tướng và quân sĩ Hạng Võ bị nội tuyến. Ba ngàn quân sĩ què quặt, bịnh hoạn của Hớn Bái Công đã đóng vai khổ nhục kế. Vị Tướng Chỉ Huy ba ngàn quân què quặt nầy là Tướng tâm phúc của Hàn Tín, đã nhận mệnh lệnh mật đem quân sĩ đi xây sạn đạo, và làm kế cho binh sĩ trốn đi đầu thú với phe Hạng Võ. Để rồi chính những binh sĩ nầy đã treo cờ Hớn Bái Công và mở cửa thành cho quân của Hàn Tín vào.

Miền Nam chúng ta cũng đã bị nội tuyến hầu như ở tất cả mọi nơi, kể cả tôn giáo, văn nghệ, ngay cả phủ Tổng Thống cũng bị Huỳnh văn Trọng là cố vấn của Tổng Thống, làm nội tuyến. Thành ra chúng ta phải mất nước!

Lịch sử thường được lập lại nhiều lần. Những người lãnh đạo của ta hình như chưa thuộc những bài học nầy. Chỉ có những minh quân cai trị dân và coi dân như con mới có thể làm cho đất nước được giàu mạnh, phú cường. Hãy nhìn xem một Nam Hàn, Đài Loan, Tân Gia Ba.. Họ là những con rồng Dông Nam Á. Người Việt chúng ta rất thông minh, chịu khó, tại sao chúng ta không bằng họ?

Hỏi tức là đã trả lời rồi vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 3 ngày yên lặng theo dõi, hôm thứ Sáu 16/8, người phát ngôn bộ ngoại giao VN-bà Lê Thị Thu Hằng lên tiếng phản đối việc TQ tái diễn vi phạm nghiêm trọng, đưa các tàu chiến trở lại khu vực đối đầu từ hôm 13/8
Những cuộc biểu tình khổng lồ đang diễn ra tại Hồng Kong đang bước qua tuần lễ thứ 12.
Việt Nam đã phạm một sai lầm chiến lược là từ bỏ quyền phủ quyết / Veto Power, một điều khoản hết sức quan trọng đã có trong Hiệp Định Ùy Ban Sông Mekong 1957 (Mekong River Committee) vì Việt Nam là một quốc gia cuối nguồn
việc Tập Cận Bình đàn áp lan rộng đối với xã hội dân sự và đề cao tệ sùng bái cá nhơn đã làm thất vọng nhiều nhà quan sát, cả người trong nước lẫn dư luận người nước ngoài
Tập sách mỏng nhưng nặng ký Kinh Pháp Cú Tây Tạng do Nguyên Giác dịch và ghi nhận đến với tôi không gây bất ngờ vì Nguyên Giác viết về những vấn đề có tính cách chuyên sâu về Phật giáo cũng đã nhiều.
Đại diện Nghĩa Sinh Sài Gòn, Phước Tuy, Phan Thiết, Bình Dương cùng với Huynh Trưởng Nghĩa Sinh từ Hoa Kỳ đã về dự lễ sinh nhật, kỷ niệm 56 năm thành lập Nghĩa Sinh.
Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc đã tuyên bố năm 2011 là năm quốc tế về rừng để báo động về sự tàn phá rừng một cách đại quy mô với trung bình 350km2 rừng bị mất đi mỗi ngày, làm tổn thương sự đa dạng sinh học và làm tăng thêm sự sưởi nóng toàn cầu.
Các nhà hiền triết Hi Lạp cổ đại, từ Platon đến Socrate xem Nước là nguồn gốc của mọi nguồn gốc.Theo Phật giáo thì vũ trụ do bốn cái lớn trong vũ trụ: đất, nước, gió, lửa, còn gọi là Tứ Đại. Triết học Trung Hoa cho rằng nước là một trong năm yếu tố gọi chung là Ngũ hành: Kim, Mộc, Thuỷ, Hoả, Thổ.
Trái đất ta ở có sông ngòi, có biển cả, có núi non, có thung lũng; nhưng trên hết có đất . Đất giúp cây cối có thể bám rễ vào, đất giữ được nước đủ thời gian để rễ cây có thể hút được nước nuôi thân, nuôi lá, nuôi hoa.
Xin gởi đến các bạn bài viết của con gái chúng tôi là Ngyễn Ngọc Lan Châu viết tại Montréal năm 1989. lúc cháu được 14 tuổi và đang học high school 4 trường trung học Lemoyne d'Iberville, Longueuil., Quebec, Canada.Bài viết ESSAY được nhà trường chọn đăng trong quyển REFLECTION 89. A LITERARY ANTHOLOGY của trường nói trên.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.