Hôm nay,  

Memorial Day 2004

31/05/200400:00:00(Xem: 6616)
Memorial Day để tưởng nhớ chiến sĩ trận vong, vinh danh tử sĩ bỏ mình vì Tổ Quốc. Chớ Memorial Day không dùng để khai thác những người đã ngã xuống để phục vụ quyền lợi chánh trị phe phái riêng tư. Nên Memorial Day năm 2004 khi nước Mỹ có chiến tranh, cần ôn cố tri tân để có cái nhìn chính chắn.
Thực vậy, ý nghĩa trên văn kiện pháp lý phát sinh lễ này, Memorial Day dùng để tưởng niệm những người Mỹ đã bỏ mình vì đất nước Mỹ. Trên thực tế, vì vậy, Memorial Day đầu tiên được cử hành tại Nghĩa trang Quốc gia Mỹ Arlington, vào tháng Năm năm 1868. Chánh quyền và nhân dân Mỹ đều đến viếng và dâng hoa đồng đều trước các phần mộ tử sĩ của cả hai phe, Miền Bắc lẫn Miền Nam trong cuộc Nội Chiến Mỹ. Nhưng từ ấy, quan niệm tiên khởi của những nhà làm luật cũng bị lập trường chánh trị và tình hình thời cuộc chi phối, đổi thay theo thời gian và không gian. Một số tiểu bang Miền Nam chỉ thừa nhận Memorial Day từ sau Thế Chiến 1, khi thêm vào đó những tử sĩ đã bỏ mình trong các cuộc chiến khác.

Nhưng ý nghĩa sâu xa nhứt, quan niệm nhiều ngưòi cho là chính xác nhứt về Memorial Day, là bày tỏ nỗi đau buồn và lòng tri ân đối với những người chết vi đất nước, không phân biệt lập trường chánh trị. Memorial Day là ngày vinh danh tủ sĩ, chớ không phải ngày lễ chánh trị. Nên người nào bằng cách này hay cách khác âm mưu hay hành động khai thác cái chết tử sĩ để mưu cầu quyền lợi chánh trị riêng tư, cá nhân hay phe phái, là không thể chấp nhận được. Những người ấy đã xúc phạm danh dự tử sĩ, lợi dụng cái chết của tử sĩ, và làm mất ý nghĩa của Memorial Day.

Gần đây trong Chiến tranh Chống Khủng bố, cuộc tranh luận đã xảy ra liên quan đến lịnh của chánh quyền -- từ năm 1991 đến giờ -- cấm không cho chụp hay loan những hình ảnh quan tài tử sĩ ù đấp quốc kỳ chở về nước. Lý do bên ngoài của lịnh cấm từ năm 1991 trong Chiến tranh Vùng Vịnh, là kính trọng tử sĩ và bảo vệ sự riêng tư của gia đình. Và chánh quyền Bush cũng chiếu tiền lệ đã có từ trước, tiếp tục áp dụng cho tử sĩ trong Chiến tranh Iraq quy hoàn cố quốc trong vòng kín đáo, không cho báo chí chụp hình hay phổ biến các diển biến của nghi lễ. Trong Chiến tranh Việt Nam, việc ấy đã được tự do làm đã tạo nhiều dao động trong nhân dân, bất lợi cho việc huy động tinh thần ủng hộ quân nhân ngoài tiền tuyến.

Nhưng những nhà hoạt động Phản Chiến và một số chánh khách đối lập lại lập luận khác. Tố cáo chánh quyền Bush đã dùng lịnh đó để che dấu những tổn thất càng ngày càng gia tăng. Cả 900 tử sĩ đã chết ở A phú hãn, Iraq rồi mà Ngũ giác đài và Toà Bạch Cung từ chối không cho nhân dân cơ hội thấy quan taiø, nhìn và đếm xác, tính tổn thất để đánh giá mức độ và hậu quả của cuộc chiến. Chánh quyền Bush nhượng bộ một phần bằng cách áp dụng một giải pháp cấm không phổ biến hình quan tài với thân nhân đau khổ mà cho phổ biến hình tư ûsĩ riêng.

Thật là một cuộc tranh luận ồn ào, tai hại. Diều hâu thì sợ quang cảnh quan tài tử sĩ do những chuyến bay chở hàng bụng to chở từ chiến trường về sẽ làm xuống tinh thần ủng hộ chiến tranh như thời Chiến tranh VN. Bồ câu thì muốn những hình ảnh đó càng nhiều càng tốt, có lợi cho cuộc vận động chống chiến tranh của họ. Diều hâu lẫn Bồ câu hành động đều vì chánh trị, vì quyền lợi của quan điểm, lập trường chánh trị cuả cá nhân hay phe phái mình.

Nhưng xét cho cùng kỳ lý, bản chất, cốt lõi, cứu cánh, ý muốn của nhà làm luật, về sự hy sinh của những tử sĩ là phi chánh trị và vô chánh trị phe phái. Quân nhân đi xa đánh trận không có tính toán chi li quyền lợi kinh tế chánh trị phe pháo hay cá nhân, chỉ biết có đất nước và nhân dân Mỹ nói chung. Đi là đi, khi Quân Đội gọi; Tổ Quốc cần là đi. Không đi cho TT Bush, hay cho TT Clinton. Họ hy sinh tánh mạng vì đất nước và nhân dân Mỹ. Họ không chết vì những lời nói của các chánh khách. Họ chiến đấu gian khổ, đổi những ngày hoa mộng của cuộc đời, xa gia đình, người yêu, vợ dẹp con khôn để đối đầu với lằn tên mũi đạn vì niềm tin, trách nhiệm, và danh dự: tin nước Mỹ, trách nhiệm với nước Mỹ, bảo vệ danh dự nước Mỹ. Chính những giá trị tinh thần nhận thức bằng trực giác, bằng con tim, và kết tinh bằng trí óc thành chọn lựa: tình nguyện vào Quân đội Mỹ, và thi hành lịnh Quân đội Mỹ. Chính tình yêu Tổ quốc, lòng can trường cá nhân và đồng đội đã biến thành hành động chiến đấu. Tinh thần phe phái, quyền lợi chánh trị Dân Chủ Cộng hòa, của Bush hay Kerry không ảnh hưởng, không có chỗ đứng trong ý nghĩ và hành động của quân nhân.

Những nhà hoạt động Phản Chiến, những nhà gọi là tranh đấu cho Nhân quyền, những chánh khách ở salon, phòng lạnh, hậu phương an lành, sống bằng sách động, mưu mô chánh trị không thể hiểu nỗi người quân nhân, không thể biết tại sao người quân nhân cười gian nguy, bất chấp nỗi gian lao trong đời binh nghiệp, và trong những phút kề bên Thần Chết, chậm liếc mắt, chậm bóp cò, xẩy chân một cái là " tiêu sinh mạng". Lợi dụng cái chết của quân nhân bất cứ mục đích chánh trị nào - trừ mục đích để tôn vinh tử sĩ - là xúc phạm linh hồn người chết.

Nhơn Memorial Day năm 2004, nhìn lại lịch sử 136 năm từ ngày Lễ Tưởng Niệm Tử sĩ này có, bài học chân chính tiếp nhận được qua bao thăng trầm, tranh biện về ý nghĩa , người ta thấy ra điều chính xác nhứt, nhiều người đồng ý nhứt .Đó là, Memorial Day là để vinh danh sự hy sinh, chớ không phải để lợi dụng làm chánh trị. Chánh trị không có việc gì phải làm với Memorial Day vì Memorial Day là phi chánh trị, vô chánh trị. Đó là ngày tưởng niệm, ngày tri ơn, ngày đáp nghĩa, tỏ tình sâu đậm đối với những người đã hy sinh cho Tổ quốc. Nhưng cuộc tranh biện chánh trị như cho hay không cho chụp hình quan tài tử sĩ có phủ quốc kỳ, là tranh luận chánh trị, không khéo sẽ xúc phạm những người đã ngã xuống để đất nước và nhân dân Mỹ vươn lên.

Trên tinh thần đó, nhơn Memorial Day 2004, sẽ có vô vàn người Mỹ trong đó có ngưòi Mỹ gốc Việt, trong chỗ riêng tư, sẽ dành một phút lắng lòng để tưởng niệm sư hy sinh của tử sĩ, gọi một cú điện thoại cho gia đình nào có con em hy sinh trong chiến tranh, đặt một nhánh hoa trên Ttuợng đài Chiến sĩ Trận vong như Tượng Đài Chiến sĩ ViệtMỹỹ ở Westminster, và cấu nguyện cho linh hồn tử sĩ sớm tiêu diêu nơi cõi vĩnh hằng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
Hai bên cách nhau khoảng mười thước, thấy nhau bằng mắt thường, nên, mọi người trên đoàn giang đỉnh đều thấy Việt-Cộng nhốn nháo, tán loạn... địch từ bờ bắn ra dữ dội với đủ loại súng, có cả 82 ly không giật và 12 ly 8. Phía Lực-Lượng 99, vũ khí nặng trên chiến đỉnh đều xử dụng tối đa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.