Hôm nay,  

Thơ Thơ

14/07/200000:00:00(Xem: 13454)
Chiều đông sương lạnh bến Đà Giang

Anh đến thăm em một buổi chiều
Đông về lành lạnh, gió hiu hiu
Hai lòng ấm lại niềm tâm sự
Từ đó tâm hồn đỡ tịch liêu.

Ai biết lần đi một lỡ làng
Thuyền không ghé lại bến Đà Giang
Chiều hôm lỡ chuyến đò duyên số
Có kẻ buồn cho chuyện bẽ bàng.

Nhớ lại hôm nào đã gặp nhau
Cơm chay dưa muối nghĩa sơ giao
Đậm đà hương vị mùi thanh đạm
Giây phút quen nhau ở buổi đầu.

Những tưởng đàn lòng đã bén cung
Nào hay ngư thủy chẳng tương phùng
Đường đời một lỡ duyên bèo nước
Xa mặt cho nên phải cách lòng.

Chẳng dám trách em quá hững hờ
Cung thương đã lỗi một đường tơ
Nhạn về lẻ bóng Đà Giang lạnh
Én lại Tầm Dương lỡ đợi chờ.

tacgia = Hiền Nhân

*

Nhất định anh sẽ về

Ngày nào qua cơn mê
Nhất định anh sẽ về
Thăm lại căn nhà nhỏ
Võ vàng bên khóm tre.

Anh sẽ về quê mẹ
Đi trên con đường làng
Cuộc đời bao dâu bể
Đã hết rồi, thênh thang...

Anh về thăm mộ mẹ
Anh về thăm vườn xưa
Nghe thời gian kể lể
Mấy chục năm gió mưa.

Ngày nào qua giông tố
Nhất định anh sẽ về
Thăm dòng-sông-tuổi-nhỏ
Lặng lờ dưới chân đê.

Anh về thăm trường cũ
Hàng phượng đã đỏ chưa"
Tiếng ve còn nức nở
Trong gió chiều đong đưa"

Anh sẽ về thăm em
Hát lại khúc êm đềm
Dưới hàng me năm cũ
Công viên và bóng đêm.

Nhất định anh sẽ về
Cho dù cuối cơn mê
Kể em nghe một thuở
Tình ta chớm não nề

Anh về thăm nghĩa trang
Bạn anh xếp từng hàng
Nghìn thu còn tiếc hận
Bao nỗi niềm mang mang...

Anh về dựng lại cờ
Giữa chốn cũ thành đô
Hát vang lời quân sử
Dẫu thời gian xóa mờ

Anh sẽ về em nhé
Sẽ về đón mừng xuân
Xuân tình xuân đất nước
Đã lỗi hẹn bao lần...

tacgia = Phan Tuấn Sơn

*

Lý lịch tự khai

Tặng cô Bội Dziệp

Thưa cô Dziệp, em đây ngoài bốn bó
Một vợ già với ba đứa con thơ
Rộn việc nhà chạy lo đà sặc máu
Vì yêu thơ nên cũng ráng nhín giờ.
Khi vợ cự em đây đành chịu trận
Làm cho tròn bổn phận đấng mày râu
Vui bà xã em đây đà quên phứt
Kệ Cô Gia ảnh ngóng cổ chờ bài
Thức trắng đêm trông mặt mũi bơ phờ
Vì trót hứa trả nợ người đã khuất
Nên tự mình ráng chịu cực làm thơ
Tròn bổn phận lương tâm đừng cắn rứt
Giờ cô Dziệp đã tỏ mặt chưa nào
Xin đừng "bốc" cho em đỏ má đào
Nghiệp chướng, em xin làm: thơ tài tử
Chẳng ham chi thi sĩ với thi hào.

tacgia = Tư Râu

*

Tung cánh diều bay

Tung cánh diều bay thời thơ dại
Cho anh về lại mái hiên nhà
Ngoại ngồi lựa thóc trong chiều nắng
Thương quá lưng còng, tóc điểm sương
Ba lo chẻ tre làm thêm lộp
Thêm lờ, để cho kịp mùa mưa
Phụ tay anh sửa đổi giàn mướp
Bón phân cho kịp nở mùa đầu
Cắm thêm cho mẹ hàng dâm bụt
Sửa lại hàng rào hoa thủy tiên
Đêm trăng thoang thoảng mùi hoa bưởi
Tối nằm ngoại kể chuyện đời xưa
Mấy người bạn cùng ba vô vọng cổ
Chị thì lo tiếp rượu thêm mồi
Đám trẻ nhỏ ngồi im thin thít
Đợi xuống câu thì vỗ tay cười
Nhớ bài hát thương "thầy Tử Lộ"(*)
Đội gạo đường xa nuôi mẹ già
Thương con đò "Tình anh bán chiếu"(*)
Mết cô nàng bán "bánh bông lan"(*)
Thêm chút rượu tiễn "Đơn Hùng Tín"(*)
Mến cô nàng "Gánh nước đêm trăng"(*)
Xong việc ruộng đồng đêm ca hát
Năm tháng cộng hòa sống thần tiên
Tung cánh diều bay theo tháng năm
Đứt giây biền biệt chốn mù tăm
Quê nhà bây giờ xa lăng lắc
Mai về tìm lại cánh diều xưa

tacgia = Vĩnh Hòa Hiệp

*

Ơi, những người lính cũ

(Xin được gởi chút tấm lòng cho bạn bè tôi, những người lính tầm thường của miền Nam, chỉ có tấm lòng duy nhất là yêu quê hương đất nước mà cầm súng. Xin mọi người đừng bất công với họ. Hãy trả lại sự công bằng cho họ và gia đình)

Em còn nhớ quê nghèo Thúy Liễu xưa
Còn nhớ đàn em thơ tung cánh diều
Còn nghe tiếng bìm bịp kêu con nước
Ngoại chống đều tay cho kịp chợ chiều
Theo cậu chống xuồng coi đua ghe Ngo
Em còn nhớ cuộc vui ở chùa Miên
Tưng bừng lễ hội mùa tát nước
Năm tháng Cộng Hòa sống đời thần tiên
Từ biệt nhau đi mỗi người một ngả
Mày về Rạng Đông tao trụ Bình Minh(*)
Vài bạn học giờ đã là du kích
Vẳng tiếng loa đêm chửi nhau tận tình
Có những đêm đột kích về Chương Thiện
Đoàn quân đi dưới những rặng trâm bầu
Nơi hỏa lựu, ngoại giờ này còn thức"
Cùng đàn em, khấn nguyện những đêm rằm
Dẫu cơ cực vẫn thương đời lính trận
Bạn bè ta đứa gục ngã Ngang Dừa
Thằng thì chết ở quận đường Hiếu Lễ
Ngày nước mất, ta mang án lưu đầy
Cuộc chiến cũ như một lần oan nghiệt
Giờ cùng nhau lo xây dựng tương lai
Hãy tìm lại những nấm mồ tử sĩ
Chút khói hương cho ấm lại vong hồn.

tacgia = Vĩnh Hòa Hiệp

(*)Căn cứ yểm trợ

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trước dư luận xôn xao về hoá đơn tiền điện tháng 4-2019 tăng cao một cách bất thường, Tập Đoàn Điện Lực Việt Nam (EVN) đã có lý giải về sự việc này
“Nhiều lần em đã được hỏi: Nữa lớn lên con muốn làm nghề gì?” “Dạ, con có hai mong ước. Một là làm bác sĩ trẻ em. Hai là trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Muốn giúp cho các em vui vẻ, khỏa mạnh nhưng ý muốn làm một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đã thôi thúc em nhiều hơn. Bảo Trân đã chơi môn bóng đá được 4 năm rồi. Bắt đầu 6 tuổi Bảo Trân đã gia nhập hội bóng đá của FC Premier và Slammer FC. Muốn làm một người cầu thủ giỏi thì phải tập luyện rất nhiều giờ.
Bài của cô giáo Võ Minh Nguyệt, giáo viên lớp 4 Trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Hồng Bàng. Và đây là những câu ca dao, lục bát viết ở thể thơ 6/8 mộc mạc, chân chất, lột tả mọi sinh hoạt thường ngày là thể loại rất phổ biến trong dân gian.
Cụ Ngô Đức Kế là một nhà hoạt động nổi tiếng thời chống Pháp, có giao tình với cả hai cụ Phạn -- Phan Chủ Trinh và Phan Bội Châu. Một con đường ngay trung tâm thành phố Sài Gòn từ trước 1975 được đặt tên là đường Ngô Đức Kế
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, sống với cha và mụ dì ghẻ độc ác. Chịu không nổi roi đòn, hai anh em bỏ trốn khỏi nhà và bị mụ phù thủy đi theo ám hại. Khi chịu khát không nổi, uống nước ở con suối thứ ba, người anh biến thành một con Mang. Cô em gái tìm được một căn nhà nhỏ trong rừng, lo chăm sóc và nuôi anh. Đang sống yên ổn thì một hôm vua và đoàn đi săn đến làm náo loạn cả khu rừng. Người anh, lúc đó là một con Mang muốn tham dự cuộc săn, em gái khuyên răn thế nào cũng không được, sau cùng, em gái phải chìu anh...
Khôi An định cư ở Bắc California. Cô là một kỹ sư từng làm việc ở hãng Intel hơn hai mươi năm. Sau đó, Khôi An trở lại trường lấy bằng Master về Ngôn Ngữ Học rồi đi dạy tiếng Việt ở các trường đại học vùng Vịnh San Francisco. Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008, cô đã nhận giải Chung Kết 2013. Sang năm 2015, thêm giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho những nỗ lực phát huy văn hóa Việt trên đất Mỹ. Từ 2016, cô là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Bài đăng 2 kỳ.
“Ăn để mà sống! Chớ sống không phải để mà ăn!” Người viết xin cực kỳ phản đối cái ý kiến kham khổ, khắc kỷ nầy. Nói như vậy mấy cái nhà hàng nó dẹp tiệm hết hay sao?
Niên trưởng thực sự đi rồi. Đại thọ 99 tuổi. 44 năm trước vào dịp 30 tháng tư, thiên hạ ra đi thì ông ở lại. Tù cộng sản 13 năm. Tháng tư năm nay anh em ở lại dự trù tổ chức cho người thượng thọ 100 năm. Nhưng niên trưởng lặng lẽ từ chối. Thôi đành ngàn thu vĩnh biệt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.