Hôm nay,  

Phiêu Du Tây Ký

27/05/200000:00:00(Xem: 6384)
Chuyến đi Pháp của ông Lê Khả Phiêu đúng là truyện Tây du phiêu lưu ký, vì có quá nhiều hung hiểm. Đồng bào Việt Nam ở Pháp đã dàn chào ông Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam bằng những đòn phản đối rầm rộ, phần lớn chính giới và công luận ở Pháp cũng tỏ ra lạnh nhạt nếu không là chống cuộc viếng thăm này này.

Từ ngày lên giữ chức Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam cuối năm 1997, đây là lần đầu tiên ông Sếp cộng sản Việt Nam xuất chinh qua Paris, nơi còn gọi là “Kinh đô của ánh sáng”. Thân phận ông Phiêu như thế nào người ta đã biết quá rõ vì chính ông đã có lần nhận ông chỉ là một người biết đi cầy. Ông đã học dở tiểu học để tham gia đảng từ thuở nhỏ nên kinh tế là cái gì ông cũng biết đại khái. Những chuyến đi trước đây của ông Phiêu ra ngoại quốc chỉ vỏn vẹn có mấy nước Cộng sản như Lào, Trung Quốc, Cuba, đó là ông đi “thụ huấn” nghề công du nước ngoài của các lãnh tụ. Học nghề ba năm rồi mới thực thi kể ra cũng hơi chậm tiến, nhưng dù sao ông vẫn hơn ông Kim Chánh Nhật ở Bắc Hàn, vì kể từ khi lọt lòng mẹ ông này chưa ra ngoại quốc bao giờ.

Nhưng tại sao ông Phiêu lại chọn nước Pháp làm nơi thử thách đầu tiên cho tư thế quốc tế của ông" Có thể vì không có một nước tư bản nào mời một ông Tổng bí thư đảng, người ta chỉ mời Tổng Thống hay Thủ tướng một nước như thế mới đúng thông lệ ngoại giao. Nhưng cũng có thể bộ Chính trị Hà Nội tin rằng Pháp là nơi ít hung hiểm cho anh học trò mới ra lò. Nước Pháp không xa lạ với chế độ Hà Nội từ khi có cuộc hội nghị Geneva 1954 để Pháp đồng ý chia đôi nước Việt Nam và chia cho đảng Cộng sản quản lý một nửa. Khi nước Pháp phải rời miền Nam Việt Nam năm 1957 để Mỹ vào thay thế trong vai trò gọi là bảo vệ miền Nam chống Cộng sản, Pháp bỗng thấy khoảng cách của mình với Hà Nội và Saigon cũng không khác nhau bao nhiêu.
Ở Pháp có cả ngàn Việt kiều đã theo chân mẫu quốc về Pháp từ hơn 40 năm nay, họ và con cái đã trở thành người Pháp chính cống. Vì nhiều lý do khác nhau, một số vẫn có liên hệ mật thiết với Hà Nội, họ không biết gì về chế độ quốc gia ở miền Nam sau thời vua Bảo Đại bị truất phế. Hơn nữa ở Pháp vẫn còn đảng Cộng sản và hiện nay liên minh tả phái, trong đó có hai đảng mạnh là Cộng sản và Xã hội, nắm đa số tại Hạ Viện. Một vài quan chức địa phương như ông Thị trưởng thị xã Montreuil là đảng viên Cộng sản và ở đây cũng có nhà “bảo tàng” nơi ông Hồ Chí Minh trú ngụ năm xưa vào thập niên 20. Vì thế chuyến đi Tây của ông Phiêu tương đối an toàn như ta về quê mẹ. Ở Việt Nam thời xa xưa có mẫu quốc bảo hộ, các gia đình giầu có sính việc cho con đi Tây học để lấy le với hàng xóm. Dù có những cậu ấm đi du học bên Tây cả chục năm chỉ đem được mảnh bằng “nhẩy đầm” về nước, người ta cũng thấy hãnh diện có con đi Tây học.

Thế nhưng thời buổi vàng son đó (le bon vieux temps) đã qua rồi, nó không bao giờ trở lại nữa. Thời thế ngày nay đã khác nếu xét tới cuộc Hội nghị Pháp thoại ở Hà Nội năm 1997. Vì thế chuyến về “quê mẹ” lại hóa thành chuyến Phiêu lưu Tây vực. Một chuyện lạ là chuyến Tây du của ông Lê hành giả này không do đảng Cộng sản mời và các giới chức cao cấp của đảng Cộng sản Pháp cũng không thấy mặn mà lắm với ông cộng sản Lê Ngộ Không. Thư mời là của Tổng Thống Jacques Chirac thuộc một đảng bảo thủ và của Thượng viện Pháp nơi các đảng bảo thủ cũng chiếm đa số. Từ thời Napoleon, Pháp là nước đi tiên phong khai sáng các nghi tiết ngoại giao quốc tế. Vậy mà lần này, một ông Tổng Thống và một Thượng viện của nước Pháp đưa giấy mời không phải ông Chủ tịch Nhà nước Trần Đức Lương, cũng không phải ông Chủ tịch nhất viện Nông Đức Mạnh của Hà Nội, mà mời Tổng bí thư một đảng, một anh chẳng có vai vế nào trong chính quyền một nước. Không biết khi trải thảm đỏ đón ông Lê Khả Phiêu các vị nghi lễ ngoại giao Pháp dùng nghi thức nào. Bắn 19 phát thần công là để chào một ông Thủ tướng, bắn 21 phát là chào một ông Quốc trưởng. Vậy chào một ông Đảng trưởng phải bắn bao nhiêu phát. Nếu coi “ông đảng” ngồi trên đầu “ông nước”, Pháp phải bắn đến 23 phát đại bác mới có thể diễn cho trọn vẹn tấn tuồng Tây du ký trên sân khấu Quảng Lạc. Bởi vì vô hình trung nó chỉ làm bộc lộ tất cả sự quái gở của cái tam đầu chế độc tài đảng trị đã lạc hậu trong thời đại phát triển kinh tế hậu chiến tranh lạnh.

Sự thật Hà Nội có một mục tiêu đặc biệt khi tổ chức chuyến Tây du này. Đó là tạo uy thế quốc tế cho Lê Khả Phiêu. Hà Nội muốn làm giống như Bắc Kinh khi xây dựng địa vị quốc tế của Giang Trạch Dân. Vở tuồng chỉ có một nhưng diễn viên lại quá kém và chưa được trang bị đầy đủ. Giang Trạch Dân đã kiêm chức Chủ tịch Nhà nước với chức Tổng bí thư đảng nên có danh chính ngôn thuận. Còn Lê Khả Phiêu chỉ có chức Tổng bí thư đảng, giống như một anh lên sấn khấu chỉ có áo mà không mặc quần. Xây dựng tư thế quốc tế cho Lê Khả Phiêu là chuẩn bị thay đổi nhân sự vào kỳ Đại hội đảng 2001.

Trong cái tam đầu chế của Hà Nội, Thủ tướng Phan Văn Khải hiển nhiên đã rớt đài sau vụ xuất quân vận động đầu tư bị thất bại thê thảm ở Thái Lan. Chuyện này cũng không đáng ngạc nhiên vì khi vừa ra đi, Khải đã bị hụt cẳng. Quốc hội sửa đổi luật đầu tư cụt một mảng lớn, người ta đã chuẩn bị thay thế Khải từ lâu rồi. Chủ tịch Nhà nước Trần Đức Lương là vai trò làm cảnh không còn cần nữa. Bởi vậy nếu vụ “xây dựng” cho Phiêu cũng hỏng thì thật kẹt vì hết người. Tây du ký biến thành Phiêu du Tây ký. Cái buổi vàng son đó quả đã hết thời.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạp chí Văn Học Mới số 5 dày 336 trang, in trên giấy vàng ngà, bìa tranh nghệ thuật của Nguyễn Đình Thuần, sáng tác từ hơn 50 nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo và phê bình nghệ thuật.- Văn Học Mới số 6 sẽ ấn hành vào tháng 3/2020, có chủ đề về nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn
Một tuyệt phẩm thi ca gồm những bài thơ dị thường chưa bao giờ xuất hiện bất cứ đâu, viết bởi một thi sĩ dị thường. Tựa: Tuệ Sỹ Ba ngôn ngữ: Việt - Anh - Nhật Dịch sang tiếng Anh: Nguyễn Phước Nguyên Dịch sang tiếng Nhật: G/s Bùi Chí Trung Biên tập: Đào Nguyên Dạ Thảo
Mùa thu là cơ hội bước sang trang mới khi nhiệt độ bắt đầu dịu lại. Trong mùa này, người dân California không cần mở điều hòa không khí lớn hết cỡ và cũng còn quá sớm để lo chạy máy sưởi.
Garden Grove xin mời cộng đồng tham gia chương trình đóng góp tặng quà cuối năm nhằm mang lại niềm vui, hy vọng và giúp đỡ cho những trẻ em địa phương không có quà trong mùa lễ Noel.
Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng: - Tu hú chứ tu gì mầy!
Một đường dây buôn người bán qua TQ do một phụ nữ Việt là nạn nhân buôn người trước đây tổ chức vừa bị phát hiện và bắt 2 người tại tỉnh Nghệ An, miền Trung Việt Nam, theo bản tin hôm 5 tháng 12 của Báo Dân Trí cho biết.
Điều trần luận tội đầu tiên của Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện đã nhanh chóng nổ ra cuộc đấu đá nội bộ đảng phái hôm Thứ Tư, 4 tháng 12 năm 2019, khi các nhà Dân Chủ cáo buộc rằng Tổng Thống Donald Trump phải bị truất phế khỏi chức vụ vì tranh thủ sự can thiệp của nước ngoài vào cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ và đảng Cộng Hòa giận dữ vặn lại không có căn cứ cho hành động quyết liệt như vậy.
Đó là cuộc khảo sát của công ty tài chánh WalletHub đối với 182 thành phố khắp Hoa Kỳ, để xếp thứ tự an toàn nhất cho tới bất an nhất. Cuộc nghiên cứu dựa trên 41 thước đo liên hệ tới an toàn
Cảnh sát đã bắn chết một người đàn ông cầm dao tại El Monte, Nam California hôm Thứ Hai.
Một phần thưởng 50,000 đô la được đưa ra để bắt một người đàn ông của thành phố Burnaby đã bị truy nã trước đây vì tội rửa tiền như một phần của nhóm tội phạm có tổ chức người Việt Nam hoạt động tại Canada và Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.