Hôm nay,  

Trang Thơ - Phần Ii

09/09/200000:00:00(Xem: 4548)
Lòng thương mấy cho vừa

Thèm một lần ngồi lại quán xưa
Chờ em dáng nhỏ về ban trưa
Cho anh sống lại thời đi học
Hoa niên đánh mất tự hôm nào.

Ly cà phê nhỏ anh đợi chờ
Vòng tay khói thuốc anh làm thơ
Bước vội trao em lòng hồi hộp
Một chút tình anh thuở học trò.

Em mang chân sáo vào lớp học
Anh, con sẻ nhỏ nỗi mong chờ
Ngóng trông guốc mộc thềm tam cấp
Trao nhỏ tay chuyền gói ô mai.

Xe đạp đèo nhau ra ngoài phố
Anh đây thôi cũng đánh nước liều
Cúp cua thầy Bỉnh hai giờ địa
Ghé quán dì Ba để tâm tình.

Trao nhỏ tình anh màu phấn bảng
Hè về tan vỡ mộng ban đầu
Từ biệt nhau đi mùa phượng nở
Em buồn ở lại với ve sầu.

Bao năm lưu lạc đời xa xứ
Em ở quê nhà nỗi buồn xưa
Cho anh tạ lỗi, em tình cũ
Nhớ nhau, lòng thương mấy cho vừa...

Vĩnh Hòa Hiệp

*

"CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAMĐỘC LẬP-TỰ DO-HẠNH PHÚC" (*)

- Độc Lập:

Độc lập: - Bịp chi lũ cộng nô!
Xưa thời Trung Cộng với Liên Xô,
Hỏi nay sao lại ôm chân Mỹ"
- Đô!

- Tự do:

Độc lập, tự do: - Có thiệt không"
Những gì Việt Cộng nói: - Đừng trông,
Dân vừa mở miệng bàn dân chủ:
- Còng!

- Hạnh phúc:

Độc lập, tự do, hạnh phúc: - Đâu"
Dân tình khổ sở, đói meo râu,
Mỗi khi nghĩ đến tiền, cơm, áo:
- Rầu!

Cô Gia

* Ở trang Tin Việt Nam của Saigon Times số 177 ngày 1.9.00 cùng trong bản tin
"CSVN trả xác bà Nguyễn Thị Hiệp" cũng có tin Việt Cộng dự trù trả tự do cho
khoảng 10 ngàn người vào ngày 2 tháng 9 năm 2000. Đọc thấy ngày 2.9 Cô Gia sực
nhớ ngày 2.9.1945 "chú Hồ nó" đã ghép những tiếng "Dân chủ Cộng Hòa" với tên
nước Việt Nam để thành "Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa" và sau đó đàn em của y đổi
lại thành "Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam" mà cả hai tên nước như vậy đều
được tô điểm thêm bằng những "đồ giả" là "độc lập, tự do, hạnh phúc". Do những
tiếng đó mà bài thơ này có cái tựa tếu như trên.

*

Tới luôn bác tài

(Họa vận bài "Chúa bợm dấy phong trào" 4 của Cô Gia trong mục Thơ Thẩn Mà Chơi
ở Saigon Times số 177 ngày 1.9.00

Rốt cuộc, ông không một cắc nào"
"Xừ" Thành "ẵm" hết" Phải đòi mau!
Đầu y cứng hả" - Thì ông.... "đụt",
Mặt hắn chai ư" - cứ bác...."bào"!!
Bác phải "chơi" cho y đo ván,
Ông nên "nện" đến hắn "nốc ao".
Hừm, coi hết cái tờ "thông báo"....
"Máu sản hậu" em nó cứ trào.

Nam Man

*

Kính gửi Cô Gia, Thơ Thẩn Mà Chơi

Có những hiện tượng đã xảy ra ở hải ngoại. Mỗi hiện tượng mang một vỏ bọc khác nhau từ thấp đến cao. Như hiện tượng Trần Trường ấu trĩ và lộ liễu nên hầu hết đồng bào nhìn ra và phản ứng kịp thời. Trái lại có hiện tượng dưới vỏ bọc tinh vi khó thấy hơn, cụ thể cũng hô hào "chống cộng", cũng phô trương nhãn hiệu "Tù nhân chính trị"! Cũng nhà khoa bảng bằng cấp đầy mình nhận định nọ kia... Nên đã khai thác được dễ dàng thành phần hiếu động cá nhân dễ cảm xúc hời hợt nhất thời. Hậu quả những gì đã xảy ra, giờ này đã thấy và có thể thấy được một phần. Để góp phần chung với các vị "Thơ Thẩn đại gia", Thị Hiện có cảm tác bài thơ xin gửi vào "Thơ Thẩn Mà Chơi" của Cô Gia:

Hiện tượng

Hiện tượng phát ra do từng vỏ bọc...
Phân chia định lượng từ thấp đến cao:
Kiều vận, trí vận.... nhắm khối "kiều bào",
Thực lực đâu cao, ưu tiên đánh trước,
Văn hóa giao lưu!... tuyên truyền từng bước,
Hỏa mù xáo trộn, chia rẽ gia tăng,
Tê liệt niềm tin, sức kháng giảm dần,


Thực hiện cài người, tranh thủ quốc tế!
Hiện tượng bước đến mục tiêu là thế.

Thị Hiện-Victoria

*

Lỡm bác Phiêu

Năm rồi bác nói nghe xôm tụ
Bây giờ làm lại thấy trớt que
Không đội trời chung cùng giặc Mỹ
Chỉ khoái tiền đô của chú Sam

Như vậy là sao hở bác Phiêu
Hết nước rồi sao" Chơi nước liều
Bao giờ cuốn gói chuồn qua Mỹ
Nhớ báo em cho chút tiền tiêu.

Tư Râu

*

Phó thường dân "bốc thơm" Việt Cộng

Tui đây "đảm bảo" các ông mà,
Việt Cộng bây giờ "gút" lắm đa.
Mắng họ lôi thôi không đặng đấy,
Chê y lượm thượm... chẳng nên nha.
Coi như tư bản bì đâu kịp,
Thấy rõ thực dân sánh khó qua.
Chế độ nghe đồn "thơm" dữ lắm,
Thơm như cục c... mới lòi ra.

Phó Thường Dân-Cabramatta

*

Cán bộ Việt Cộng bị "nốc ao"

(Tin Saigon Times: Saigon Times số 176 đã đưa tin là Liên Đoàn Võ Thuật Việt Cộng gửi đoàn nữ võ sĩ tham dự thi đấu ở Hoa Kỳ từ ngày 6 đến ngày 8.7.2000. Khi đấu xong và đã lãnh huy chương thì 3 nữ võ sĩ trong đoàn này đã tìm cách xin tỵ nạn tại Mỹ và thành công. Đọc tin xong, đứa Nam Man khoái quá nên viết bài này.)

"Võ thuật" ba cô thiệt chẳng vừa,
Chèn ơi! Biết... "té nước theo mưa".
Liên đoàn, lãnh trọn nguyên "đòn gạt",
Cán bộ, ăn ngay cả "cú lừa".
Kẻ "đánh" miếng này không đón đỡ,
Người "chơi" chiêu nọ hết ngăn ngừa.
Mừng ba cô đã thành công nhé,
Tỵ nạn như vầy, thấy khỏe chưa"

Riêng hai tên trưởng, phó mần sao"(*)
Lúc bị ba cô "để" nốc ao!"
Chịu cú "thi quyền"... thừa mạng chết,(**)
Ôm đòn "đối kháng"... quá trời đau.(**)
Thằng thì bưng mặt ngồi than vãn,
Đứa cứ chỏng mông đứng khóc rào.
Tội lũ đầu trâu mặt ngựa quá,
Đâu còn dám hất mặt vêu vao!

Đây là lần xuất ngoại đầu tiên,
Bọn vẹm không may đã gặp phiền.
Mới dạy ba cô đòn "đối kháng",
Liền ăn một trận đấm "thi quyền".
Ê mình ê mẩy đau gần chết,
Mất ngủ mất nghê dám muốn điên.
Cũng tại thằng "Liên đoàn võ thuật",
Xưa rày cứ ngậm miệng ăn tiền(***)

(*) Phái đoàn VC gồm 11 người, trong đó có 6 nữ võ sĩ mà 3 nữ võ sĩ đã xin tỵ nạn tại Mỹ, đó là các cô: Võ thị Thu Lành, Đặng thị Mỹ Liên, và Khúc Liễu Châu. Số người còn lại trong đó có một trưởng đoàn, một phó đoàn và một trọng tài.

(**) "Thi quyền, đối kháng": là tên môn võ mà cô Thu Lành và Mỹ Linh đã đoạt huy chương bạc và đồng.

(***)Các võ sĩ đều phải tự túc về mọi chi phí, kể cả phải tự mua vé máy bay thế mà VC bắt buộc các võ sĩ "khai tại tòa lãnh sự Hoa Kỳ tại Sài gòn là tất cả chi phí đều do Liên Đoàn Võ Thuật Việt Nam đài thọ".

*

Lời kêu gọi

(Đứa Nam Man viết bài này để kêu gọi vận động viên trong phái đoàn Việt Cộng tham dự Thế Vận Hội Olympic 2000 tại Sydney nên noi gương những nữ võ sĩ Việt
Nam đã xin tỵ nạn thành công ở Mỹ.)

Em tin "Thế Vận Hội" kỳ này,
Sẽ có người tỵ nạn nữa đây.
Bởi được cộng đồng ta cổ võ
Mà nhờ quyến thuộc họ, ra tay.
Phe ta đà chuẩn bị tuần trước,
Bọn tớ vẫn lo toan hổm rày
Bất cứ bà con nào tỵ nạn...
Em đều tưởng thưởng cái mề đay.

*

Đứa trở cờ

(Một lần đi sinh hoạt Cộng Đồng, đứa Nam Man có chuyện với một tay "ba phải", sau đó làm bài thơ này.)

Khứa đó, em đây biết quá "mờ",
Đâu còn lầm lẫn thế nào cơ.
Xưa nay hắn vẫn chuyên lừa lộc,
Sớm muộn y đâu thể lập lờ.
Tại bác thơ ngây... nên cứ tưởng,
Vì ông ấu trĩ... mới không ngờ.
Em thì thấy rõ ràng chân tướng...
Hắn đúng là tay đã trở cờ.

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
ANKARA - Sau khi dọa nghiền nát dân quân Kurd-Syria (mới đây là đồng minh của TT Trump) mà Thổ Nhĩ Kỳ gọi là khủng bố và là mục tiêu trong chiến dịch biên giới, TT Erdogan đến Moscow hội đàm với TT Putin.
PHILADELPHIA - Hoạt động của các ngành chế xuất tại số tiểu bang gọi là chao đảo đang sút giảm, có thể báo trước suy thoái.
Chính quyền CSVN đã đặt mua 24 chiếc xuồng tuần duyên của Mỹ nói là để tăng cường khả năng bảo vệ chủ quyền lãnh hải, theo bản tin hôm 22 tháng 10 của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết.
Xe đạp TQ đem vào VN lắp ráp rồi dán nhãn “Made in Vietnam” để bán sang Mỹ đã bị bắt, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm 22 tháng 10.
Đầu Tiên Và Duy Nhất Tại Hoa Kỳ, Đánh Dấu Một Đêm Vinh Danh Các Nhà Làm Phim Việt Nam Thành Công Và Với Mục Đích Gia Tăng Sự Chú Y Đến Ngành Điện Anh Việt Nam Trên Toàn Cầu.
HOA THỊNH ĐỐN (ngày 22 tháng 10, năm 2019) – Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal (CA-47) ngày hôm nay đã có lời phát biểu như sau về trường hợp nhà hoạt động Hà Văn Thành, người có nguy cơ bị cầm tù bởi chính quyền Cộng sản Việt Nam, dẫn đến việc anh đến xin tị nạn chính trị tại Hoa Kỳ từ cuối năm ngoái.
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường tòa soạn Báo Việt Mỹ (Viet My Media Center), 14190 Beach Blvd, Thành phố Westminster, CA 92683, vào lúc 6 giờ chiều Thứ Bảy ngày 19 tháng 10 năm 2019 Hội Ái Hữu cựu SVSQ Trừ Bị Thủ Đức Khóa 6/68 "Tự Quyết" đã tổ chức đêm họp mặt thường niên 2019.
Sang vừa ăn vừa kiểm tra tin nhắn thì thấy: - Anh Ba, mẹ bệnh trở laị, hai chân đau lắm đi không được.
Trời hành cơn lụt mỗi năm… bây giờ mưa lụt kéo tới hoài, mới lạ…
Trong thời gian gần đây, càng ngày càng có nhiều thông tin và hình ảnh cho thấy cuộc sống khó khăn của nông dân và ngư dân ở các tỉnh ĐBSCL, vì giữa mùa lũ mà đồng ruộng khô cạn và nhiều nơi đã bị nước biển xâm nhập.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.