Hôm nay,  

Đặc Khu & Độc Lập

05/07/201800:00:00(Xem: 11131)
Trần Khải
 

Chưa đón họ vào, đã thấy mất Hoàng Sa, và mất một phần Trường Sa.

Bây giờ cho lập 3 đặc khu ven biển, mở cửa đón vào tự do, cho Trung Quốc thuê lãnh thổ 99 năm, lấy gì mà không mất. Phải chăng đây chỉ là bán nước trá hình?

Bây giờ đang trong những Ngày Lễ Độc Lập Hoa Kỳ, ngậm ngùi khi thấy đất nước bị bán trắng trợn, bán trước mắt, bán công khai như thế.

Mừng Lễ Độc Lập Hoa Kỳ, không khỏi lo buồn cho hoàn cảnh Việt Nam sẽ y hệt Tây Tạng, Tân Cương...

Câu chuyện đặc khu ai cũng lo…

Báo Người Lao Động ngày 25/5/2018 nói thẳng: “Cho thuê đất đặc khu 99 năm: Sai chuẩn!”

Bản tin NLĐ viết về nỗi lo:

“Việc cho thuê đất đặc khu thời hạn 99 năm là quá dài, chưa nói đến yếu tố an ninh, quốc phòng khi 3 đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc án ngữ biển Đông của nước ta.

Bên hành lang Quốc hội ngày 24-5, một số đại biểu Quốc hội tiếp tục tranh luận về quy định cho thuê đất đặc khu đến 99 năm. Trước đó, dự án Luật Đơn vị hành chính kinh tế đặc biệt (đặc khu) Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc đã được Quốc hội cho ý kiến vào sáng 23-5.”

Báo Người Lao Động ghi lời đại biểu Dương Trung Quốc (Đồng Nai) cho rằng thời hạn cho thuê đất 70 năm vẫn là quá dài, nếu xét theo những rủi ro có thể có về mặt an ninh, quốc phòng, trật tự xã hội. "Chúng ta muốn kéo đến đây những ai? Đó là những nhà đầu tư thật sự. Điều kiện kéo dài thời gian thuê đất thì các nhà đầu tư chân chính không cần. Họ cần môi trường đầu tư tốt, chính sách thuế, hạ tầng, các quan hệ xã hội, giao dịch sòng phẳng, minh bạch hơn là việc được ở lâu" - ông Quốc phân tích.

Bài báo viết:

“Nhà sử học này cũng chỉ rõ chúng ta đã làm sai chuẩn khi vẫn lấy mô hình của những đặc khu được coi là thành công của 20-30 năm trước, áp dụng các ưu đãi đã lỗi thời như: ưu đãi thời gian sử dụng đất, nhân công rẻ mạt, casino. Đánh giá việc này là "lấy thành công của quá khứ thành lợi thế của tương lai", ông Dương Trung Quốc cảnh báo đó là cách nghĩ rất đáng lo ngại.

Ông Quốc khuyến cáo chúng ta luôn luôn phải tư duy về địa - chính trị, nhất là khi 3 đặc khu được coi là "mặt tiền" của đất nước án ngữ trước biển Đông. "Tôi xem truyền hình tuyên truyền ủng hộ cho dự án này bằng những con số rất cụ thể nhưng đấy chỉ là trên giấy. Nếu cộng tất cả lợi ích đó, tôi cho là con số rất nhỏ với túi tiền của thiên hạ. Người ta sẽ tung tiền để mua. Tôi rất muốn các đại biểu của các tỉnh có đặc khu như Quảng Ninh, Khánh Hòa... nói xem bao nhiêu nhà cửa người Trung Quốc mua rồi? Tệ hại ở chỗ, chính người Việt Nam tiếp tay cho họ lách luật" - ông Quốc lo lắng.”(ngưng trích)

Trong khi đó, nước Mỹ đang tưng bừng mừng lễ Ngày Độc Lập Hoa Kỳ.

Lễ Độc Lập Hoa Kỳ, còn gọi là Ngày July Fourth, hay Ngày 4th of July.

Ngày 4 tháng 7 hàng năm là ngày khắp Hoa Kỳ tưng bừng pháo bông, diễn hành, hội chợ, mở tiệc... vì đó là ngày lập quốc Hoa Kỳ.

Tại Hoa Kỳ, Ngày Độc Lập, còn gọi là 4 tháng 7 (the 4th of July), là một ngày lễ liên bang để kỷ niệm Tuyên ngôn Độc lập được ký năm 1776.

Theo Tự điển Bách khoa Mở, tuy ngày 4 tháng 7 đã được kỷ niệm từ lâu, nhiều người cho rằng ngày này không chính xác. Trong cuộc Chiến tranh Cách mạng, những người thuộc địa ở vùng Tân Anh (New England) đã đấu tranh với Anh từ tháng 4 năm 1775. Kiến nghị đầu tiên trong Quốc hội Lục địa để giành độc lập được đưa ra trong ngày 8 tháng 6. Sau khi có nhiều bàn cãi, Hội nghị đã bí mật thống nhất bầu (12-0) đòi độc lập từ Đế quốc Anh trong ngày 2 tháng 7. Hội nghị sau đó sửa đổi văn bản tuyên ngôn cho đến sau 11 giờ ngày 4 tháng 7, khi 12 thuộc địa bầu chấp nhận và đưa ra một phiên bản chưa ký cho các nhà in. Lúc đó, New York không bầu trong cả hai cuộc. Philadelphia đón mừng Tuyên ngôn bằng cách đọc bản tuyên ngôn với công chúng và đốt lửa mừng trong ngày 8 tháng 7. Mãi đến ngày 2 tháng 8 thì một phiên bản sạch mới được các thành viên trong hội nghị ký, nhưng vẫn giữ bí mật để họ khỏi bị quân Anh đánh trả đũa.


John Adams, được Thomas Jefferson cho là một trong những người quan trọng nhất trong phía đòi độc lập, viết thư cho vợ Abigail trong ngày 3 tháng 7 rằng ông tin rằng ngày 2 tháng 7 sẽ được kỷ niệm làm ngày độc lập trong các thế hệ tới. Ông đã sai hai ngày. Tuy biểu quyết trong ngày 2 tháng 7 là việc quyết định, ngày 4 tháng 7 là ngày được viết trong bản tuyên ngôn. Văn bản của Jefferson, sau khi được Hội nghị hiệu đính, được chấp nhận trong ngày 4. Đó cũng là ngày đầu tiên dân chúng Philadelphia nghe được tin về việc đòi độc lập chính thức này.

Cũng nên nhắc rằng Ông Hồ Chí Minh đã copy một đoạn văn từ bản Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của Hoa Kỳ để đưa vào bản Tuyên ngôn độc lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa do chính ông đọc tại vườn hoa Ba Đình, Hà Nội, vào ngày 2 tháng 9 năm 1945. Đoạn văn này như sau:

"Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc."

Nhưng than ôi, cả ông Hồ và Đảng CSVN của ông không hề tôn trọng những lời tuyên ngôn tuyệt vời như thế.

Trong bản Việt ngữ đăng ở MaxReading.com, Tuyên Ngôn Độc Lập Hoa Kỳ có những đoạn mở đầu như sau, trích:

"Trong tiến trình phát triển của nhân loại, khi một dân tộc nào đó cần thiết phải xóa bỏ những mối liên kết chính trị giữa họ với một dân tộc khác và khẳng định trước các lực lượng trên toàn trái đất vị thế độc lập và bình đẳng mà các qui luật của tự nhiên và thượng đế đã ban cho họ, thì sự tôn trọng đầy đủ đối với các quan điểm của nhân loại đòi hỏi họ phải tuyên bố những nguyên do dẫn họ đến sự biệt lập đó.

Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Rằng để đảm bảo cho những quyền lợi này, các chính phủ được lập ra trong nhân dân và có được những quyền lực chính đáng trên cơ sở sự nhất trí của nhân dân, rằng bất cứ khi nào một thể chế chính quyền nào đó phá vỡ những mục tiêu này, thì nhân dân có quyền thay đổi hoặc loại bỏ chính quyền đó và lập nên một chính quyền mới, đặt trên nền tảng những nguyên tắc cũng như tổ chức thực thi quyền hành theo một thể chế sao cho có hiệu quả tốt nhất đối với an ninh và hạnh phúc của họ.

Thật vậy, sự thận trọng sẽ buộc người ta hiểu rõ rằng một chính quyền đã được thiết lập qua một thời gian dài thì không nên thay đổi chỉ vì những lý do đơn giản, nhất thời. Mọi kinh nghiệm đều đã chứng tỏ điều đó, rằng khi cái xấu còn trong chừng mực chịu đựng nổi, thì nhân loại dễ cam chịu nó, hơn là dám tự trao cho mình quyền loại bỏ những thể chế mà họ đã quen thuộc. Nhưng khi hàng loạt các hành vi lạm quyền và chiếm đoạt theo đuổi những mục tiêu giống nhau, lộ rõ ý đồ áp chế họ dưới ách chuyên quyền độc đoán, thì họ có quyền và có bổn phận phải lật đổ chính quyền đó và bổ nhiệm những chiến sĩ mới để bảo vệ nền an ninh của họ trong tương lai.

Những thuộc địa này đã từng phải cắn răng chịu đựng, nhưng bây giờ đã đến lúc buộc họ phải xóa bỏ thể chế chính quyền cũ. Lịch sử của vua nước Anh hiện nay là lịch sử của những nỗi đau thương và sự tước đoạt triền miên, tất cả đều nhằm mục đích trực tiếp là thiết lập ách chuyên chế bạo ngược ở những bang này..."(hết trích)

Chúng ta đọc kỹ, và suy nghĩ về Việt Nam, để thấy rằng, một thời xa xưa của thế kỷ 18, triều đình Anh quốc là thực dân, bóc lột thuộc địa Hoa Kỳ.

Và bây giờ, Đảng CSVN cũng đóng vai thực dân, biến dân tộc làm thần dân cho đảng này. Tại sao cùng là dân tộc Việt với nhau, lại có thể áp bức nhau như bây giờ nhỉ. Phải chăng ĐCSVN không phải là người Việt nữa?

Để rồi bây giờ lại mở ba đặc khu, bán đất cho giặc…

Giữa thành phố Sài Gòn, nhiều chung cư có khả năng sập đổ bất cứ lúc nào vẫn đang tồn tại và đe doạ trực tiếp đến 861 hộ dân, theo báo Người Lao Động (NLĐO).
Có phải Việt Nam sẽ qua mặt Singapore để trở thành thung lũng Silicon trong vùng Đông Nam Á? Hay chỉ là nằm mơ? Hay chỉ là được thổi ống đu đủ?
Các bạn có thể ngờ được một em bé 5 tuổi đã có những việc làm cứu sống hàng triệu trẻ em ở Châu Phi không? Đó là em Katherine Commale, sinh ở Mỹ. Khi em xem truyền hình thấy đoạn phóng sự trung bình cứ 30 giây có một trẻ em chết do bệnh sốt rét, cô hỏi mẹ có cách nào cứu sống những bạn nhỏ đó không? Người mẹ cho biết, trẻ chết vì cha mẹ các em nghèo quá, không mua được loại mùng (màn) được ngâm qua thuốc chống muỗi để khỏi bị muỗi đốt. Bé Katherine bắt đầu nhịn ăn sáng, không ăn vặt để mua một chiếc mùng đầu tiên có thể dùng cho 4 em giá hơn 10 đô la. Người mẹ đã giúp em gọi điện thoại cho tổ chức Nothing But Nets để gửi cái mùng. Tổ chức cho biết, nếu cô bé quyên góp được 10 cái mùng thì sẽ được giấy chứng nhận.
Em tôi năm nay lên ba tuổi. Em nhỏ nhất trong nhà. Nhưng em nói nhiều lắm. Hàng ngày em đến nhà trẻ.
Và nguyên nhân gây bệnh tự kỷ còn do môi trường sinh sống, trong đó có thuốc trừ sâu. -Thuốc trừ sâu: Người mẹ tiếp xúc với hóa chất độc trong lúc mang thai. Vào năm 2007, các nhà nghiên cứu thuộc tổ chức sức khỏe cộng đồng của California-Mỹ đã công bố kết quả nghiên cứu cho thấy những phụ nữ mang thai 8 tuần nếu sống gần những nơi có nồng độ thuốc trừ sâu cao như gần các nông trại, thì em bé sinh ra có nguy cơ mắc bệnh tự kỷ cao hơn so với những em bé được sống trong môi trường sạch sẽ, trong lành.
Tóm tắt: Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là phù thủy, sinh được một cô công chúa nhan sắc tuyệt trần. Mụ phù thủy có lệnh ai muốn cầu hôn con gái phải trả lời được các câu hỏi của mụ, bằng không thì phải chết, vì vậy mà nhiều người đã bị rơi đầu. Có một vị hoàng tử nọ si mê cô gái, ốm tương tư ba năm, vua cha phải cho hoàng tử đi cầu hôn. Dọc đường hoàng tử kết nạp sáu người kỳ dị đem theo.
Tác giả là cư dân Minnesota, đã nhận giải vinh danh tác giả Viết Về Nước Mỹ 2008. Với những bài viết thuộc nhiều thể loại đề tài, cô là một tác giả rất được bạn đọc yêu mến.
Kính mời quý độc giả góp vào mục Góc Ảnh Gia Đình mọi loại ảnh gia đình hay ảnh của "chàng và nàng" như ảnh sinh hoạt gia đình, cảnh thiên nhiên, ảnh ông bà & cháu, cha, mẹ & con, ảnh bé bi, ảnh các bé dự thi, đám cưới, trăng mật, sinh nhật, họp mặt, du ngoạn, đủ loại... Xin gửi điện thư (email) về Gia Đình: [email protected]
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.