Hôm nay,  

Dân Vận Rất Cần

26/11/201800:00:00(Xem: 7414)
Vi Anh

 

Hiện nay đã thành phong trào người Việt sống trong chế độ CS rời VNCS bằng chân, ra ngoại quốc nhứt là Mỹ dưới nhiều hình thức như du học ở lại, đoàn tụ gia đình, đầu tư định cư rất nhiều, rất tăng. Số sinh viên họ Việt ở các đại học Mỹ và giá nhà đất ở Mỹ vùng có cộng đồng người Mỹ gốc Việt tăng lên cao. Không biết những cộng đồng, đoàn thể người Mỹ gốc Việt cấp liên bang, tiểu bang, địa phương có đường lối, kế hoạch sinh viên vận và kiều vận đối với những đồng bào này hay chưa.

Một sự thật không thể phủ nhận được là không ít người Việt trong nước VN có tiền, có quyền, có cơ hội đều tìm cách chào VNCS bằng chân. Họ chọn con đường hạnh phúc cho đời mình và cho gia đình bằng cách định cư ở Tây Âu, Bắc Mỹ. Có họ tên, có con số của các cơ quan quốc tế và các nước chứng minh. Như gần đây Cựu Tổng giám đốc tập đoàn FPT Trương Đình Anh đã “cùng cả nhà sang Mỹ định cư và làm việc lâu dài”. Tổ chức Di cư Quốc tế và Vụ Liên Hiệp Quốc về vấn đề kinh tế và xã hội cho biết từ năm 1990 đến năm 2015 có hơn 2 triệu rưỡi người Việt Nam di cư ra nước ngoài.

Những người có tiền thì bỏ ra nửa hay một triệu Mỹ kim xin vào Mỹ đầu tư để được sống ở Mỹ hay Canada. Số hồ sơ xin đoàn tụ gia đình ở Mỹ còn quá nhiều, có tăng không có giảm. Kể cả ‘đại biểu quốc hội CSVN’  cũng tìm cách chuẩn bị cho gia đình sang định cư ngoại quốc như Bà Nguyễn Thị Nguyệt Hường. Số sinh viên VNCS du học ngoại quốc tăng liên tiếp trong vòng 17 năm qua, lên đến 24.325  người trong niên học 2017-2018, tăng 8,4% so với niên học trước. Việt Nam CS được xếp hạng 6 trong số 10 quốc gia trên toàn cầu có số lượng du học sinh đông nhất ở Hoa Kỳ trong niên học 2016-2017. Bộ Giáo dục Việt Nam báo cho Quốc Hội du học sinh Việt Nam chi từ 3 đến 4 tỷ USD hàng năm cho việc học tập ở nước ngoài. Năm 2017, có khỏang 130 ngàn du học sinh Việt Nam, trong đó năm quốc gia hàng đầu được du học sinh Việt Nam chọn đến bao gồm Nhật Bản, Hoa Kỳ, Australia, Trung Quốc và Vương quốc Anh.”

Nhớ vào ngày 28/12/2015 năm cùng tháng cạn, Quốc Hội Đảng cử dân bầu mới có một cơ hội nghe Thứ trưởng Bộ Nội vụ Nguyễn Duy Thăng điều trần. Ông  nói, “Tôi nghĩ con em nhiều người ngồi ở đây cũng không về. Cá nhân gia đình tôi cũng vậy, 2 đứa không về.”

Rất nhiều tin đồn số người giàu, người có tiền sang Mỹ mua nhà, phố, tiệm rất nhiều. Tiêu biểu như Thủ Tướng Nguyễn xuân Phúc thời còn làm Phó cho Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng đã mua hai căn nhà bạc triệu ở TP Anaheim sát nách Little Saigon, một cái cho con ở học, một cái cho mướn.

Suốt hơn 40 năm trời người Mỹ gốc Việt miệt mài đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền cho đồng bào trong nước, qua nhiều mặt trận: dân vận, quân vận, địch vận, quốc tế vận. Đấu tranh là đấu tranh cho đồng bào trong nước nhà VN bị CS tước đoạt những quyền bất khả tương nhượng này của Con Người. Người Việt hải ngoại không đấu tranh để trở về tham chánh khi thành công vì ai cũng biết chánh quyền mới của VN, chánh quyền do đồng bào trong nước đấu tranh mà thành phải là của dân, vì dân, do dân VN trong nước, thì giải quyết chuyện nước việc dân mới họp tình, hợp lý.

Nhưng thiết nghĩ lâu nay người Việt hải ngoại hơi lơ là trong mặt trận vô cùng quan trọng, đem lại lợi ích lâu dài cho đất nước và nhân dân VN: đó là công tác sinh viên vận hay vận động sinh viên, học sinh VN ra ngoại quốc du học. Và gần đây số đồng bào trong nước tìm đủ mọi cách thoát ra khỏi gọng kềm CS ra ngoại quốc nhứt là Mỹ định cư, ngày càng nhiều nên công tác dân vận dành cho đồng bào trong nước mới qua rất cần.

Đọc tới đây ắt có người bực bội, nói sinh viên du học từ VN Cộng sản đến là “con cháu các cụ cả” của CS và người Việt trong nước sang Mỹ định cư đầu tư  mà “vận” với “động” cái nỗi gì. Nhưng lấy ánh sáng trí tuệ lạnh lùng từ từ phân tích hiện tượng đang trở thành phong trào sinh viên từ VNCS sang du học Mỹ ngay càng đông, mà các cộng đồng, đòan thể, tổ chức  người Mỹ gốc Việt đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN, bất động, không có kế họach sinh viên vận, dân vận – là một thiếu sót, không phải thiếu sót chiến thuật, mà là thiếu sót chiến lược, thiếu sót sách lược, chớ không phải thường đâu.

Rút kinh nghiệm thời Việt Nam Cộng Hòa dù trong thời chiến tranh vẫn cố gắng dành một số ngọai tệ rất quý để cấp học bổng hay cho đổi theo hối suất chánh thức cho sinh viên du học. Nhưng vì lúc bấy giờ các tòa đại sứ và tổng lãnh sự của VNCH như ở Pháp không có đủ người và phương tiện để sinh viên vận. Nên CS Hà nội “câu móc” khá nhiều về ý thức hệ. Pháp là nước có nhiều sinh viên du học phản chiến và anh chị em này lầm tưởng CS Hà nội đánh Miền Nam là chống Mỹ cứu nước và thống nhứt đất nước, chớ không phải để cộng sản hóa cả nước VN.

Chuyện đó cũng dễ hiểu thôi. Ai cũng biết bài thơ đầu là bài thơ nhớ dai nhứt. Mới qua nước Pháp phi trường quá lớn, nhiều cửa ra vào, Paris đông đúc, to lớn, dễ lạc  mà có người giúp đón, kiếm nhà trọ, tiếp ghi danh, tìm việc làm thêm, thì ai mà không nhớ ơn. CS  tập trung nỗ lực làm việc đó vì coi việc đó là một thứ câu cá. Không cần phải nuôi cá mà bắt tòan cá lớn, cá ngon do VNCH nuôi.

Bây giờ tình hình đã thay đổi 180% đối với sinh viên du học Mỹ rồi và đối với nhà cầm quyền CS Hà nội. CS Hà nội thành nhà cầm quyền độc tài đảng trị tòan diện. Tòa đại sứ và tòa tổng lãnh sự là cơ quan của Đảng Nhà Nước rất “quan liêu, cửa quyền”, chỉ biết kiểm sóat, thống trị tất cả cán bộ, công nhân viên, người dân đi ngọai quốc, công tác, du lịch, học hành, lao động. Ở đời ai cũng muốn được tự do, kể cả “con cháu các cụ cả” du học được nhiều ân huệ của Đảng Nhà Nước cũng không ưa những cán bộ của phòng tùy viên văn hóa và lãnh sự của hai cơ quan ngọai giao này của CSVN.

Còn phải nói thêm sinh viên du học với tư cách tư nhân về VN rất khó tìm việc làm trong cơ quan của nhà nước. Có người phải vào làm cho công ty ngọai quốc, khác ngành học, là chuyện thường.

Lâu nay ở Mỹ, rất ít nếu không muốn nói là không thấy sinh viên du học, cô dâu chú rể sang Mỹ do người phối ngẫu bảo lãnh chống cộng đồng người Mỹ gốc Việt hay chống cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ, nhân quyền VN. Trái lại nhiều cơ sở của người Mỹ gốc Việt giúp sinh viên du học làm việc kiếm tiền túi.

Còn những gia đình VN sang định cư đầu tư ở đây cũng không dám hoạt động một cái gì bất lợi cho công cuộc đấu tranh của người Mỹ gốc Việt.

Với hoàn cảnh thuận tiện đó nếu cộng đồng Việt hải ngoại làm công tác sinh viên vận, dân vận thì rất họp thời cơ, địa lợi, nhân hòa. Sinh viên vận và kiều vận đối với những đồng bào mới đến này không cần phải đòi hỏi hành động khoa trương, biểu dương. Không nên đòi hỏi sinh viên đi hội họp, biểu tình, nói chánh trị, chánh em, hô hào chống Cộng, chống kiết gì nhiều. Làm thế nhiều khi bị phản tác dụng, bị coi là cộng đồng, đoàn thể gài bẫy anh chị em ấy.

Trái lại với sách báo, truyền thanh, truyền hình, các webs tiếng Việt và tiếng Anh mỗi gia đình VN nghe, xem, xài, sinh viên thế nào cũng có dịp xem. Đặc tính của người có học là so sánh và nhận định. Tự sinh viên sẽ biết chế độ trong nước đúng sai, bưng bít cỡ nào.

Giúp được một sinh viên du hoc, một đồng bào định cư đầu tư là tạo thêm một đường dây, một bước tiến cho tiến trình tự do, dân chủ, nhân quyền VN, ngay trong nước. Vì nhưng đồng bào mới đến và sinh viên du học ai cũng có tương quan gia đình, bè bạn, xã hội trong nước, và thường có kiến thức, kinh nghiệm sát thời cuộc, tình hình  trong nước hơn người tỵ nạn CS di tản vắng mặt đã lâu./.(Vi Anh)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đại Tá Phạm Văn Phúc không tử trận ngày 20/4/1975. Trung Tá Lê Quang Đình, Tiểu Khu Phó Long Khánh mới là người tử trận... Tháng 11/1976, Đại Tá Phạm Văn Phúc cùng một số anh em tù cải tạo khác được chuyển về trại Thủ Đức.
Đức đã thắt chặt chính sách tị nạn và quy định trục xuất nghiêm ngặt. Chưa hết, Đức còn thay đổi đạo luật mở rộng danh sách các nước "thuộc diện an toàn" để dễ dàng trục xuất người tị nạn đến từ các quốc gia này khỏi phải tốn nhiều thời gian, công sức để duyệt xét đơn tị nạn.
Tại sao lại có người giàu và người nghèo? Và tại sao người giàu giàu thêm và người nghèo nghèo thêm? Ngoại trừ một vài ngoại lệ, tôi thấy chưa có câu trả lời nào gọi là thỏa đáng cho hai câu hỏi trên.
Là công dân của một quốc gia Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc mà lâm vào hoàn cảnh bất hạnh như em thì quả là một điều vô cùng đáng tiếc. Tôi cũng tiếc là không thể làm được bất cứ điều chi để giúp được em, ngoài việc góp thêm một giọt nước mắt – dù tuổi già hạt lệ như sương.
Vậy là sắp tròn 44 năm, ngày Miền Nam sụp đổ vào tay Cộng quân... Những dòng thơ của Miền Nam, cả trước và sau năm 1975 vẫn là những dòng thơ nhân bản, không hề căm thù. Khi binh lửa nổi dậy, thì nam nhi ra trận.... Và rời bây giờ, sau nhiều năm trong trại tù, vẫn là những hoài niệm từ một hải ngoại rất xa...
BEIJING - Mục ý kiến độc giả đăng báo Hong Kong nhận xét: với dân số lão hóa, Trung Cộng không thể cạnh tranh để giành vị trí kinh tế mạnh nhất thế giới, qua mặt Hoa Kỳ.
LONDON - 1 phúc trình tiết lộ: hội đoàn không vì lợi của phe cực hữu Hoa Kỳ chi nhiều triệu MK để vận động hành lang tại châu Âu trong lúc giới quan ngại lo sợ các đảng dân tộc cực đoan thắng cuộc bầu cử QH châu Âu vào Tháng 5.
MANILA - Nữ ký giả Maria Ressa, được biết tiếng là 1 tiếng nói phê bình TT Duterte lại bị cảnh sát bắt ngày Thứ Sáu 29-3.
BEIJING - Giám đốc Interpol từng là thứ trưởng Trung Cộng Meng Hongwey mất tích từ khoảng nửa năm, thực tế là bị tống giam.
Tin buồn là một nửa người Mỹ không để dành được đồng nào trong quỹ 401(k) hay trong trương mục riêng nào khác cho việc về hưu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.