Hôm nay,  

Làn Sóng Mới

04/06/200100:00:00(Xem: 6385)
Cuộc đấu tranh cho tự do tôn giáo và nhân quyền của Người Việt Hải ngoại sẽ thành triều dâng, thác đổ khi làn sóng mới bắt đầu dậy lên. Làn sóng mới đó là Tuổi Trẻ VN ở Hải Ngoại. Đó là thế hệ thứ hai của Cộng đồng Người Việt Tỵ nạn CS. Điều đó trên ba ngàn đồng bào đã mắt thấy tai, nghe được trong suốt mấy tiếng đồng hồ trong cuộc tập họp cầu nguyện cho chuyến đi của Hoà Thượng Thích Quảng Độ ra Quảng Ngãi rước HT Huyềân Quang về Sàigòn tịnh dưỡng, tại Khu Chợ Vanco, đêm Thứ Bảy 2/6/01.

Từ đầu đến cuối cuộc lễ, lớp trẻ làm tất cả những gì có thể làm được và không từ bỏ một cơ hội nào, như hình với bóng bên cạnh những người lớn tuổi vì sự thành công của cuộc vận động chánh trị của tôn giáo và cộng đồng người Việt tại Little Sàigòn, thủ đô tinh thần của Người việt Hải ngoại . Trên diễn đàn hai thanh niên Phật tử, một giọng nam, một giọng nữ, luân phiên và nhịp nhàng giới thiệu quan khách. Tất cả những diễn từ, phát biểu của những nhân vật được chuyển ngữ Anh văn gọn nhẹ, bằng giọng Mỹ chánh hiệu, không accents. Nếu không nhìn chiếc áo dài màu lam, cái nón nỉ và áo sơ mi có cầu vai, hai túi có nắp cũng màu lam, đồng phục của Gia đình Phật tử VN, màu da vàng và nét mặt Á đông của những thanh niên và thanh nữ ấy, chắc chắn người ta tưởng đây là tiếng nói của những sinh viên Mỹ Trắng Anglo Saxon chánh gốc. Những có điều đặc biệt, những người trẻ này nói tiếng mẹ đẻ, tiếng Việt, cũng lưu loát, không trại giọng như một số ít SVHS khác vì gia đình quá bận bịu không tập tành tiếng Việt cho con em hay vì gia đình thường nói tiếng Anh với nhau.

Bên cạnh đó, trong hậu trường tiếng nói của Cụ Lê quang Liêm, LM Phan văn Lợi, và một Hoà Thượng lãnh đạo Tăng Đoàn Huế cũng được một số thanh niên cặm cụi nối đường dây. CS nhiễu và phá đường dây 4 lần. Thanh niên lúi húi điều chỉnh, thay máy, đổi tầng số, làm việc căng thẳng nhưng nhịp nhàng như hai bàn tay của cùng một cơ thể. Tinh thần đồng đội và hợp tác (teamwork) của Mỹ thấy rõ trong ánh mắt, cửû động của bàn tay và làn môi thì thầm thảo luận.

Truyền thống trọng thọ của dân tộc cũng bộc lộ rõ. Các thanh niên trong Ban Tổ chức luôn đi đứng, nhường bước, sau những lãnh đạo tinh thần, dịch gọn mà đủ ý nghĩa chánh, hành động theo phân công một cách tự chủ và dứt khoát, không một chút quỵ lụy, tùy thuộc.

Nhân vật của chánh quyền, viên chức dân cửû Mỹ duy nhứt đêm ấy cũng trẻ, là Nghị viện Luật sư Trần thái Văn. Nhưng Oâng cũng là người phát biểu sau, ký kiến nghị sau nhiều chức sắc tôn giáo và nhân sĩ khác. Sự khiêm tốn này còn được thấy rõ qua việc Oâng chọn hàng ghế sau để ngồi, không khoa trương, không giành chiếu trên, chiếu theo tinh thần hương hào ký mục lỗi thời. Một hủ tục tàn dư còn trong một số không ít người khiến cho nhiều tổ chức bị chia hai chia ba. Lòng khiêm tốn của Ls Văn khiến suýt chút nữa xuớng ngôn viên quên mời Oâng lên phát biểu, phải cáo lỗi vì sơ xuất này.

Nhưng khi lên nói chuyện, dù nói sau, Nghị viên Ls Trần thái Văn là làn sóng trẻ làm tinh thần đấu tranh của 3000 người đồng hương đêm ấy thành triều dâng sóng dậy. Liên kết việc CS bốn lần phá và cắt cuộc điện đàm của các vị lãnh đạo trong nước với bang giao Mỹ và CS Hà nội, Ô. hỏi một chế độ độc tài, bịt miệng nhân dân, thiếu văn minh như vậy có đáng cho Mỹ, một nước mà tự do dân chủ là lẽ sống, đặt quan hệ ngoại giao và thương mãi hay không. Từ đó Oâng dẫn đến cuộc tiếp xúc của Oâng với TT Bush để giao tận tay kiến nghị của các các tôn giáo yêu cầu phải đặt vấn đề tự do tôn giáo và nhân quyền lên trên giao thương. Quan trọng nhứt là Oâng thông báo đại diện giới trẻ thuộc thế hệ thứ hai khắp nước Mỹ,õ họp ở Texas, đã quyết nghị dấn thân mạnh dạn vào công cuộc đấu tranh cho tự do tôn giáo và nhân quyền ở nước nhà.

Hàng ngàn cánh tay giơ lên, hàng ngàn tiếng hô vang lên chào mừng làn sóng mới tiếp sức đểø biến cuộc đấu tranh thành triều dâng sóng dậây. Một nhà sư trong Ban tổ chứùc nở nụ cười Di lạc, tỏ cảm tưởng vui mừng tre tàn măng mọc, con hơn cha nhà có phước. Mọi người đều biết bao lâu mà giới trẻ người Mỹ gốc Việt trực tiếp tham gia vào cuộc tranh đấu thì sẽ gây ảnh hưởng lớn trong chính trường và dòng chánh lưu của xã hội Mỹ. Bao lâu mà giới trẻ Mỹ trực tiếp đấu tranh thì thanh niên VN hiện chiếm trên 50% dân số trong nước sẽ không còn là khối quần chúng thầm lặng nữa. Bên tai người viết bài này văng vẳng lời của HT Thích Quảng Độ uỷ thác cho Gia đình Phật tử và kêu gọi Thanh niên VN lên đường tranh đấu cho Tự do và Nhân quyền Dân tộc.

Đã hơn chín giờ đêm, ngoài trời se lạnh, nhưng bao nhiêu tấm lòng chắc cảm thấy ấm lên với sự nhập cuộc, dấn thân một cách tổng lực của giới trẻ. Aám như ngọn nến lung linh đang cầm tay, trên đường hành thiền suy niệm. Aám như vòng tay già suốt đời gian khổ ôm choàng những người hậu duệ trẻ trung biết rõ từ đâu mình đến, tại sao mình được ở Mỹ, được hưởng không biết bao nhiêu phúc lợi và cơ hội vươn lên, so với những người đồng trang lứa bất hạnh đang bế tắc và lao khổ ở nước nhà. Aám như sự chăm sóc của đàn hậu tấn của gia đình đi bên cạnh người trưởng thượng. Và ấm như câu tục ngữ dân tộc "Trẻ cậy cha, già cậy con" biến thành sự thật trên con đường đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền của nước nhà ngay trên đất Mỹ.

Làn sóng trẻ đấu tranh đã dậy. Cuộc đấu tranh sắp tới sẽ mạnh như triều dâng thác đổ. Đó là luật của sự sống, xu thế của thời đại. CS Hà nội không là cái gì trước một thế lực trẻ già kết hợp, trong ngoài cùng đấu tranh như vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
Hai bên cách nhau khoảng mười thước, thấy nhau bằng mắt thường, nên, mọi người trên đoàn giang đỉnh đều thấy Việt-Cộng nhốn nháo, tán loạn... địch từ bờ bắn ra dữ dội với đủ loại súng, có cả 82 ly không giật và 12 ly 8. Phía Lực-Lượng 99, vũ khí nặng trên chiến đỉnh đều xử dụng tối đa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.