Hôm nay,  

Ngày Phật Đản

22/05/201900:00:00(Xem: 4326)
Chua Quang Thien 01Chua Quang Thien 02Chua Quang Thien 03Chua Quang Thien 04Chua Quang Thien 05Chua Quang Thien 06
Trong Đại Lễ Phật Đản tại Chùa Quang Thiện.

“Ngày Rằm tháng Tư sáng tươi về đây,
Trời bình minh ngàn chim líu lo vườn cây.
Ngày trần gian chào đón Đức Phật từ tôn
Trong nắng mai huy hoàng mừng ngày Đản sanh”

Khúc nhạc nhẹ nhàng, tươi vui đưa bước chân tôi ngỡ ngàng lần đầu tiên ghé về chùa Quang Thiện, Ontario mừng ngày Phật Đản sinh. Chùa Quang Thiện là một trong một số chùa tổ chức Phật Đản vào đúng ngày Rằm tháng Tư. Từ sáng sớm trời bỗng dưng trời đổ mua lớn và ....hứa hẹn sẽ còn mưa suốt ngày. Sẽ là một chút “nghịch duyên”, tôi thầm nghĩ, nhưng chắc chắn là quý Thầy đã tiên liệu và sẽ chuẩn bị chu đáo. Ô hay, đâu phải nghịch duyên nhỉ, đó phải là mưa thơm cúng dường chứ! Cơn mưa gột rửa bụi trần cho đường sá, nhà cửa, cây lá sạch sẽ ,tinh tươm đón mừng Đức Từ Phụ ra đời và mừng ngôi chùa Quang Thiện tròn 20 năm xuất hiện ở trú xứ này.

Cơn mưa không còn nặng hạt mà nhẹ nhẹ, lất phất làm khuôn viên chùa có vẻ ....thơ mộng hơn trong khu xóm bình yên khi chúng tôi đến nơi.

Bên trong chánh điện đang còn thời kinh buổi sớm, nên tôi vòng lui phía sau, tò mò nghiêng ngó. Gian bếp đông quý cô bác trong ban trai soạn đang vội vã hoàn thành những hộp thức ăn trưa gọn ghẽ cho Phật tử ( Tôi vốn “ ấn tượng” ban trai soạn này từ lần được tham dự khoá tu Sơn Tùng rồi nên .... bấm bụng hồi hộp....chờ thưởng thức...)

Phần sân sau chùa, quả như tôi đã đoán trước , đã được dựng lên mấy lều lớn , thoáng, rộng để tránh mưa. Nhìn không khí tất bật nhưng rộn vui, mỗi người một việc, rất thân tình, ấm cúng và tôi nhận ra được một sự chuẩn bị kỹ càng.

Chương trình bắt đầu vào đúng 10 giờ sáng. Tôi vẫn từng được dự lễ Phật Đản nhiều nơi, nhiều năm, nhưng lần này tôi thật sự bị cuốn hút vì nhiều điều mới lạ ở đây. Buổi lễ được bắt đầu ngay bằng nghi thức Tắm Phật sau khi cung nghinh chư tôn đức quang lâm, không dài dòng giới thiệu vì quan khách , trừ quý vị tôn túc, tất cả là đồng bào Phật từ, không dị biệt. Ở Quang Thiện ( QT) cũng không có phần nghi lễ tôn giáo và chào cờ như thường thấy.

Đây cũng là một nét mới.

Nghi thức Tắm Phật được thực hiện ngay từ đầu buổi lễ nhằm nhắn gửi một thông điệp cho hàng Phật tử về tầm quan trọng trong việc gột rửa tâm ý, trau dồi phẩm hạnh trong cuộc sống tu học hàng ngày của tự thân mỗi người.

Trong không khí trang nghiêm, quý Phật tử lần lượt thành kính làm lễ Tắm Phật . Tiếng hát trầm ấm, âm vang khỏe khoắn của Phật tử Đức Khánh như trợ lực thêm khi mỗi người múc gáo nước cung kính tưới lên tôn tượng Bổn Sư, như một quyết tâm gột rửa tham sân si, giữ lòng thanh tịnh và đức tin son sắt.

Một mùi hương nhẹ lan tỏa khi Đạo tràng QT dâng những chén trầm thơm ngát mừng Đản sinh với ca khúc Trầm Hương Đốt du dương, cầu cho” ơn mười phương điều ngự, hào quang an lành”( lời bài hát).

Tiếp đó, Trưởng lão Hoà Thượng Thích Thắng Hoan, Chánh Văn Phòng Hội Đồng Giáo Phẩm GHPGVNTN tại Hoa Kỳ đọc Thông bạch PĐ PL 2563- DL 2019. Với tuổi đời ngót nghét 92, giọng Ngài vẫn sang sảng, rành mạch. Ngài nhấn mạnh Phật Giáo coi trọng việc tu tập Giới Định Tuệ , làm sạch thân tâm , diệt trừ ba nghiệp. Ngài khuyến tấn Phật tử nỗ lực trong việc truyền bá Giáo Pháp của Đức Như Lai- thần dược chữa lành mọi vết thương , xây dựng một xã hội an bình, hạnh phúc.

Không thể tường trình hết được chi tiết của buổi lễ, nhưng một phần cũng rất đặc biệt và ý nghĩa của ngày đại lễ là một Phật tử người bản xứ, từ lâu vẫn thường gần gũi với chùa, anh Brad, bày tỏ cảm nghĩ của anh về đạo Phật, và càng bất ngờ hơn là chính ngày hôm nay, anh quyết tâm xin quy y đầu Phật. Anh tâm sự rằng anh vốn từ lâu mải mê tìm hạnh phúc cho chính mình từ bên ngoài mà không nhận ra sự an lạc, giải thoát chỉ từ trong tự thân, và chỉ có quy y Tam Bảo, hành trì ngũ giới mới là cách anh tìm thấy đáp số cho anh.

Một ưu điểm tôi quên nhấn mạnh trong buổi lễ này là chương trình được thực hiện song ngữ, vì có một số vị là người bản xứ, một số quý Thầy cũng từ những sắc tộc khác; một số đông Phật tử thuộc lớp trẻ, Việt ngữ không rành. Nhờ vậy, tuy hơi mất chút thời gian nhưng ai cũng hoan hỷ vì thông, hiểu hết, không còn những ánh mắt ngơ ngác, kiên nhẫn chờ đợi rất đáng ngại.

Lễ quy y của anh Brad và một vài Phật tử trẻ nữa( có vài em bé đang được ẵm trên tay) được thực hiện rất gọn gàng, nhưng trang nghiêm bằng Anh ngữ, do Hoà Thượng Thích Minh Dung, trú trì chùa QT đích thân đảm nhiệm, đánh dấu một mốc mới trên con đường tỉnh thức của anh chị em. Nhìn hình ảnh anh Brad quỳ trước Phật đài thật thánh thiện mà tôi cảm động quá. Vang vang bên tai tôi bản hợp ca:” I take Refuge in the Buddha” êm ái, dịu dàng.

Huấn từ của Hoà Thượng trú trì ngay sau lễ quy y là một sự bộc bạch chân thành, một lời tự sự trầm lắng, mượt mà. Trầm lắng vì tâm sự và kỷ niệm . Mượt mà vì ...chất thơ trong từng câu chữ khi Ngài nhắc đến cái DUYÊN ĐỊNH với những điều gần gũi của chốn Già lam QT này mà theo Ngài, sự gắn bó với trú xứ này là “ một DUYÊN đã ĐỊNH ngàn năm”!

Bản “ Trăng tròn tháng Tư” do các Phật tử trẻ chùa QT thực hiện với sự phụ diễn dễ thương của bảy bé gái với bảy đóa sen hồng và “ em bé Thái tử Tất Đạt Đa” được cổ vũ nhiệt liệt.

Kết thúc chương trình đồng bào Phật tử trật tự cúng dường và bái Phật rồi thọ trai. Những phần thức ăn sạch sẽ tinh tươm với nồi bún to đùng được ........chiếu cố nhiệt tình. Chúng tôi ngồi bên nhau đầy hoan hỷ, vừa ăn trưa vừa lắng nghe các vị Phật tử chia sẻ kỷ niệm buồn vui một thời gắn bó với ngôi chùa nhỏ giản dị mà gần gũi này. Giọng ai cũng rưng rưng.

Chúng tôi chia tay nhau trong bóng nắng chan hoà, ngoài trời chỉ còn thỉnh thoảng lớp mưa bụi. Xin hẹn những người bạn mới trong những gặp gỡ ân tình khác và mùa ưu đàm nở những năm sau.

Nguyên Chi

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đúng là Việt Nam hưởng lợi từ hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều... nhưng có đúng là Trump về Mỹ và cảm ơn cũng như ca ngợi chính phủ Việt Nam. Không than phiền gì chăng?
Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v… Hình, bài, thắc mắc thẩm mỹ xin vui lòng gởi về địa chỉ tòa soạn VB: [email protected], hay email [email protected]
Ở Hoa Kỳ, phụ nữ có chiều cao từ 5”4 trở xuống được coi là “nhỏ con”. Có rất nhiều quần áo may kích cỡ “petite” dành cho người nhỏ con. Tuy nhiên, khi bạn chọn chiếc quần có cỡ thật nhỏ để mặc vừa vặn thì có thể chiếc áo khoác ngoài, hay áo may cắt kiểu “taylor” có thể mặc không vừa. Vì vậy, hãy mặc thử quần áo cỡ nhỏ thật cẩn thận.
Em hỏi hơi “ngu” tí chị ơi, mình dùng má hồng trước, hay sau khi dùng phấn ướt (foundation) vậy chị?.
Chị Diệu có nhóm bạn thân trên một diễn đàn. Thư này là họ liên lạc với nhau. “Hổm nay quận Cam (Orange County) được mấy trận mưa dầm, cả đêm cả ngày luôn. Dự báo thời tiết cho hay sẽ mưa cho tới thứ sáu, ngưng một hai ngày rồi lại mưa tiếp, dẫn luôn cho gần hết tháng hai, mừng quá. Tiểu bang California luôn cần nước mờ. Cầu cho ao hồ sông gì cũng đầy lên cho dân nhờ. Cây cối khỏi cần tưới nước, sẽ đâm chồi nảy lộc, bãi cỏ trước nhà sẽ xanh tươi cho mà coi.”
Tác giả quê gốc Kinh 5 Rạch Giá, hiện là cư dân Seattle, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2010. Ba bài đã viết là chuyện 30 năm của gia đình bà: Vượt biển tới đảo tị nạn, sau 7 năm chờ đợi, bị buộc phải hồi hương. Nhờ chương trình ROV, gia đình vẫn tới được nước Mỹ, và với sức phấn đấu chung, tất cả đã đứng vững.
Viết, nhân đọc một tin… tức mình -- Huế là xứ thơ. Có lẽ do các yếu tố lịch sử, phong cảnh và nếp sống, vùng đất sông Hương núi Ngự là nơi sản sinh ra nhiều nhà thơ – cả nổi tiếng lẫn khét tiếng. Nếu kể hết tên, chắc chắn sẽ thiếu sót.
Hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi, tính theo ngày âm lịch. Hai mươi ba năm trước từ California bay về Tuy Hòa, ngồi bên cạnh chứng kiến người thân yêu nhất từ từ ra đi; cảm tưởng mất mát đó không bao giờ quên.
Có những bao tải nặng cả tạ, vai chưa đủ khỏe, các chị phải dùng tay chống ở hông cho đủ lực. Nhiều người đàn ông nhìn thấy cũng phải nể phục. Hầu hết các chị em ở đây đến từ các tỉnh Nam Định, Yên Bái, Phú Thọ, Hưng Yên...
Vô minh cũng có thực trong nhiều kiếp luân hồi lưu chuyển khi chúng ta khởi ý niệm phân biệt ban đầu, chia chẻ những cặp đối đãi, từ đó vẽ ra đêm, ngày, hoàng hôn, bình minh, con người, cuộc đời, và trùng trùng vô tận thế giới.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.