Hôm nay,  

Phá Thế Cờ?!

14/04/200000:00:00(Xem: 18310)
Kính gửi ông Hoàng Tuấn

Trong số báo 153 ngày 17.3.00, ông Tuấn có nhã ý kêu gọi mọi người góp ý.

Thưa ông Tuấn. Đã lâu lắm, nhiều khi tôi muốn đóng góp ý kiến với quý vị. Trót là kẻ dốt nát, học hành chỉ vỏn vẹn để đi lính, nói ý kiến ra chỉ tổ mọi người mắng mỏ nên không dám viết. Nhưng giờ đây được quý báo sẵn sàng nhường một trang cho mọi người từ trí thức đến cùng đinh không có phương tiện, được đóng góp ý kiến. Trên phương châm "quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách", nên cho dù dốt nát, tôi xin phép ông Tuấn cho tôi được đóng góp. Trong tinh thần "thất phu hữu trách", tất nhiên ý kiến của tôi tầm thường và có nhiều điều sai lầm. Chỉ xin những bậc trí giả đừng chửi mắng, mà hãy giúp ý kiến, để chúng ta đồng lòng định ra một con đường chính mà đi và cùng nhau bỏ hết những hạt đậu đen, giữ lại đậu đỏ mà thôi. Kính lạy tổ tiên cho chúng ta sự sáng suốt để cùng nhau nắm tay - không phân biệt Nam, Trung, Bắc - hát vang bài ca tổ quốc.

Đây là ý kiến thô thiển của tôi, không đặt trên sự suy luận bác học, mà chỉ đặt trên sự suy nghĩ của người bình dân.

Trong cuộc chiến vừa qua, Quân đội VNCH luôn luôn trong thế thủ, không bao giờ ở trong thế công. Điều này không bao gồm tinh thần chiến đấu của cả hai bên mà chỉ nói về cái thế. Cho dù rằng quân lực VNCH đã tạo những chiến thắng lớn lao trước trận chiến 1975. Ngay cả những chiến thắng lẫy lừng tại An Lộc, Kontum, hay trong năm 68, tất cả những chiến thắng này, suy cho cùng cũng chỉ là chiến thắng của người phá cờ thế, không phải là chiến thắng của người lập cờ thế. Chúng ta chưa bao giờ chơi nguyên bàn cờ, chúng ta chỉ phá các bàn cờ thế mà thôi.

Trong 21 năm sau cuộc di cư 54, những trí thức trong miền Nam đã tạo được những gì để tạm gọi là phá thế cờ, chứ chưa nói đến lập thế cờ" Điều này tôi không dám lạm bàn, chỉ thực lòng xin quý vị tự suy nghĩ lấy để bỏ những hạt đậu đen.

Và 25 năm sau trận chiến 75, trí thức hải ngoại đã lập ra được thế cờ nào" Theo sự ngu dốt của tôi thì hình như chưa!!" Ngay cả phá cờ thế cũng không xong! Nhan nhản đâu đây vẫn có những hàng chữ như: "Đại hội... thành công tốt đẹp...", "... kinh qua.... quá trình...", "Thuận lợi...."

Xin quý vị tự đặt mình trong giấc mơ là có một lực lượng nho nhỏ nào đó nổi lên chống lại CS tại trong nước, mời quý vị về. Quý vị tiếp xúc với thành phần căn bản của lực lượng chiến đấu là người dân quê và lao động. Khi đó quý vị toàn xử dụng ngôn ngữ của một chế độ đang đè nặng tàn bạo hà khắc lên chính thành phần căn bản đó. Với thành phần căn bản đó, ai tin được quý vị. Vì quý vị không có sự: "ĐI LÀM CÁCH MẠNG".

Cộng sản có đáng sợ không" Không, hoàn toàn không. Vậy ai đáng sợ" Cái đáng sợ là người trí thức sống trong chế độ tự do. Vì sống trong tự do, các vị đó đã mạnh ai nấy làm, mạnh ai nấy giỏi, ai hơn không chịu, không chịu thì chửi, chửi không ai nghe thì ta giúp Cộng sản phá chơi trong khi thực lòng không ai muốn giúp CS.

Điều tôi vừa viết ra đây có thể là sai. Nếu sai, cũng chỉ là trực cảm của một kẻ dốt nát, xin quý vị cứ khinh nhưng đừng chửi. Nếu có cái may mắn nào là đúng, chỉ thành tâm xin quý vị hãy tập ngồi thiền để tự giảm cái kiêu của mình; xong đứng dậy bắt tay nhau, nắm tay nhau cùng hãnh diện đi tới, cho con cháu khỏi coi thường. Kính lạy tổ tiên ban ơn cho con cái may mắn để được là đúng.

Ông Tuấn ạ! Cho đến giờ này CS mới ra nghị quyết... là chúng đã khiêm nhường lắm rồi đó.

Tại sao chúng ta đã có đại hội những người trẻ mà không có đại hội những người già để nhìn lại những sai lầm chúng ta đã làm, xin lỗi giới trẻ, dùng kinh nghiệm máu của chính bản thân chúng ta chỉ dẫn cho giới trẻ khỏi bước những bước sai lầm. Đường còn dài nhưng chân cứng đá mềm. Tuy nhiên phải coi chừng bãi sình không chân của CS.

Xin chân thành cảm tạ ông Tuấn và quý báo. Kính chúc quý vị tâm thắng lực.

Chương trình tiếng Việt tại Đại Học UCI bắt đầu vào năm 2000. Tôi về lại ngôi trường mà sáu năm về trước tôi là sinh viên, lần này để bắt tay vào gầy dựng một học trình mới mẻ trong khoa Ngôn Ngữ và Văn Chương Đông Á.
Con năm nay 9 tuổi học lớp 4 trường Mỹ và lớp 2 trường Việt Ngữ mỗi ngày Chủ Nhật. Con còn biết múa và hát tiếng Việt. Ở nhà con nói tiếng Việt với ông bà nội và ông bà ngoại nên ông bà thích lắm.
- Việc giáo dục cho người bệnh và các thành viên gia đình là rất quan trọng. Các thành viên gia đình bao gồm bố mẹ và anh chị em ruột của trẻ, vợ chồng riêng hay con của người lớn, trẻ lớn hay những bệnh nhân nhiều tuổi hơn, cần được khuyến khích việc dùng thuốc, giáo dục vào thời điểm đã được kế hoạch hóa và điều khiển hành vi, tập luyện kỹ năng xã hội, cần thường xuyên điều chỉnh lại nhận thức. Cần phải cố gắng, kiên nhẫn với bệnh nhân, chăm sóc bằng tình thương yêu thật lòng.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người anh giỏi giang, việc gì cũng làm được, chỉ là nhát gan, nghe chuyện ma quỷ thì rùng mình, sởn gáy. Cậu em khờ khạo, chẳng biết làm gì. Khi người cha bảo đi học nghề để nuôi thân thì cậu đòi đi học nghề rùng mình, vì cậu chưa bao giờ biết rùng mình. Một người trông coi nhà thờ dạy cậu, nửa đêm ông bảo cậu lên gác chuông rồi giả làm ma nhát cậu, bị cậu xô xuống cầu thang té gãy chân. Người cha giận lắm, cho 50 đồng tiền rồi đuổi ra khỏi nhà. Cậu gặp một người đánh xe cho quá giang. Ở nhà trọ cậu nghe được chuyện có lâu đài ma, nếu ai vào đó trong ba đêm mà trở ra được, vua sẽ gã công chúa cho. Vậy là cậu tình nguyện vào đọ sức với ma và học rùng mình. Hôm đầu tiên cậu đã gặp hai con ma mèo...Anh tóm chúng đặt vào ghế thợ chạm, kẹp chặt chân chúng lại...
Vân Hải Nguyễn Xuân Hùng là Cựu Sĩ Quan Tiểu Đoàn 20 Chiến Tranh Chính Trị (Khoá 16 Thủ Đức)
Pháp là đội đầu tiên được vào vòng tứ kết. Những cầu thủ Equipe Tricolor chiến thắng trong cuộc chiến của những đội tuyển mạnh chống lại Argentina trong trận tranh tài rất hay với 4: 3
Biển Đông cần theo dõi từng giờ, từng phút và sự ổn định phần lớn dựa trên quyết tâm và hành động mau chóng của Hoa Kỳ. Do dự, tình hình sẽ xấu đi... gặp Ô. Mattis vừa rồi, Ô. Tập Cận Bình nói TQ sẽ không nhường một tấc đất.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.