Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

27/06/200500:00:00(Xem: 13493)
Một suy nghĩ về buổi tiệc Vinh Danh CĐNVTD/UC

Nguyễn Long - Sydney NSW

Chung quanh bữa tiệc Vinh Danh CĐ tại Quốc Hội Canberra. Ngoài sự thành công của 30 năm định cư và hội nhập của CĐ người Việt Tại Úc, nhưng trong dư luận vẫn có rất nhiều khúc mắc khó hiểu. Sau khi đọc loạt bài trên SGT, đã khiến chúng tôi phải ngược dòng dĩ vãng để nghĩ đến vai trò của cố vấn Vũ Ngọc Nhạ khi xưa dưới thời VNCH. Nhiều người cho rằng, có lẽ những dữ kiện SGT đưa ra chính là hiện tượng một vết xe đổ của lich sử đang có mòi tái diễn. Tuy rằng CĐNVTD/ UC Châu chỉ là một CĐ nhỏ trong một Quốc Gia. Nhưng tầm quan trọng cũng không kém trong công cuộc đấu tranh hiện tại cho Quê Hương Việt Nam. Nếu khinh xuất, hậu qủa của nó khó mà lường đối với công cuộc tranh đấu chung của toàn dân..
Xét về tất cả những dữ kiện và nhận định trên báo SGT hai tuần qua. Từ bài tường thuật, nhận định, thắc mắc và ý kiến độc giả, chúng tôi cũng xin có một vài nhận xét như sau.
1)- Đối với tất cả những sự việc đã xẩy ra, không nên quy lỗi hoàn toàn cho các vị trong BCH/CĐ Liên Bang cũng như Tiểu bang NSW. Bởi vì các vị này cũng chỉ vì qúa "năng nổ " trong cái danh dự chung của CĐ mà vô tình đặt niềm tin không đúng chỗ, nên bị rơi vào một tình thế ngoài ý muốn (Thân bất do kỷ).
2)- Cổ nhân có câu "Sông sâu còn có kẻ dò, nào ai lấy thước mà đo lòng người". Do đó, có lẽ vì các vị lãnh đạo CĐ chỉ vì cái "nhiệt tâm và sự khôn khéo" của ông "Cố Vấn Đặc Biệt" nên sự việc mới đảo lộn một cách trái khoáy như vậy.


3)- Tuy thế, chúng ta cũng không thể phủ nhận sự cố gắng và nhiệt tâm của các vị trong BCH/CĐ Liên Bang cũng như Tiểu Bang NSW trong việc treo cờ một cách trịnh trọng , nghiêm trang trong buổi tiệc Vinh Danh CĐ tại Quốc Hội Canberra. Điều này chứng tỏ, trong giờ phút cuối, các vị lãnh đạo CĐ vẫn sáng suốt. Chính sự việc sáng suốt của quý vị lãnh đạo CĐ đã làm sáng tỏ được vấn đề hôm nay.
4)- Nếu có trách chăng, thì chỉ có thể trách các vị lãnh đạo CĐ "không ngờ" mà thôi. Ở đời mấy ai học được chữ ngờ đâu. Vì vậy, với tư cách một thành viên trong Cộng Đồng Tỵ nạn tại Úc Châu. Chúng tôi chỉ mong tất cả qúy vị lãnh đạo CĐ, nên lấy việc này để làm kinh nghiệm mà thận trọng cho mai sau. Sự đánh mất niềm tin nơi đồng hương của qúy vị chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng sự tác hại đến công việc tranh đấu chung cho toàn dân mới là quan trọng gấp ngàn lần mới là điều cần lưu tâm để thận trọng, trong tất cả mọi lãnh vực. Đôi khi, chỉ vì một phút lơ là mà phải ân hận suốt cả cuộc đời. Bài học lịch sử "Vũ Ngọc Nhạ" như một kinh nghiệm ngàn vàng vẫn tồn tại trong lòng bất cứ người Việt Nam chân chính nào của hôm nay. Vì công việc chung, bất cứ ai cũng phải lên tiếng, để làm sáng tỏ sự việc khi gặp những điều trái khoáy nguy hiểm, nhất là các vị lãnh đạo CĐNVTD của chúng ta thì lại càng cần phải sáng suốt, giữ vững lập trường hơn ai hết. Do đó, nếu những lời đóng góp này có gì mạo phạm bất cứ nhân vật nào liên hệ thì cũng xin niệm tình thứ lỗi cho.

Con năm nay 9 tuổi, học lớp 4 trường Mỹ và lớp 2 trường Việt Ngữ mỗi ngày Chủ Nhật. Con còn biết múa và hát tiếng Việt, Ở nhà con nói tiếng Việt với ông bà nội và ông bà ngoại nên ông bà thích lắm.
Có phải vì biển Việt Nam đã hết cá tôm? Hay có phải vì biển Việt Nam không còn an toàn, vì bị Hải quân Trung Quốc quậy phá?
Ngày xưa có một ông vua nọ cho trồng một vườn hoa lớn ở phía sau cung điện của mình để làm nơi đi tản bộ vui chơi hàng ngày. Trong vườn hoa có một cây táo kết quả vàng. Khi táo sắp chín vua phải cho người kiểm soát số quả, nhưng cứ tới sáng hôm sau, cây táo lại thiếu mất một quả.
Tác giả là một cựu tù cộng sản, hiện sống ở Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, và từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông. Sau giải Đặc Biệt năm 2017, với bài viết của một dân sự gốc Việt từ căn cứ Mỹ tại Afganistan, ông được trao thêm giải Danh Dự VVNM 2018. Sau đây là bài viết mới của ông, từ Cameroon, một nước ở miền trung Phi châu.
Có phép lạ nào đâu! Gió đầu thu hôm nay không giống gió đầu thu năm trước, nhưng cũng là gió, không gì mới; chỉ là sự lặp lại của một vận hành thời tiết.
Mỗi tuần hai ngày má cõng tôi trên lưng khom khom đứng đón xe ngựa đi lên nhà thuốc Ông Tạ ở Hòa Hưng để được bắt mạch hốt hai thang thuốc đem về. Xe ngựa chật, ngộp, phải ngồi bó rọ trong lòng má, tôi thường khóc giảy khiến bà phải dỗ
không tài liệu nào ghi lại bản kể truyền miệng dầu là sơ lược chuyện Thạch Sanh. Vậy thì chúng ta giả thuyết rằng đây là bản chuyện Thạch Sanh sớm nhứt
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.