Hôm nay,  

Tường Lửa Hoa Lục

04/10/200500:00:00(Xem: 6246)
- Công an Bắc Kinh đã canh gác bức Trường Thành Internet ra sao" Và đã trao truyền môn võ kỳ bí này cho công an Hà Nội thế nào" Bên cạnh các nhu liệu ngăn cản, các chính sách buộc trình giấy tờ cho chủ tiệm cà-phê Internet, các điều kiện ràng buộc các hãng Internet... thì công an ngồi trước máy, theo dõi các diễn đàn, viết bài bênh vực cộng sản, và phá hoại các nhà dân chủ ra sao" Dưới đây là một số thông tin từ bài “China’s Web Watchers” trên tạp chí Time Asia ấn hành hôm 3-10-2005, của ký giả Matthew Forney từ Bắc Kinh, có thể cho chúng ta hình dung phần nào về cách công an CSVN hoạt động trên Internet.

Không có gì trong quá khứ trưởng thành của Zheng Yichun cho thấy anh có thể rơi vào nhà tù chính trị. Cha của anh, người nói lưu loát Anh ngữ, đã giữ nhiệm vụ thẩm vấn lính Mỹ trong thời Cuộc Chiến Triều Tiên, và khi còn là thiếu niên hai thập niên sau đó, Zheng là bí thư Đoàn Thanh Niên CS của trường trung học đệ nhất cấp. Chỉ tới khi thời đại cải cách tràn vào Hoa Lục trong thập niên 1980s, thì nhà thơ này mới có cái mà gia đình anh gọi là “tỉnh ngộ.”

Anh nói, bọn lãnh tụ Hoa Lục thì độc tài và tham nhũng, và anh sẽ dùng chữ để tác chiến với chúng. Nhưng ngay cả nhan đề tuyển tập thơ của anh tự xuất bản năm 2002, Thời Của Tẩy Não (The Era of Brainwashing), các tác phẩm của anh không mấy ai chú ý. Nếu không có kỷ nguyên Internet, thì Zheng, bây giờ 57 tuổi rồi, có lẽ vẫn còn ngồi ở căn chung cư tầng lầu 6, nơi không thang máy, gần thị trấn Dalian, vây quanh là các kệ sách văn chương Nga, gõ các câu thơ vào máy điện toán hiệu Legend của anh.

Nhưng Zheng cũng chia sẻ ý nghĩ của anh trên các trang web Hoa Ngữ ở hải ngoại. Hệ thống độc đảng Trung Quốc là “gốc rễ mọi tội ác,” theo lời anh viết trong bài tiểu luận, một trong 63 bài viết mà anh phóng lên trrang dajiyuan.com, một trang web trí thức Hoa Lục ưa chuộng. Mặc dù người dùng web bình thường trong Hoa Lục không vào được trang dajiyuan.com, đây là một trong nhiều trang bị công an vây tường lửa, công an đã bắt Zheng hồi tháng 12 qua và truy tố tội kích động nổi dậy. Ngày 22-9-2005 vừa qua, Zheng bị kêu án 7 năm tù. Bắc Kinh một lần nữa ra án cứng rắn để làm gương cho người dùng Internet.

Yang Chunguang, một nhà văn khác cũng ngụ ở vùng Dalian và viết bài chỉ trích Bắc Kinh, đã nói, “Vụ bắt Zheng là lời cảnh cáo cho những người như tôi. Tôi phải email tới dajiyuan.com để xin gỡ bỏ các bài tôi viết.”

Chính phủ Hoa Lục đã dựng lên bức Trường Thành Hỏa Bích (Tường Lửa Trường Thành) không cho dân chúng vào xem nhiều trang web quốc tế, như các trang web của Ân Xá Quốc Tế và nhiều trang tin khác; cũng thiết lập hàng chục ngàn công an Internet để điều tra về các tội phạm online, trong đó có tội chính trị.

Mặc dù một số người giỏi kỹ thuật vẫn có cac1h vượt tường lửa và thoát vòng vây chận của công an, đại đa số trong 100 triệu người dùng Internet ở Hoa Lục không tìm được các trang web về tự do dân chủ. Bản nghiên cứu mới đây của Trung Tâm Berkman Center for Internet & Society của Đaị Học Luật Harvard kết luận rằng, “Mạng lưới ngăn chận Internet của Hoa Lục là nỗ lực phức tạp nhất trong loại này trên toàn cầu.”

Hội Quan Sát Nhân Quyền HRW ước tính có 60 tù nhân chính trị bị công an Hoa Lục bắt và kết án vì các hoạt động Internet, và Bắc Kinh thường xuyên đóng cửa các trang web trong đất Hoa Lục có các bài viết gây tranh cãi.

Thế mà còn chưa hả dạ, Bắc Kinh lại đang tăng cường xiết chặt Internet. Mới tuần trứơc, Hội Đồng Nhà Nước đưa ra các quy định gay gắt hơn, nhắm vào các diễn đàn trên mạng, các nhật ký online và cả tin nhắn SMS không dây -- ngăn cấm mọi dòng chữù, mọi tin tức có hại cho “an ninh quốc gia và lợi ích nhân dân.”

Công an Hoa Lục làm cho ai cũng khó giấu lai lịch. Đại đa số người dùng Internet ở Hoa Lục là vào các tiệm cybercafe, và để thuê máy thì phải đăng ký bằng thẻ chứng minh nhân dân. Các nhân viên trong tiệm càphê Internet có trách nhiệm thường xuyên quan sát khách hàng, phải giữ trong máy các điïa chỉ URL mà khách vào xem, và trao thông tin này cho công an địa phương, các đơn vị này đã lập ra ở hơn 700 thành phố và tỉnh.

Bên cạnh tình hình công an kiểm duyệt và các tiệm phải tự kiểm duyệt, thì các công ty Hoa Lục phải bảo đảm trang web của họ “không có vấn đề.” Như trang Bokee, cổng web nổi tiếng Hoa Lục về các nhật ký online, trang web này mới được 10 triệu đô đầu tư từ nứơc ngoài, phải thuê 10 nhân viên toàn thời gian để đọc các bài viết, các ý kiến và phaỉ xóa mọi thứ làm phiền nhà nuớc.

“Bạn phải biết nơi rắc rối ở các dòng chữ nào,” theo lời một người thanh tra kiểu này tại trang Xici Hutong, một trang web đặc biệt nơi các phóng viên Hoa Lục trao đổi ý kiến.
Còn trang Sohu.com, một trong 2 cổng web lớn nhất Hoa Lục, phải thường xuyên nói chuyện với công an về các đề tài bị đưa vào danh mục cấm.

Công an đối xử hết sức mạnh tay với mọi vi phạm. Một trang web điều hành bởi sinh viên tại Đại Học Bắc Kinh, trường đứng đầu Hoa Lục, là “trung tâm của nhạy cảm chính trị,” theo lời một người cựu quản trị ở đây. Tên trang web này là Yitahutu và 300,000 người dùng có đăng ký thường xuyên đưa ý kiến, đăng bài chỉ trích nhà nước. Hồi tháng 7-2004, có người đăng 1 bài viết của 1 nhà nghiên cứu Hồng Kông, nói là tỉ lệ dân ủng hộ Đảng CSTQ thấp hơn 20%. Cán bộ Ban Thanh Tra Trung Ương tới liền văn phòng trường, gỡ bài trên web đó. Thay chỗ đó, họ đăng hàng chục bài bình luận viết bởi các nhà tuyên truyền của đảng, ký tên giả làm người bình thường sử dụng web Yitahutu. Một bài viết, “Không có Đảng CS, thì thời hoàng kim kết thúc rồi.” Hai tháng sai, web này bị dẹp tiệm. Từ đó, các thành phố khắp Hoa Lục bèn lập các đội đặc công Internet, giả làm người bình thường, chuyên viết tuyên truyền cho đảng, từ công khai lộ liễu, cho tới cả lửng lơ nửa chừng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 3 ngày yên lặng theo dõi, hôm thứ Sáu 16/8, người phát ngôn bộ ngoại giao VN-bà Lê Thị Thu Hằng lên tiếng phản đối việc TQ tái diễn vi phạm nghiêm trọng, đưa các tàu chiến trở lại khu vực đối đầu từ hôm 13/8
Những cuộc biểu tình khổng lồ đang diễn ra tại Hồng Kong đang bước qua tuần lễ thứ 12.
Việt Nam đã phạm một sai lầm chiến lược là từ bỏ quyền phủ quyết / Veto Power, một điều khoản hết sức quan trọng đã có trong Hiệp Định Ùy Ban Sông Mekong 1957 (Mekong River Committee) vì Việt Nam là một quốc gia cuối nguồn
việc Tập Cận Bình đàn áp lan rộng đối với xã hội dân sự và đề cao tệ sùng bái cá nhơn đã làm thất vọng nhiều nhà quan sát, cả người trong nước lẫn dư luận người nước ngoài
Tập sách mỏng nhưng nặng ký Kinh Pháp Cú Tây Tạng do Nguyên Giác dịch và ghi nhận đến với tôi không gây bất ngờ vì Nguyên Giác viết về những vấn đề có tính cách chuyên sâu về Phật giáo cũng đã nhiều.
Đại diện Nghĩa Sinh Sài Gòn, Phước Tuy, Phan Thiết, Bình Dương cùng với Huynh Trưởng Nghĩa Sinh từ Hoa Kỳ đã về dự lễ sinh nhật, kỷ niệm 56 năm thành lập Nghĩa Sinh.
Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc đã tuyên bố năm 2011 là năm quốc tế về rừng để báo động về sự tàn phá rừng một cách đại quy mô với trung bình 350km2 rừng bị mất đi mỗi ngày, làm tổn thương sự đa dạng sinh học và làm tăng thêm sự sưởi nóng toàn cầu.
Các nhà hiền triết Hi Lạp cổ đại, từ Platon đến Socrate xem Nước là nguồn gốc của mọi nguồn gốc.Theo Phật giáo thì vũ trụ do bốn cái lớn trong vũ trụ: đất, nước, gió, lửa, còn gọi là Tứ Đại. Triết học Trung Hoa cho rằng nước là một trong năm yếu tố gọi chung là Ngũ hành: Kim, Mộc, Thuỷ, Hoả, Thổ.
Trái đất ta ở có sông ngòi, có biển cả, có núi non, có thung lũng; nhưng trên hết có đất . Đất giúp cây cối có thể bám rễ vào, đất giữ được nước đủ thời gian để rễ cây có thể hút được nước nuôi thân, nuôi lá, nuôi hoa.
Xin gởi đến các bạn bài viết của con gái chúng tôi là Ngyễn Ngọc Lan Châu viết tại Montréal năm 1989. lúc cháu được 14 tuổi và đang học high school 4 trường trung học Lemoyne d'Iberville, Longueuil., Quebec, Canada.Bài viết ESSAY được nhà trường chọn đăng trong quyển REFLECTION 89. A LITERARY ANTHOLOGY của trường nói trên.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.