Hôm nay,  

Chuyện Con Hươu

13/06/200500:00:00(Xem: 6612)
(Tiếp theo...)

Nghe Nông Bà Bà tuyên bố chấp nhận cho nhập cảng văn hóa phẩm của người Việt hải ngoại vô VN, Phan Văn Khải hoảng hốt:
- Thậm chí nguy! Thậm chí nguy! Kinh nghiệm của hạ thần đi sang Úc kỳ rồi hạ thần thấy, nếu chúng ta cứ để cho người Việt hải ngoại tự do xuất cảng sách báo vô Việt Nam thì rất nguy hiểm, lòng dân sẽ xôn xao, và sớm muộn gì đảng ta cũng sẽ bị "diễn biến hòa bình" ăn thịt mất thôi... Chính bản thân hạ thần sang Úc, đọc tờ Sàigòn Times có một số thôi mà bây giờ còn run sợ, kinh hoàng, mồ hôi đầm đìa ra đây nè... Đừng, đừng dại dột...
Nông Bà Bà quát lên:
- Khải, ngươi làm gì mà hốt hoảng như vậy" Đúng là bần cố nông gốc Củ Chi, lại khoác xà cột làm cán bộ cải cách ruộng đất mấy năm có khác... Mấy chục năm bơ sữa vẫn chưa gột rửa được cái mùi đồng chua nước mặn, dùi đục chấm mắm cáy... Chả trách, nhà ngươi đi công du Úc châu vừa rồi, chưa về đến nhà, mà ai ai cũng đã bàn về bộ mặt buồn ngủ của ngươi khi ngươi đứng cạnh giáo chủ John Howard...
Nghe Nông Bà Bà mắng Khải, Lương vô cùng khoan khoái trong lòng. Nhưng bề ngoài, y giả vờ ái ngại:
- Bẩm Nông Bà Bà, dù sao chuyến đi vừa rồi của chú Khải cũng đã được 3 vị Việt kiều yêu nước đón tiếp long trọng, quà cáp tử tế... lại được ăn tiết canh vịt nữa chớ...
Nông Bà Bà cau mày gắt:
- Lương, im ngay! Nhà ngươi dân tập kết, kiến thức ăn đong, đi Nga học mấy năm rớt lên rớt xuống, về Việt Nam chả nhớ được cái gì, ngoài mấy tiếng "lép nhép" "lốp cốp" mà bầy đặt tối ngày bép xép. Người đường đường là một vị nguyên thủ quốc gia mà đi đâu cũng khúm núm, bợ đỡ, thật xấu hổ. Chỉ nguyên cái bức hình chụp nhà ngươi khom lưng, toét miệng cười nhạt khi dâng quà cho mấy chính khách Úc, mà báo Sàigòn Times ở Úc nó đăng lên, là đủ nhục cho đảng và nhà nước ta đời đời kiếp kiếp...
Nông Đức Mạnh có lẽ biết rõ tính nết của Nông Bà Bà, nên y chỉ ngồi im lặng, hai tay đặt nghiêm chỉnh trên hai đầu gối, mặt cúi, mắt dính chặt vào mặt đất. Sau một phút im lặng, đầy căng thẳng, Nông Bà Bà cất tiếng, lần này có vẻ dịu dàng:
- Các ngươi phải hiểu, suốt nửa thế kỷ qua, đảng ta chuyên chính, nắm trong tay nào là chính quyền, nào là quân đội, nào là công an chìm nổi. Thêm vào đó là tem phiếu, là lý lịch 5 đời, 8 họ, lại thêm tổ tam tam chế, nên đảng ta quay dân như quay dế, muốn dân làm gì là dân phải làm nấy. Muốn chúng chửi cha, mắng mẹ, tố khổ ông bà, vợ chồng phải theo dõi nhau, phải nghi kỵ nhau, mẹ con phải thành kẻ thù của nhau, phải báo cáo lẫn nhau... đảng ta còn làm được, huống hồ ba cái chuyện lẻ tẻ như cấm dân đọc, cấm dân coi những sách vở tuyên truyền từ hải ngoại nhập cảng vô đây. Các ngươi phải hiểu, sách báo hải ngoại nhập vô, ta cứ để đó, bố bảo cũng chẳng có ai dám mua, dám coi. Nhưng để cho có vẻ công bằng, ta sẽ cho thủ tiêu ngầm, rồi tuyên bố là bán hết, là dân mua báo như tôm tươi. Có vậy, chúng mới hí hửng, và rồi sách báo của chúng ta xuất cảng ra hải ngoại, chúng mới không biểu tình chống đối xì xèo gì được.
Nông Đức Mạnh khẽ hỏi:
- Bẩm Bà Bà, kế hoạch này sẽ thực hiện ở những nước nào, hay chỉ có Úc thôi"
Nông Bà Bà cười nhạt:
- Dậy dỗ các ngươi bao nhiêu cũng vậy, dốt vẫn hoàn dốt. Cái kế hoạch này muốn thực hiện được trọn vẹn thì ta phải giật dây mạng lưới nằm vùng của ta trên toàn thế giới, để chúng cùng tung hứng sao cho thật nhịp nhàng, để giống như một canh bạc, ta phải làm sao biến việc nhập cảng sách báo hải ngoại vô VN là việc vô cùng khó khăn cho ta, khiến ta sợ hãi lắm, coi chúng nguy hại lắm lắm, nhưng vì thế kẹt ta muốn vô WTO mà rồi ta đành phải cắn răng chấp nhận mà thôi... Ha... ha... ha... người Việt hải ngoại đâu có biết ta tương kế tựu kế, chỉ dùng hư chiêu sợ nhập cảng văn hóa phẩm hải ngoại, mà rồi bắn được hai con chim. Con chim thứ nhất là ta sẽ thoải mái xuất cảng văn hóa phẩm ra hải ngoại mà không ai có thể biểu tình chống đối. Con chim thứ hai là nhờ dương đông kích tây như vậy nên ta thỏa mãn dễ dàng điều kiện "nhập cảng văn hóa phẩm hải ngoại" của chúng, để rồi ta sẽ được vô WTO dễ dàng...


Nông Đức Mạnh nhíu mày: - Nhưng một khi vô WTO thì cũng rất nhiều luật lệ, khó khăn vô cùng, thưa Bà Bà.
Nông Bà Bà phất tay:
- Hừ, luật lệ dù có nhiều có khó là khó với một quốc gia tự do dân chủ, phải bảo đảm quyền lợi cho dân cho nước. Đằng này, với chế độ chuyên chính độc tài, ta sẵn sàng hy sinh quyền lợi của 80 triệu dân đen, đem mồ hôi nước mắt, kể cả tính mạng của dân Việt phụng sự cho tư bản ngoại quốc, và quyền lợi của chúng ta, thì luật lệ nào ta cũng chui lọt, tư bản nào cũng vỗ tay. Các ngươi cứ tin ta đi, tư bản ngoại quốc nào cũng muốn ta vô WTO. Ta càng độc tài thì khi ta vô WTO, họ càng có lợi. Nhưng họ phải giả vờ làm ra vẻ khó khăn, để người Việt hải ngoại chỉ nhìn thấy cái khó bề nổi, nên chúi mũi vô chống một cách dã tràng... mà không biết. Còn những cái then chốt để WTO mang lợi thực sự cho người lao động như quyền biểu tình, chế độ lao động bình đẳng, lương bổng đầy đủ, công nhân phải có bảo hiểm, quyền lợi phải được nghiệp đoàn bảo vệ, mạng lưới an sinh xã hội phải rộng khắp... thì người Việt hải ngoại họ nhìn đâu có ra... vì họ đã bị ba cái chuyện "xuất cảng văn hóa phẩm vô VN" làm cho họ bị mờ mắt mất rồi.... Thôi thôi, chuyện đó tạm dẹp sang bên. Bây giờ ta muốn bàn chuyện đi Mỹ của chú Khải, các chú đã chuẩn bị đến đâu"
Khải nhìn Lương lo ngại. Lương quay sang Nông Đức Mạnh cầu cứu. Mạnh hắng giọng:
- Tâu Bà Bà, cho đến Chủ Nhật đầu tháng 6 vừa rồi, chúng ta đã móc nối được thành phần phản chiến ở Mỹ, mạng lưới nằm vùng của chúng ta trong cộng đồng người Việt tại Mỹ, và một số chính khách Mỹ hiện đang làm ăn với chúng ta tại Việt Nam...
Nông Bà Bà ngắt lời:
- Điều quan trọng nhất là khi sang đó, chú Khải phải tìm cách xỏ mũi mấy anh chính trị gia Mỹ, và dùng uy tín của tụi nó để xỏ mũi Việt kiều yêu nước. Chứ bộ dạng quê mùa gốc cải cách ruộng đất của chú mày mà đòi đối thoại với Việt kiều thì họ không có ham đâu. Phải bám vào mấy anh Mỹ có tiền, có thế lực. Rồi giật dây tụi nó bằng đầu tư vô VN, bằng nhân lực rẻ tiền tại VN. Đứa nào cần gái thì có gái, đứa nào cần tiền thì có tiền, đứa nào muốn hào quang thì cho hào quang. Còn cái chuyện đối thoại với người Việt, nếu biết cách thì ta vừa lôi kéo được người Việt hải ngoại, lại vừa dùng người Việt hải ngoại tạo được thế lực chính trị để mặc cả với anh Mỹ. Không những vậy, chú Khải phải khôn ngoan, giả vờ đối thoại với tổ chức này, rồi từ chối không đối thoại với tổ chức kia, để tạo kế ly gián, tranh ăn, khiến cho các tổ chức, các hội đoàn, đoàn thể người Việt hải ngoại ở Mỹ sau này sẽ thi nhau đấm đá, chụp mũ tùm lum lên đầu nhau cho các ngươi coi...
Khải rụt rè: - Bẩm Bà Bà, chuyến công du Úc vừa rồi, ta cũng dùng kế đó, nhưng chả có ma nào chấp nhận đối thoại...
Nông Bà Bà cười nhạt:
- Úc khác, Mỹ khác. Ở Úc, người Việt họ đã đoàn kết thì chớ, họ lại rất thông minh, nhìn rõ kế hoạch của chúng ta. Nên phải từ từ. Còn ở Mỹ thì phức tạp lắm nên ta dễ ăn hơn nhiều. Nhưng cái quan trọng là chú Khải phải biết bỏ cái mặt đưa đám đi thì mới làm ăn được...
Khải lí nhí, giọng ăn năn:
- Bẩm Bà Bà, hạ thần cũng muốn vậy lắm, nhưng cứ nghĩ đến những tội ác đầy máu hạ thần gây ra thời cải cách ruộng đất là hạ thần lại xấu hổ, ngượng chín cả người. Thêm vào đó, chẳng nói giấu gì Bà Bà, vì Bà Bà cũng đã biết, mấy chục năm qua, hạ thần theo gương các vị cách mạng tiền bối, tích cực tham nhũng, tiền bạc nhiều vô kể, hở ra là chộp, giựt, ăn cắp ăn trộm riết thành tinh mất rồi. Bây giờ ra ngoại quốc, cứ nghĩ đến đó là chân hạ thần lại run, mồ hôi toát ra đầm đìa... Ngồi trong phòng khách có máy lạnh mà mồ hôi hạ thần chảy ròng ròng, nên quan khách ngoại quốc nhìn vô cứ tưởng hạ thần bị bệnh "xuất hãn ngoại mông mãn tính" mới khổ chứ... (Còn tiếp...)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Các bạn thân mến, Hôm nay, thay vì BN, thì chị Tường Chinh sẽ viết cho các bạn. Chắc chắn không có bạn nào quên chị Tường Chinh trong trang Thiếu Nhi của chúng ta, và điều chị muốn nói với các bạn là: Mỗi Sự Thay Đổi là Một Cơ Hội
Bài 1: của em Megan Thy Châu, trường Hồng Bằng Tết Tết đến con được mặc áo dài. Tết đến gia đình tụ hôp ăn mừng năm mới. Tết đến con thiach coi múa lân và được lì ì. Con thích Tết. Megan Thy Châu Lớp 1 A2 Việt Ngữ Ảnh: Hoa ngày Tết (tranh vẽ của Megan Thy Châu)
Tết qua rồi Nhưng mùa đông vẫn còn Nhiều loài chim trốn lạnh Vẫn chưa trở lại Và cây chờ chim tới mới có hoa Nên vườn nhà em còn trơ trụi xấu lắm Con sóc nhỏ trốn trong hốc cây Cũng làm biếng leo trèo mỗi sáng sớm!
Tóm tắt: Ngày xưa có một vị hoàng tử bị mụ phù thủy nhốt trong chiếc hộp sắt đem bỏ trong rừng sâu. Một ngày nọ, có công chúa nước láng giềng vào rừng chơi rồi bị lạc đường, nhìn thấy chiếc hộp. Có tiếng nói trong hộp phát ra, nếu công chúa bằng lòng lấy người trong hộp thì sẽ được hướng dẫn về nhà. Công chúa bằng lòng, nhưng vua cha lại tráo hai người con gái khác đến mở chiếc hộp. Cả hai đều bị phát giác. Công chúa phải đích thân đi, vì nếu không, cung điện sẽ sụp đổ thành đống gạch vụn. Công chúa mở được hộp và gặp hoàng tử từ trong hộp bước ra. Nhưng công chúa xin với Hoàng tử cho nàng về nhà thăm vua cha trước khi làm lễ cưới. Hoàng tử bằng lòng với điều kiện chỉ được nói ba câu với gia đình rồi phải trở về. Công chúa về đến nhà vui quá, quên lời hoàng tử dặn. Khi nhớ ra, trở lại thì hoàng tử và cả chiếc hộp sắt cũng không còn... Nàng đi trong rừng trong 9 ngày, vừa sợ vừa đói, ban đêm nàng leo lên cây ngồi.
Tác giả đã nhận Giải Việt bút Trùng Quang 2016 và thêm Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Học tiếng Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt từ năm 2000 cho tới nay.
Hậu Thế Đã Có Những Nhận Xét Gì Về Những Biến Cố Này? - Cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng là cuộc khởi nghĩa đầu tiên của người Việt nhằm đánh đuổi người Tầu, giành lại nền độc lập cho dân tộc sau một trăm năm mươi năm nước ta bị Nhà Hán đô hộ.
Chiều ngày 26/2/2019, vài giờ trước khi ông Trump đến Hà Nội, hàng nghìn công nhân Công ty TNHH HAI VINA Kim Liên, Nghệ An đã đồng loạt nghỉ việc, tập trung giữa sân công ty để yêu cầu giải thích về việc một số phụ cấp bị cắt giảm.
Hình như vì bản chất quá cứng rắn, quá mạnh mẽ của hai nhà lãnh đạo Mỹ và Triều Tiên, Tổng thống Donald Trump và Chủ tich Kim Jong-un đã khiến thượng đỉnh Mỹ-Triều 2 tai Hà Nội thất bại?
Cách xa trung tâm Little SaiGon về hướng đông khoảng gần ba giờ lái xe, có một thành phố nhỏ, ít dân cư, khô cằn và nóng bức, một thiền viện khang trang được dựng lên trong khu đất rộng lớn, chỉ có một vị Hòa Thượng già
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.