Hôm nay,  

Lựa Chọn Theo Thiên Kiến?

09/01/200000:00:00(Xem: 7232)
Tạp chí Time khi lựa chọn các nhân vật có ảnh hưởng lớn trong thế kỷ 20 đã có thật không vướng chút thiên kiến nào không" Dĩ nhiên, không ai bàn cãi gì về nhà bác học Albert Einstein, người khai sinh cuộc cách mạng khoa học và là cha đẻ các ngành khoa học mới sau đó. Nhưng còn các nhân vật chính trị" Thí dụ, như ai đã khai tử chủ nghĩa cộng sản" Đứng trên quan điểm Cộng Hòa, rõ ràng là báo Time đã bênh các nhân vật cấp tiến, mà làm nhẹ đi vai trò những người bảo thủ... Thí dụ như Tổng Thống Ronald Reagan, người hùng Đảng Cộng Hòa Hoa Kỳ, hay Đức Giáo Hoàng John Paul đệ II, người đã cứng rắn giữ gìn các giá trị gia đình và góp sức đẩy chủ nghĩa Cộng Sản vào bóng tối, hay bà Thủ Tướng Anh Margaret Thatcher trong một thời đầy sóng gió của Cuộc Chiến Tranh Lạnh…

Hay có phải báo Time đã thiên lệch đứng về các nhân vật cấp tiến và Dân Chủ, thí dụ như đã mời Tổng Thống Clinton viết bài vinh danh di sản của Franklin Roosevelt - nghĩa là mời ông Dân Chủ ca ngợi một ông cũng Đảng Dân Chủ Hoa Kỳ…

Theo nhà báo Cal Thomas, Tổng Thư Ký Walter Isaacson của Time đã không cho Reagan điểm son nào trong việc lập một liên minh với Đức Giáo Hoàng và bà Thatcher để đánh bại chủ nghĩa cộng sản. Thực sự, Isaacson viết rằng Reagan chỉ là một “người biên đạo múa” cũng chia điểm với Mikail Gorbachev. Nhưng than ôi, chính Gorbachev vào thời đó đã thề là sẽ chữa lành chủ nghĩa cộng sản chứ không hề có ý khai tử nó.

Isaacson còn đẩy xa hơn, tìm cách biện minh để giảm tầm ảnh hưởng của liên minh Đức Giáo Hoàng, Reagan và Thatcher rằng họ đã được giúp sức từ Winston Churchill, Harry Truman và Franklin Roosevelt. Điều khác biệt cần thấy trong lý luận này là, những lãnh tụ thời vừa sau hậu Thế Chiến II đó đã ngăn chận làn sóng CS, trong khi chính Reagan, Vatican và Thatcher đã khai tử chủ nghĩa CS.

Hay có phải những người cấp tiến quá đà chỉ bênh nhau" Mà không ưa những người đại diện cho các giá trị bảo thủ" Những chữ “cấp tiến” và “bảo thủ” nơi đây dễ làm suy nghĩ lệch lạc nơi đây. Thí dụ, bảo thủ là bảo vệ giá trị gia đình, chống đồng tính luyến ái, chống phá thai... nhưng chính các liên minh bảo thủ đã gìn giữ được thế giới tự do... trong khi những người “cấp tiến” trong khi có những cuộc chiến mới mẻ như đòi nữ quyền, đòi quyền đồng tính và đa số đã đứng hẳn về phe phản chiến thời Cuộc Chiến Việt Nam với những khẩu hiệu thuyết phục tuổi trẻ như “Hòa Bình Tức Khắc,” hay là “Hãy Làm Tình, Đừng Làm Chiến Tranh”…

Tờ báo cấp tiến New York Times còn đi xa hơn tạp chí Time. Nhật báo này chất vấn về bài diễn văn Reagan đọc năm 1981 về “đế quốc hung hiểm” (Liên Xô), trong đó ông tuyên chiến kinh tế chống Liên Xô, “là hành động của một người ngốc nghếch hay là của một chiến lược gia nhìn xa.” Nhưng chính lập trường lúc đó của phe cấp tiến mới là ngốc nghếch với những lời kêu gọi “đông lạnh nguyên tử, đơn phương giải trừ quân bị và thân thiện với Liên Xô.”

Phe gọi là cấp tiến đó không thấy là các lời tuyên chiến dữ dằn của Reagan đã tạo ra hy vọng cho hàng triệu người đang sống bên kia bức màn sắt rằng Hoa Kỳ nghiêm túc muốn giải phóng họ ra khỏi chủ nghĩa cộng sản.

Chính trong bài diễn văn ngày 3.6.1988 tại London, Reagan đã nêu lên hai chính nghĩa - hòa bình và tự do cho nhân loại toàn cầu - nghĩa là lời tuyên chiến trực diện chống Cộng. Và ông chẳng nhắc nhở gì tới chiến lược “kềm hãm Cộng sản” mà phe cấp tiến muốn đưa ra. Không phải kềm hãm, mà là phải phá sập chủ nghĩa CS, đó là lập trường Reagan.

Chiến lược cứng rắn của liên minh Đức Giáo Hoàng, Reagan và Thatcher đã chứng tỏ là đúng đắn sau khi Liên Xô sụp đổ. Và lịch sử sẽ không quên họ, bất kể các bài báo của Time hay New York Times muốn bỏ lơ hay nhắc thật nhẹ thôi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 3 ngày yên lặng theo dõi, hôm thứ Sáu 16/8, người phát ngôn bộ ngoại giao VN-bà Lê Thị Thu Hằng lên tiếng phản đối việc TQ tái diễn vi phạm nghiêm trọng, đưa các tàu chiến trở lại khu vực đối đầu từ hôm 13/8
Những cuộc biểu tình khổng lồ đang diễn ra tại Hồng Kong đang bước qua tuần lễ thứ 12.
Việt Nam đã phạm một sai lầm chiến lược là từ bỏ quyền phủ quyết / Veto Power, một điều khoản hết sức quan trọng đã có trong Hiệp Định Ùy Ban Sông Mekong 1957 (Mekong River Committee) vì Việt Nam là một quốc gia cuối nguồn
việc Tập Cận Bình đàn áp lan rộng đối với xã hội dân sự và đề cao tệ sùng bái cá nhơn đã làm thất vọng nhiều nhà quan sát, cả người trong nước lẫn dư luận người nước ngoài
Tập sách mỏng nhưng nặng ký Kinh Pháp Cú Tây Tạng do Nguyên Giác dịch và ghi nhận đến với tôi không gây bất ngờ vì Nguyên Giác viết về những vấn đề có tính cách chuyên sâu về Phật giáo cũng đã nhiều.
Đại diện Nghĩa Sinh Sài Gòn, Phước Tuy, Phan Thiết, Bình Dương cùng với Huynh Trưởng Nghĩa Sinh từ Hoa Kỳ đã về dự lễ sinh nhật, kỷ niệm 56 năm thành lập Nghĩa Sinh.
Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc đã tuyên bố năm 2011 là năm quốc tế về rừng để báo động về sự tàn phá rừng một cách đại quy mô với trung bình 350km2 rừng bị mất đi mỗi ngày, làm tổn thương sự đa dạng sinh học và làm tăng thêm sự sưởi nóng toàn cầu.
Các nhà hiền triết Hi Lạp cổ đại, từ Platon đến Socrate xem Nước là nguồn gốc của mọi nguồn gốc.Theo Phật giáo thì vũ trụ do bốn cái lớn trong vũ trụ: đất, nước, gió, lửa, còn gọi là Tứ Đại. Triết học Trung Hoa cho rằng nước là một trong năm yếu tố gọi chung là Ngũ hành: Kim, Mộc, Thuỷ, Hoả, Thổ.
Trái đất ta ở có sông ngòi, có biển cả, có núi non, có thung lũng; nhưng trên hết có đất . Đất giúp cây cối có thể bám rễ vào, đất giữ được nước đủ thời gian để rễ cây có thể hút được nước nuôi thân, nuôi lá, nuôi hoa.
Xin gởi đến các bạn bài viết của con gái chúng tôi là Ngyễn Ngọc Lan Châu viết tại Montréal năm 1989. lúc cháu được 14 tuổi và đang học high school 4 trường trung học Lemoyne d'Iberville, Longueuil., Quebec, Canada.Bài viết ESSAY được nhà trường chọn đăng trong quyển REFLECTION 89. A LITERARY ANTHOLOGY của trường nói trên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.