Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

01/09/200100:00:00(Xem: 5279)
Nhìn đời chỉ có mỗi con ngươi

Tặng Hồng Đức và các cháu Thanh Thảo, Tường Vi, Kiều Mi, Phi Long, Trùng Dương.

Nhìn đời chỉ có mỗi con ngươi,
Phải nói thời nay được mấy người"
Mặc họ chê anh thằng biếng nhác,
Ghê ai mắng cậu đứa trây lười"
Anh không để ý.- đâu buồn giận,
Cậu chẳng lưu tâm.- chỉ tức cười.
Cười mình nay bỗng thành ra đứa...
Nhìn đời chỉ có mỗi con ngươi.

*
Bờ giác ngộ

Nhân đọc Sàigòn Times số 223 thấy tin "Cựu tướng Dương Văn Minh kiêm cựu tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Dương Văn Minh từ trần tại California - thọ 86 tuổi" mà đứa Nam Man làm bài này:

Sống gởi, cho nên thác phải về...
Trăm năm chẳng chín kịp nồi kê.
Người sang, người khó: ba hòn đất,
Kẻ trước, kẻ sau một bến mê.
Từ bác nhìn ra bờ "giác ngộ",
Lúc ông đến được cửa "bồ đề".
Công danh, sự nghiệp... bao năm đó,
Để lại lòng ông mấy ủ ê.

*
Đã bảo mà bà chẳng chịu nghe

Đứa Nam Man viết bài này vì đọc tin: "Thứ trưởng Cộng Sản Việt Nam sẽ tăng tốc nhuộm đỏ hải ngoại" của Nam Úc tuần báo số 306, đứa Nam Man thấy tên thứ trưởng này dụ khị đồng bào ta về nước bằng cách: khi về nước đều được hưởng giá các loại dịch vụ... như áp dụng đối với người Việt Nam trong nước..."

Đã bảo mà bà chẳng chịu nghe,
Chèn ơi, cứ xách đít về nhe.
Khoe nhà, khoe cửa ngon chưa nhỉ,
Bẹo của, bẹo tiền bảnh quá he.


Khiến chú Bin cho bà khá thiệt(*)
Mần thằng Khải tưởng mụ giầu nè.
Nên cha con nó thi nhau dụ...
Đã bảo mà bà chẳng chịu nghe.

(*)Nguyễn Đình Bin, thứ trưởng ngoại giao của CSVN

*
Còn gì để xác minh

Do đồng bào ta phản đối việc CSVN trong tập quảng cáo "A world of service to meet your needs" mà 11,900 trụ sở bưu điện ở Mỹ thu hồi tập quảng cáo này. Trước sự mất mặt đó, phát ngôn viên của bộ ngoại giao Việt Cộng là bà Phan Thúy Thanh đã la lối để gỡ gạc như sau: "Mọi ý định bỏ lá cờ đỏ sao vàng của VN khỏi những ấn phẩm chính thức có liên quan tới VN do các cơ quan của chính quyền Hoa Kỳ phát hành là không tôn trọng luật pháp quốc tế, đi ngược lại với quan hệ Việt Nam-Hoa Kỳ hiện nay...(SGT số 225). Đọc luận điệu của mụ Phan Thúy Thanh như trên, đứa Nam Man viết bài này để chọc quê mụ ta.

Thử hỏi giờ la lối cái gì,
Coi như mang nhục chuyến này đi.
Đồ quân què đó ai mà trọng,
Thứ rách giẻ kia, họ vẫn khi.
Léo nhéo lèo nhèo đâu thể được,
Cằn nhằn cẳn nhẳn đếch hay chi,
Nhà em bảo: "Việc mần bên Mỹ,
Bố nó coi như rất "hép pi"...

Con đượi này đây khéo hợm mình,
Chuyện dài như thế vẫn chưa tin.
Còn đòi, còn hỏi nhà bưu điện,
Muốn dọa, muốn hù cựu chiến binh.
Cứ giở thùng thư ra tất biết,
Nên bươi đống rác hết mà nhìn.
Cờ sao còn đỏ còn trơ đó...
Đéo mẹ còn gì để "xác minh".

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trà dầu là một cách uống trà do người dân tộc Yao, sống trong vùng núi tự trị huyện Kung Thành Quế Lâm sáng chế.
Cuộc chiến thương mại vẫn xảy ra chung quanh hàng Việt Nam xuất cảng…Báo Diễn Đàn Doanh Nghiệp ghi nhận: Sau khi áp thuế chống trợ cấp 12% với ống thép không gỉ từ Việt Nam, Ấn Độ lại tiếp tục điều tra chống trợ cấp đối với ván sợi bằng gỗ.
Trước đây mùi hắc làm lộ tẩy – hương vị khó chịu, không thể nhầm lẫn của khói thuốc lá. Và bạn biết ngay, bằng cách nào đó, khói bên nhà hàng xóm đang trôi dạt vào nhà bạn.
Lễ Tạ Ơn là dịp để các gia đình có dịp quây quần trong những buổi họp mặt, tổ chức những chuyến đi chơi xa hoặc những buổi ăn tối với những thức ăn truyền thống của ngày lễ trong không gian ấm cúng và hạnh phúc.
Tình hình Hồng Kông từ gần 6 tháng biểu tình phản kháng liên tiếp đã cho thấy có nhiều dấu hiệu rất đặc biệt về cuộc bầu cử này.
Hoà thượng Thích Trí Quang vừa viên tịch hôm 8/11/2019 tại chùa Từ Đàm, Huế, sau 96 năm ở cõi trần.
21.11.2019: Động Đất ở Tỉnh Xayaburi Bắc Lào - Bản tin đầu tiên người viết nhận được qua 1 text message từ Paris, sau đó tin được đăng tải trên báo Figaro ngày 20.11.2019 lúc 17 giờ 05: Séisme de magnitude 6,1 au Laos / Trận động đất 6.1 ở Lào
có 278 ứng cử viên Dân chủ chiếm chức vụ trong số 452 chức vụ của hội đồng quận kết quả sơ khởi sáng thứ Hai. Phe thân chính phủ, đã giành được khoảng 3/4 số ghế trong các cuộc bầu cử trước đó vào năm 2015, đã sụp đổ ồ ạt và chỉ còn lại có 42 chức vụ
Họa sĩ Duy Thanh vừa từ trần vào giờ 9:30 PM, đêm Chủ Nhật 24/11/2019 tại bệnh viện General Hospital San Francisco, tại thành phố San Francisco, California. Họa sĩ Duy Thanh sinh ngày 11 tháng 8 năm 1931 tại Thái Nguyên. Ông học vẽ năm 1952


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.