Hôm nay,  

Phim Hay

27/05/200200:00:00(Xem: 6239)
THE MOTHMAN PROPHECIES (M)
MOTHMAN_PROPHECIES
Đạo diễn: Mark Pellington
Diễn viên: Richard Gere, Laura Linney, Debra Messing

Vào khoaœng 1966, 1967, tại Point Pleasant, West Virginia, Hoa Kỳ, có một vài sự kiện khá kỳ quái đã xaœy ra và có liên quan đến huyền thoại về một loại sinh vật như con bướm đêm với cặp mắt đoœ hoe được cho là âm hồn cuœa một ông xếp thổ dân da đoœ từ nghìn xưa hiện về. Đến năm 1975 thì John Keel viết một quyển sách tường thuật và một phần nào đó tiểu thuyết hóa những sự kiện này. The Mothman Prophecies là một cuốn phim hồi hộp nghẹt thơœ chen lẫn kinh dị được dàn dựng dựa theo quyển sách ấy, chỉ khác một điều là thời gian mà những sự việc này xaœy ra được chuyển hoán đến hiện tại.

Và, khác với những cuốn phim cùng loại, The Mothman Prophecies, không dựa vào những xaœo thuật điện aœnh nhàm chán để lôi cuốn khán giaœ mà ngược lại thuần túy dựa vào những biến chuyển cuœa cốt chuyện để khiến họ say mê theo dõi và sau đó đi đến một kết cục hết sức bất ngờ đầy ngạc nhiên thích thú. Và qua đó, phim cũng khiến người ta suy nghĩ khá nhiều về câu "định mệnh đã an bài".

Từ ngàn xưa, từ Đông sang Tây đều luôn có những cuộc tranh cãi giữa các nhà thông thái, hiền triết và các nhà chân tu về định mệnh cuœa con người. Một phe thì cho là định mệnh bất khaœ di dịch, trời cho sao chịu vậy, không thể nào chạy thoát khoœi số trời. Phe kia thì cương quyết là nhân định thắng thiên, là tướng tòng tâm sinh, tướng tùy tâm diệt, con người có thể cãi sưœa số trời bằng chính ý chí phấn đấu cuœa mình. Cho đến bây giờ cuộc tranh cãi ấy vẫn tiếp diễn và có lẽ sẽ tiếp tục xaœy ra mãi mãi trong tương lai.

The Mothman Prophecies đặt ra cho khán giaœ một vấn đề khá lý thú để suy nghĩ. Nó khiến chúng ta phaœi nghiền ngẫm khá nhiều dể phân tích đâu là thực tại, đâu là aœo tươœng. Việc gì có thật, việc gì không thật. Nó cũng khiến chúng ta tự hoœi những điều mà chúng ta làm, mọi nỗ lực mà chúng ta boœ ra có thể nào thực sự làm thay đổi được những sự kiện trong đời chúng ta hay không. Và từ đó chúng ta nên có hành động gì hay không" Nếu có, liệu hành động cuœa chúng ta có thể đổi dời được số trời hay nó chỉ là một giọt nước coœn con trong cái bể bất tận, bất di dịch cuœa định mệnh mà thôi.

Phim bắt đầu với chuyện hai vợ chồng John và Mary Klein (Richard Gere và Debra Messing) đi tìm mua căn nhà mà họ từng ao ước để xây dựng một tổ ấm mộng mơ. Đối với John, một ký giaœ hàng đầu cuœa tờ Washington Post, đấy là tột cùng cuœa hạnh phúc cho cuộc đời anh. Nào ngờ, hạnh phúc ấy lại quá mong manh. Hai vợ chồng anh bị tai nạn xe cộ trên đường về nhà, và Mary bị thương. Tại nhà thương bác sĩ khám phá ra rằng nàng bị một loại ung thư não hiếm có, và chỉ trong vòng vài tuần thì nàng qua đời. Trước khi chết, nàng vẽ hình một sinh vật từa tựa bướm đêm và hoœi chồng nàng "Anh có thấy nó không"".

Hai năm sau, tuy đã nguôi ngoai một phần nào nỗi đau, John vẫn không hề để ý đến một phụ nữ nào khác để thay chỗ cuœa Mary trong tim chàng. Chàng lao đầu vào công việc, một phần nào để tránh né những giờ phút leœ loi cô độc. Và, trong một chuyến công tác xa, không hiểu vì một lý do gì, chàng lái xe đi lạc hơn 400 dặm cách xa nơi chàng phaœi đến, và ghé vào thị trấn Pleasant Point. Tại đây, qua lời tường thuật cuœa một nữ caœnh sát viên địa phương, John biết được đã có nhiều chuyện lạ lùng xaœy ra, dường như có dính líu đến sinh vật mà vợ chàng vẽ lại trước khi qua đời. Việc này khiến chàng bắt đầu điều tra và từ đó, cuốn hút chàng vào một kinh nghiệm khó quên.

Richard Gere một lần nữa chứng minh được khaœ năng trình diễn cuœa một tài tưœ hạng A đương thời, qua vai trò John Klein, một người luôn nghi ngờ, luôn đặt câu hoœi về mọi việc, bỗng bị đối diện với những bằng chứng thật hiển hiện về những chuyện khó có thể giaœi nghĩa một cách thông thường bằng lý luận. Anh đã khéo léo cho khán giaœ thấy sự biến chuyển cuœa nhân vật, từ một người bình thường dần dà biến chuyển thành một keœ hốt hoaœng, kinh sợ, mất bình tĩnh vì lo ngại về những chuyện có thể xaœy ra trong tương lai.

Laura Linney, từng được đề nghị tranh giaœi Oscar qua phim You Can Count On Me, thuœ diễn vững vàng vai trò cuœa nữ caœnh sát viên Connie Parker thông minh, lanh lợi và bình tĩnh, để có thể kết hợp hài hòa và làm nổi bật, qua sự tương phaœn, với sự hoaœng hốt cuœa vai chính.

Tuy rằng đây chỉ là lần thứ ba mà Mark Pellington (từng được chú ý rất nhiều qua phim Arlington Road - sẽ được trình chiếu trên đài số 9 vào Chuœ Nhật 26/5), lèo lái, đạo diễn, ông đã một lần nữa chứng minh tài năng cuœa mình qua việc khéo léo tạo dựng nên một bầu không khí hết sức căng thẳng và lôi cuốn cho phim mà không cần phaœi dùng đến những xaœo thuật thông thường.

Phim rất hay, đã được trình chiếu từ 23/05/02.

*
LIFE AS A HOUSE (MA)
LIFE_AS_A_HOUSE
Đạo diễn: Irwin Winkler
Diễn viên: Kevin Kline, Kristin Scott Thomas, Hayden Christensen

Life As A House là một cuốn phim tình caœm xã hội, cùng một thể loại với những phim như Terms Of Endearment, The Evening Star, Stee Magnolias vv, khá caœm động, tuy cốt chuyện không có gì xuất sắc lắm và chỉ sau 25 phút là khán giaœ có thể đoán biết được chuyện gì sẽ xaœy đến cho từng nhân vật trong phim khi màn hạ.

Tuy nhiên, nói như vậy không có nghĩa là Life As A House là một cuốn phim dơœ, không có sức lôi cuốn. Ngược lại, theo đúng vói những đòi hoœi cuœa thể loại phim tình caœm xã hội thường được giới phê bình phim aœnh Tây Phương gọi bằng từ ngữ "weepies" (khóc sướt mướt), sức cuốn hút cuœa phim không dựa hẳn vào cốt chuyện mà hoàn toàn dựa vào thuần túy dựa vào caœm tình mà họ dành cho các vai chính trong phim.

Để thành công, loại phim khóc sướt mướt này đòi hoœi khán giaœ phaœi buồn thương theo số phận cuœa nhân vật chánh, cười vui khi nhân vật chánh gặp chuyện vui, đau buồn khổ aœi với những thất vọng cuœa nhân vật chánh. Và vì thế tài diễn xuất cuœa diễn viên trong những vai chánh cùng với sự ăn khớp đồng điệu giữa các diễn viên là yếu tố chính cuœa sự thành công cuœa phim. Và trên bình diện này, Life As A House có thể được xem như một cuốn phim hay, sẽ bắt khán giaœ tốn cỡ nưœa hộp giấy xì mũi vì thương caœm.

Chuyện xoay quanh nỗ lực cuœa George (Kevin Kline), một người đàn ông bị chứng bệnh nan y, biết rằng mình sắp qua đời nên đã dồn hết chút thời gian còn lại để xây dựng một căn nhà ven biển mà anh hằng mơ ước và qua đó, có thể nối lại được tình phụ tưœ với đứa con trai duy nhất, Sam (Hayden Chritensen - đang hớp hồn nữ khán giaœ khắp nơi trên thế giới qua vai trò Annakin Skywalker trong phim Stars Wars II: Attack Of The Cones), ơœ lứa tuổi thiếu niên nổi loạn vô cớ và chỉ gặp anh trong những kỳ hè vì cậu ta sống với mẹ cậu, Robin (Kristin Scott Thomas).

Khi nhắc đến Kevin Kline, người ta thường nghĩ ngay đến vai trò tên đại gian tặc trong phim khôi hài A Fish Called Wanda hoặc vai chàng diễn viên vô tình bị đẩy lên chính trường qua phim khôi hài châm biếm xen lẫn tình caœm nhẹ nhàng Dave, hoặc phim tình caœm nhẹ nhàng French Kiss. Tuy vậy, chắc chắn rằng trong tương lai, khi nhắc đến tên anh, Life As A House cũng sẽ được nhắc đến như một cuốn phim để đời.

Tài diễn xuất cuœa Kevin cùng với sự đồng diễn hòa điệu và ăn khớp với Kristin Scott Thomas, người nữ diễn viên nổi tiếng qua những phim tình caœm xã hội nổi tiếng như The Horse Whisperer, The English Patient, vv.. nâng cao sức cuốn hút cuœa phim thêm một bực.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 3 ngày yên lặng theo dõi, hôm thứ Sáu 16/8, người phát ngôn bộ ngoại giao VN-bà Lê Thị Thu Hằng lên tiếng phản đối việc TQ tái diễn vi phạm nghiêm trọng, đưa các tàu chiến trở lại khu vực đối đầu từ hôm 13/8
Những cuộc biểu tình khổng lồ đang diễn ra tại Hồng Kong đang bước qua tuần lễ thứ 12.
Việt Nam đã phạm một sai lầm chiến lược là từ bỏ quyền phủ quyết / Veto Power, một điều khoản hết sức quan trọng đã có trong Hiệp Định Ùy Ban Sông Mekong 1957 (Mekong River Committee) vì Việt Nam là một quốc gia cuối nguồn
việc Tập Cận Bình đàn áp lan rộng đối với xã hội dân sự và đề cao tệ sùng bái cá nhơn đã làm thất vọng nhiều nhà quan sát, cả người trong nước lẫn dư luận người nước ngoài
Tập sách mỏng nhưng nặng ký Kinh Pháp Cú Tây Tạng do Nguyên Giác dịch và ghi nhận đến với tôi không gây bất ngờ vì Nguyên Giác viết về những vấn đề có tính cách chuyên sâu về Phật giáo cũng đã nhiều.
Đại diện Nghĩa Sinh Sài Gòn, Phước Tuy, Phan Thiết, Bình Dương cùng với Huynh Trưởng Nghĩa Sinh từ Hoa Kỳ đã về dự lễ sinh nhật, kỷ niệm 56 năm thành lập Nghĩa Sinh.
Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc đã tuyên bố năm 2011 là năm quốc tế về rừng để báo động về sự tàn phá rừng một cách đại quy mô với trung bình 350km2 rừng bị mất đi mỗi ngày, làm tổn thương sự đa dạng sinh học và làm tăng thêm sự sưởi nóng toàn cầu.
Các nhà hiền triết Hi Lạp cổ đại, từ Platon đến Socrate xem Nước là nguồn gốc của mọi nguồn gốc.Theo Phật giáo thì vũ trụ do bốn cái lớn trong vũ trụ: đất, nước, gió, lửa, còn gọi là Tứ Đại. Triết học Trung Hoa cho rằng nước là một trong năm yếu tố gọi chung là Ngũ hành: Kim, Mộc, Thuỷ, Hoả, Thổ.
Trái đất ta ở có sông ngòi, có biển cả, có núi non, có thung lũng; nhưng trên hết có đất . Đất giúp cây cối có thể bám rễ vào, đất giữ được nước đủ thời gian để rễ cây có thể hút được nước nuôi thân, nuôi lá, nuôi hoa.
Xin gởi đến các bạn bài viết của con gái chúng tôi là Ngyễn Ngọc Lan Châu viết tại Montréal năm 1989. lúc cháu được 14 tuổi và đang học high school 4 trường trung học Lemoyne d'Iberville, Longueuil., Quebec, Canada.Bài viết ESSAY được nhà trường chọn đăng trong quyển REFLECTION 89. A LITERARY ANTHOLOGY của trường nói trên.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.