Hôm nay,  

Bịnh Chờ

16/06/200200:00:00(Xem: 5760)
Không muốn hay sợ không dám làm, người Mỹ nói gọn "chờ và xem". Người Hoa, người Việt thích từ chương trích cú, nói chờ "thời cơ, địa lợi, nhân hoà" theo Binh Thơ Tôn Tử dù Không Tử khuyên thà xài con đốâm đốm làm ánh sáng còn hơn ngồi trong bóng tối mà than không đèn. Cái bịnh chờ đó đã làm cho công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền nước nhà VN nhiều khi kẹt cứng.

Tôn giáo, như Phật Giáo Hòa Hảo truyền thống chống Cộng lâu đời, cũng có người khuyên ráng "giữ đạo chờ Thầy" dù giáo lý Tứ Aân của Đức Huỳnh Giáo Chủ dạy rõ ràng, ân đất nước là một tứ đại trọng ân. Công Giáo hệ thống khắp hoàn cầu cũng có người khuyên chờ La Mã dù Đức Giáo Hoàng hiện tại là người đầu tiên gỡ cục gạch nêm Ba Lan khiến Vòm Gô-tic CS Đông Aâu sụp đổ kéo theo Liên xô. Dân thì trong nước đợi ngoài, ngoài lại chờ trong; trẻ đợi già, già đợi trẻ. Mấy Oâng làm chánh trị ngồi sa- long, chờ đèn xanh của Mỹ, chờ Bắc Kinh dạy Hà nội một bài học. Chung qui hai mươi bảy năm trời ròng rã chờ đợi với đợi chờ. Bà con trong nước thì cứ "đã bao năm nhân dân ta đau khổ vô cùng; Bọn cường hào ác bá [ CS ] dùng cường quyền áp bức" như bài ca Phạm Duy viết cho Chương Trình Xây Dựng Nông thôn VNCH. Dân Việt tỵ nạn CS, 3 triệu người, ở 80 nước trên thế giới cứ đều ngâm thơ lãng mạn Vũ Hoàng chương "lũ chúng ta sanh lầm thế kỷ", đêm đàn Tỳ Bà Hành não ruột của Phan Huy Vịnh, "cùng một lứa bên trời lận đận".

Còn CS thì như cái xác không hồn, nhưng vẫn cứ ngồi hoài trên đầâu trên cổ nhân dân như cái xác ướp của Oâng Hồ Chí Minh, Hà Nội dùng cả Trung Đoàn để bảo vệ và bắt lột giày, lột nón chào mỗi lần khách lại qua. Tại sao một bên tự do dân chủ đang lên, một bên CS độc tài đang xuống, mà chẳng có gì xảy ra ở VN" Xét cho cùng kỳ lý, đóù là do bịnh chờ.

Chớ thực ra, so tương quan lực lượng, thì bên người Việt tự do manh và đông hơn CS gấp vạn lần. Trong nước CS chỉ chiếm hơn 3% dân số thôi. 97% còn lại hầu hết bất mãn CS vì ai mà ưa độc tài, tham nhũng, bất công, áp bức, sưu cao thuế nặng của CS. Tôn giáo, trí thức đã bắt đầu phong trào chống Đảng để giành tư tự do, dân chủ và nhân quyền, nhưng còn rời rạc, chậm lục. Câu "đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông" bị CS làm chui thọt vì kiểm soát gắt gao, trấn áp mạnh bạo, trù dập nghiệt ngã. Oâng Bắc chờ Oâng Nam, Oâng Trung chờ Oâng Bắc, ba Oâng cùng chờ nên chậm trễ chung.

Ngoài nước tuy chỉ có ba triệu người Việt nhưng mạnh và hay lắm. Lợi tức đồng niên kiếm được là 15 tỷ đô trong khi cả trong nước chỉ có 14 tỷ7. Sơ sơ tiền gởi về nước cho mỗi năm cũng đã tỷ. Đó là chưa nói đến kiến thức. Riêng tại Mỹ người Việt là nhóm sắc tộc có bằng Đại Học tỷ lệ cao nhứt, cao hơn cả Mỹ Trắng. Còn lập trường, khỏi nói cũng biết, là lập trường Quốc Gia chống Cộng vững chắc vì đa số gia đình định cư ít nhiều cũng là nạn nhân của CS. Đó là đội quân thứ năm cho lực lượng đấu tranh trong nước, một hậu phương lớn cho tiền tuyến nước nhà.

Còn bên CS coi làu làu chớ yếu như bún thiêu. Chủ nghĩa CS đã phá sản, đã tỏ ra là một học thuyết phản khoa học, trái tiến hoá, chuyên cướp chánh quyền mà không biết xây dựng. Việt Nam là một trong bốn nước CS duy nhứt còn sót lại trước khi chế độ này tuyệt chủng trên Trái Đất. Chánh nghĩa Độc lập, Tư do, Hạnh phúc CS đưa ra đã thành bánh vẽ. Hết lệ thuộc Nga, Tàu, rồi sắp đến Mỹ. Tư do đâu không thấy, chỉ thấy Công An, Cảnh sát, Dân phòng đầy đường, khám giam mọc lên nhiều hơn trường học. Hạnh phúc gì khi CS Hà nội chỉ trong một thế hệ đã làm VN, một nước "tiền rừng bạc biển", trở thành một trong những nước nghèo nhứt thế giới, tham nhũng nhứt Á châu, tệ đoan nhứt lịch sử Việt. Trời ơi, đau đớn lắm, chưa bao giờ có trong lịch sử giống nòi, đàn bà con gái Việt, dân Miền Tây, vựa lúa VN, phải đi làm mọi, làm điếm cho "Cao Mên" chỉ vì nghèo đói.

Thêm vào yếu tố nội tại, đồng đô Mỹ mạnh hơn cây M16, bắn nát Đảng, phân hoá thành Đổi Mới, Giáo Điều, chia rẽ đia phương, già trẻ, tranh giành ngôi vị, mất tính đấu tranh và sáng tạo, trở thành con ốc mượn hồn để con tép ký cư cơ hội chủ nghĩa chui vào trục lợi. Tin học đã vượt bức tường lửa, đem ánh sáng tự do dân chủ tươi mát đến nhiều nơi CS không lường được. Chưa bao giờ có nhiều đảng viên kỳ cựu, học thức, và kinh nghiệm, bỏ Đảng, chống Đảng như bây giờ. Chưa bao giờ phong trào nhân dân chống Đảng độc tài, tham nhũng, bè phái, quan liêu, bất lực hơn lúc này. Tự do, dân chủ không còn diễn biến hoà bình, tạo thế lâm nguy cho Đảng nữa, mà diễn tiến gia tốc sang giai đoạn bất phục tùng dân sự là đầu cầu của một cuộc cách mạng nhân dân. Không thể tránh hay đảo ngược được nữa. Những người CS cơ hội ở Hà nội đang nắm quyền biết thê thậm chí nguy, nên cố thu vén cuối đời bằng một hành động liều lĩnh ít thấy trong lịch sử nước nhà: mãi quốc cầu vinh. Việc CS Hà Nội nhượng đất và biển cho Trung Cộng là sự chọn lựa phản quốc từ hình thức đến nội dung, không chối cãi vào đâu được cả: thà mất đất, mất nước, chớ không cho mất Đảng, mất chánh quyền.

Thế thì còn chờ gì nữa. Cơ hội ngàn năm một thuở để đứng lên, những người còn tinh thần quốc gia, dân tộc Việt, còn ưu tư đến vận mạng nước non nhà. Không có chánh nghĩa nào dễ lôi kéo nổi dậy bằng chánh nghĩa bảo vệ bờ cõi, gìn giữ giang sơn gấm vóc của Tổ Tiên để lại. Người Việt Quốc gia chỉ có thắng và phải thắng mà thôi. Chỉ có thế mới làm tròn nghĩa vụ đối với người đi trước kẻ đi sau, mới đền được ơn ngọn rau tấc đất.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 3 ngày yên lặng theo dõi, hôm thứ Sáu 16/8, người phát ngôn bộ ngoại giao VN-bà Lê Thị Thu Hằng lên tiếng phản đối việc TQ tái diễn vi phạm nghiêm trọng, đưa các tàu chiến trở lại khu vực đối đầu từ hôm 13/8
Những cuộc biểu tình khổng lồ đang diễn ra tại Hồng Kong đang bước qua tuần lễ thứ 12.
Việt Nam đã phạm một sai lầm chiến lược là từ bỏ quyền phủ quyết / Veto Power, một điều khoản hết sức quan trọng đã có trong Hiệp Định Ùy Ban Sông Mekong 1957 (Mekong River Committee) vì Việt Nam là một quốc gia cuối nguồn
việc Tập Cận Bình đàn áp lan rộng đối với xã hội dân sự và đề cao tệ sùng bái cá nhơn đã làm thất vọng nhiều nhà quan sát, cả người trong nước lẫn dư luận người nước ngoài
Tập sách mỏng nhưng nặng ký Kinh Pháp Cú Tây Tạng do Nguyên Giác dịch và ghi nhận đến với tôi không gây bất ngờ vì Nguyên Giác viết về những vấn đề có tính cách chuyên sâu về Phật giáo cũng đã nhiều.
Đại diện Nghĩa Sinh Sài Gòn, Phước Tuy, Phan Thiết, Bình Dương cùng với Huynh Trưởng Nghĩa Sinh từ Hoa Kỳ đã về dự lễ sinh nhật, kỷ niệm 56 năm thành lập Nghĩa Sinh.
Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc đã tuyên bố năm 2011 là năm quốc tế về rừng để báo động về sự tàn phá rừng một cách đại quy mô với trung bình 350km2 rừng bị mất đi mỗi ngày, làm tổn thương sự đa dạng sinh học và làm tăng thêm sự sưởi nóng toàn cầu.
Các nhà hiền triết Hi Lạp cổ đại, từ Platon đến Socrate xem Nước là nguồn gốc của mọi nguồn gốc.Theo Phật giáo thì vũ trụ do bốn cái lớn trong vũ trụ: đất, nước, gió, lửa, còn gọi là Tứ Đại. Triết học Trung Hoa cho rằng nước là một trong năm yếu tố gọi chung là Ngũ hành: Kim, Mộc, Thuỷ, Hoả, Thổ.
Trái đất ta ở có sông ngòi, có biển cả, có núi non, có thung lũng; nhưng trên hết có đất . Đất giúp cây cối có thể bám rễ vào, đất giữ được nước đủ thời gian để rễ cây có thể hút được nước nuôi thân, nuôi lá, nuôi hoa.
Xin gởi đến các bạn bài viết của con gái chúng tôi là Ngyễn Ngọc Lan Châu viết tại Montréal năm 1989. lúc cháu được 14 tuổi và đang học high school 4 trường trung học Lemoyne d'Iberville, Longueuil., Quebec, Canada.Bài viết ESSAY được nhà trường chọn đăng trong quyển REFLECTION 89. A LITERARY ANTHOLOGY của trường nói trên.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.