Hôm nay,  

Đau Đớn Phận Già

27/03/200200:00:00(Xem: 4382)
Bản tin của AP ngày 4 tháng 3, năm 2002 viết. Người già trong viện dưỡng lão bi kéo xểnh trên hành lang, trấn nước đá lạnh, hiếp dâm và đánh đập trên giường, nhưng rất ít vụ thưa kiện đi đến kết quả. Đó là kết luận của một cuộc điều tra kéo dài 18 tháng do Uûy Ban Những Người Già thuộc Thương Viện Mỹ thực hiện. Hình ảnh, lời khai của nạn nhân và các viện dưỡng lão phạm trường cũng như lời chất vấn của các Nghị sĩ trong Uûy ban được hầu hết các đài truyền thanh, truyền hình, hãng tin phổ biến rộng rãi.

Đất nước và nhân dân Mỹ giàu mạnh nhứt hoàn cầu không khỏi bàng hoàng khi biết hiện có 1 triệu 6 người Mỹ già đang sống trong 17 ngàn viện dưỡng lão công hoặc tư, vụ lợi hay từ thiện. Kinh khủng hơn, 26 % của hệ thống dưỡng lão ấy, năm 2001, vi phạm các quy định dưỡng lão và 2% làm đau đớn phận già đại loại như cuộc điều tra của Uûy ban Thượng Viện vừa công bố.

Và hầu hết các vụ thưa kiện các tội phạm xâm hại người già trong các viện dưỡng lão không được xét xử đúng mức đến nổi TNS Breaux, Chủ tịch Uûy ban phải kêu lên, "Tội ác nào cũng là tội ác, dù phạm ở ngoài hay ở trong viện dưỡng lão."

Lương tâm người Mỹ bị đánh động. Nhưng lương tâm người Mỹ gốc Việt lại bị đánh động mạnh hơn. Người Việt là một dân tộc văn hoá hướng gia đình, khác với Mỹ hướng cá nhân. Gia đình đối với người Việt là tế bào của xã hội, cái nôi của cá nhân, trong sự hình thành cũng như phát triễn. Không ít những cảnh , những lời não lòng, cười ra nước mắt của những gia đình Việt giữa những người già và trẻ. Người già muốn bão tồn truyền thống gia đình; người trẻ hoà nhập nhanh hơn, hoà nhập chí háp, nhấm mắt chạy theo văn hoá mới Mỹ, sớm trở thành Mỹ Da Vàng. Thế là va chạm văn hoá ngay trong gia đình trong bước đầu đặt chân lên đất mới cách quê nhà nửa vòng trái đất, bên này ngày bên kia đêm.

Trong bất cứ xã hội loài người nào, lão cũng là một vấn đề lớn. Mỹ giao gánh nặng này cho xã hội, tức chánh quyền, giải quyết. Medicare chi chỉ riêng cho các viện dưỡng lão thôi mỗi năm là 58 tỷ 6 đô la. Việt Nam khác; gia đình nhận lãnh gánh nặng này. Ở nước nhà trước 1975 không có luật cấm kỳ thị tuổi già, chế độ trợ cấp an sinh xã hội ( gọi tắt là tiền già ) và bảo hiểm y tế và cả hệ thống viện dưỡng lão như Mỹ. Nhưng truyền thống kính lão đắc tràng, trẻ cậy cha, già cậy con, sống cái nhà, chết cái mồ đã đi vào tim óc người Việt từ thuở xa xưa không định niên đại được. Dưới mắt người Việt, gởi cha mẹ già vào Viện Dưỡng Lão là một sỉ nhục đối với đấng sanh thành và đầu đề cho thiên hạ chê cười con cháu.

Nhưng từ khi sang định cư Mỹ, người Việt bị đặt trước một thay đổi vô cùng khó xử. Trong khi con cháu suốt ngày bận bịu với sở làm và trường học, thì đa số ông bà cha mẹ thuộc thế hệä thứ nhứt của lớp người di tản, tuổi đời mấp mé tử sinh. Đời sống vật chất, tiền xài, thuốc, nhà cửûa quí vị này chẳng phải lo; có Nhà Nước Mỹ lo, dư thừa nữa là khác. Cái người Việt già ở Mỹ lo, lo hơn người Mỹ là sống cô đơn, sống xa gia đình trong viện dưỡng lão. Lo hơn cái chết vì người Việt xem sống ở thác về quê kiểng mà thôi.Theo tâm lý thông thường của người Việt lớn tuổi, nhà là nơi con cháu đi về nếu không hàng ngày thì cũng hàng tuần, quá lắm là hàng tháng. Sống ở nhà đồng nghĩa sống với gia đình. Viện dưỡng lão là chỗ ở khi bị con cháu từ bỏ, liệt giường, liệt lão, lúc không còn tự lo nổi cho mình. Kể cả lúc hấp hối, nếu còn trăn trối được, mười người như một đều mong mỏi về chết ở nhà, xung quanh con cháu dù thừa biết luật pháp Mỹ không cho phép làm đám táng tại nhà.

Nhưng ý niệm gia đình VN đã cứu trẻ, vớt già trong xã hội Mỹ xa lạ, lấy sự riêng tư, cá nhân làm giá trị văn hoá và cách sống. Nếu một sinh viên Mỹ cần cù học tập vì danh lợi cá nhân, thì sinh viên VN tại Mỹ học vì sự thăng tiến của gia đình, ý muốn làm vui lòng cha mẹ. Gia đình VN là gia đình có nhiều bằng đại học nhứt, 32% so với các sắc tộc, kể cả Da Trắng, 27% tính vào năm 2000 nhưng ít xì ke ma túy, du đảng nhứt so với các nhóm sắc tộc khác, theo thống kê xã hội học. Nếu viện dưỡng lão nguy nga nuôi người già Mỹ thì máy ấm của những gia đình nghèo VN nuôi người lớn tuổi. Bịnh thì đi nhà thương, hết con cháu rước về tịnh dưỡng. Có chết con cháu chung tiền hoả táng; tro đem thờ phụng hay đem về quê an nghĩ ở nước nhà. Bù vào lòng hiếu thảo đó, người già chăm sóc cháu, chung chịu chi phí sinh hoạt với con với số tiền trợ cấp xã hội khiêm tốn của mình. Cách thích nghi rất VN đó làm ngạc nhiên nhiều người Mỹ, giảm gánh nặng cho xã hội Mỹ rất nhiều. Số người Việt ở viện dưỡng lão chiếm một tỷ số nhỏ không đáng kể. Đám tang người Việt ở nhà hoàng, người mặc đồ tang, tức tang gia thường đông đảo hơn Mỹ, Mễ, Đen.

Ủy ban Người Già, Thượng Viện Mỹ đã vạch trần và báo động thảm cảnh đau đớn phận già ở một số nhỏ các viện dưỡng lão. Ngành cảnh sát, an sinh xã hội và hệ thống viện dưỡng lão đã lên tiếng và có thái độ và hành động để sửa chữa. Nhứt dịnh tình hình sẽ được cải thiện. Đây cũng là dịp người Mỹ gốc Việt nghĩ thêm về giá trị của ý niệm gia đình VN. Chính gia đình đã giúp cho xã hội VN tồn tại và thuần nhứt trong trên 1000 năm đô hộ và suốt dòng lịch sử Nam Tiến ở nước nhà. Nó cũng đang giúp cho người Việt ở Mỹ vẫn là Việt, chớ không phải là Mỹ Da Vàng, ngay trên đất Mỹ, và trong lòng văn minh Tây Phương.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạp chí Văn Học Mới số 5 dày 336 trang, in trên giấy vàng ngà, bìa tranh nghệ thuật của Nguyễn Đình Thuần, sáng tác từ hơn 50 nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo và phê bình nghệ thuật.- Văn Học Mới số 6 sẽ ấn hành vào tháng 3/2020, có chủ đề về nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn
Một tuyệt phẩm thi ca gồm những bài thơ dị thường chưa bao giờ xuất hiện bất cứ đâu, viết bởi một thi sĩ dị thường. Tựa: Tuệ Sỹ Ba ngôn ngữ: Việt - Anh - Nhật Dịch sang tiếng Anh: Nguyễn Phước Nguyên Dịch sang tiếng Nhật: G/s Bùi Chí Trung Biên tập: Đào Nguyên Dạ Thảo
Mùa thu là cơ hội bước sang trang mới khi nhiệt độ bắt đầu dịu lại. Trong mùa này, người dân California không cần mở điều hòa không khí lớn hết cỡ và cũng còn quá sớm để lo chạy máy sưởi.
Garden Grove xin mời cộng đồng tham gia chương trình đóng góp tặng quà cuối năm nhằm mang lại niềm vui, hy vọng và giúp đỡ cho những trẻ em địa phương không có quà trong mùa lễ Noel.
Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng: - Tu hú chứ tu gì mầy!
Một đường dây buôn người bán qua TQ do một phụ nữ Việt là nạn nhân buôn người trước đây tổ chức vừa bị phát hiện và bắt 2 người tại tỉnh Nghệ An, miền Trung Việt Nam, theo bản tin hôm 5 tháng 12 của Báo Dân Trí cho biết.
Điều trần luận tội đầu tiên của Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện đã nhanh chóng nổ ra cuộc đấu đá nội bộ đảng phái hôm Thứ Tư, 4 tháng 12 năm 2019, khi các nhà Dân Chủ cáo buộc rằng Tổng Thống Donald Trump phải bị truất phế khỏi chức vụ vì tranh thủ sự can thiệp của nước ngoài vào cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ và đảng Cộng Hòa giận dữ vặn lại không có căn cứ cho hành động quyết liệt như vậy.
Đó là cuộc khảo sát của công ty tài chánh WalletHub đối với 182 thành phố khắp Hoa Kỳ, để xếp thứ tự an toàn nhất cho tới bất an nhất. Cuộc nghiên cứu dựa trên 41 thước đo liên hệ tới an toàn
Cảnh sát đã bắn chết một người đàn ông cầm dao tại El Monte, Nam California hôm Thứ Hai.
Một phần thưởng 50,000 đô la được đưa ra để bắt một người đàn ông của thành phố Burnaby đã bị truy nã trước đây vì tội rửa tiền như một phần của nhóm tội phạm có tổ chức người Việt Nam hoạt động tại Canada và Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.