Hôm nay,  

Thơ Thơ

02/06/200300:00:00(Xem: 13058)
Thu

Thu chan mấy giọt ướp men đời
Mau rót hoàng hoa keœo ý vơi...
Trúc bạch Tây Hồ lay ánh biếc
Buồm nâu Đông Hải quyện dòng khơi...
Đón thơ năm cũ về trên ngõ
Nghe mộng ngày xanh trổ khắp nơi
Thu thấm hương thu mờ nét bút
Liễu buông tơ liễu đẹp muôn vời!

Liễu Thuận Khanh

*

Hương Thu

Họa bài “Thu” của nghĩa đệ Liễu Thuận Khanh

Qua giọt thu chan thắm mộng đời!
Tình xưa muôn nhớ chuyện đầy vơi...
Ba Vì - Tam Đảo ngời mây bạc
Bạch Hổ - Đà Giang luyến bể khơi
Thương độ chim trời, tung vạn hướng
Mừng nay trăng nước đẹp đôi nơi
Chắt chiu từng cánh hoa mùa cũ
Đượm chất hương quê ấm tuyệt vời!

Đan Phụng

*

Hồi Tưửng

Mưa dầm tươi tốt mấy mầm dưa
Xưa vào chuyện cũ, nói sao vừa"
Lau dòng lệ tiễn, lòng giao cảm
Vừa mê chợt thoáng, độ về mưa
Sao ứa lệ nhòa, xưa áo tím"
Ngó dại tình si, ngại gió lùa
Môi tình vương vấn, mình tôi mãi
Mưa sang viễn xứ, nỗi mang xưa.

Trương Minh Hòa

*

Chỉ Còn Trái Tim

(Riêng tặng K.V. và các bạn yêu thơ Strathfield)

Trước sau một trái tim này,
Thương em phải chịu đắng cay đủ điều.
....
Song the thấp thoáng dáng Kiều,
Gần xa nô nức dập dìu yến oanh (*)
Từ khi em nói yêu anh,
Đời tôi như thể bức tranh muôn màu.
Có sông, có núi, có cầu,
Dưới trăng hai đứa chụm đầu nhỏ to.
Tình mình đẹp tựa bài thơ,
Như chàng Hậu-Nghệ... giấc mơ chị Hằng.
Ước lên Cung Quảng một lần,
Mơ duyên kỳ ngộ, chẳng cần lợi danh.
Từ khi em nói... xa anh,
Giấc mơ...ác mộng! Bức tranh...không hồn!
Vui chi! Ruột héo gan mòn"
Đời như mất hết, chỉ còn trái tim.

Việt Nhi

(*) Phỏng theo ý thơ trong truyện Kiều của Nguyễn Du

*

Một chuyến Giã Từ

Cảm tác một chiều đông - để tặng cho những ai trong từng chuyến giã từ

Tối hôm nay
Đang ngồi trên máy bay
Động cơ chuyển
Tôi biết mình đã giã từ một chuyến
Đường lên máy bay như lên đò vĩ tuyến
Bóng tối ơi đừng lưu luyến đêm dài
Người phi tiêu đang ra dấu một hai
Nương cánh sắt lăn quay trên sạn đạo
Tôi nhắm mắt nghe gì không diễm ảo!
Tôi mơ màng nhưng có thấy gì đâu!
Bóng tối chìm sâu
Vang động tinh cầu
Cánh sắt vẫn lao mình vun vút tới
Bồng bềnh mây gọi
Lơ lưœng trăng sao
Còn không tay vẫy tay chào
Còn không ai hỡi nao nao dạ sầu
Ngày qua rồi lại qua mau
Nào ai nắm được sắc màu thời gian"
Người về góp nhặt ly tan
Người đi rơi rụng cung đàn biệt ly
Qua cầu xin chận nước đi!
Thâu canh xin chận trăng nhô đỉnh đầu!
Nước ơi đừng vội qua cầu!
Trăng ơi đừng vội đêm thâu chưa tàn!
Trời đất mênh mang
Tôi thu mình trong góc nhỏ
Biển gọi mây ngàn
Tôi cỡi sóng vượt đi
Cung đàn nghe tiếng biệt ly
Tâm tư nghe tiếng lỡ thì thời gian
Tiếc không một tiếng gọi"
Buồn không một lời chào"
Giữa phút giây đang tới
Quay lộn cả trăng sao
Người đi về đến nơi nào
Người quay mạnh bước mà sao khóc thầm
Nghe quay quắt dập dồn hơi thử
Nghe nghẹn ngào khép mử giọt khô
Mà sao sóng vỗ tràn bờ"
Mà sao nặng trĩu hững hờ bước đi
Mỗi ly biệt, biệt ly là thế đó!
Phút biệt ly tìm lại khó muôn vàn
Nếu biết vầy tôi không vội bước ngang
Nhìn lặng lẽ cho tới khi mờ lối
Thời gian đi không đợi
Thời gian đến không chờ
Một khi đà vụt tới
Đành chấp nhận trơ vơ
Nước đi hai ngả còn chờ
Sông đi hai ngả còn mơ cuối dòng
Người đi thôi thế là xong
Người về thôi thế buồn không đêm dài
Đưa tay tìm bắt nhạt phai
Một tan hợp nữa cũng dài tháng năm!

Mặc Giang

*

Mấy Vòng Phù Du

Em đưa anh đến nghĩa trang
Mắt đầy ăm ắp hai hàng lệ rơi
Thôi từ đây nhé, anh ơi!
Thiên thu chôn chặt một đời tài hoa!
Ngoài lần vải liệm này ra
Một quan tài với nhạt nhòa huyệt sâu ...
Anh ơi, còn có gì đâu"
May chăng là đám cỏ sầu mà thôi!
Nắng mưa anh trả lại đời


Dối gian cũng trả lại người thế nhân
Nhưng hồn em với ái ân
Thì anh gom hết ân cần đem đi!!!
Đằm đằm giọt lệ trên mi
Lòng em sóng nổi, vọng đi trăm miền!
Tàn rồi, một cánh hoa duyên
Chìm rồi anh, một chiếc thuyền sang sông!
Đưa tay níu áo quan chồng
Thấy trong đáy huyệt mấy vòng phù du!

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

*

NÓI VỚI CÁC NGƯƠI

Ra đây chớ trưng ảnh Hồ
Chớ treo cờ Cộng nhi nhô trêu người
Những người gần hết phận đời
Khóc thân nhân, xác rã rời biển sâu;
Những người tỵ nạn Á, Âu,
Mỹ, Phi, Úc đã nuốt sầu sống thêm
Vết thương lòng vẫn còn rêm
Đừng khơi uất hận để xem... vết thù
Không Thuyền Nhân cũng Cựu Tù
Không Bảy Lăm cũng bao thu thương Nhà
Thương, vì tình người Quốc Gia
Các ngươi thiên Cộng: đứng xa coi chừng!
Đến gần, dù có ăn xin
Cà hôi, trứng thối... chưa nhìn thấy sao"
Mượn áo nghệ sĩ rêu rao
Nếu về, ở lại! Đã vào, chớ ra!
Bày trò "Quốc Cộng một nhà"
Thử về hầu Cộng mà pha đỏ-vàng
"Cam cam, hồng hồng" oang oang
Bẩn tai Người đã, hồn oan, thác VỀ

Ý Nga

*

ĐI ĐÂU"

Người ra đi chưa đúng độ phong trần
Đầu bạc chửa" Tình sâu đầy phiền muộn

Bao người vui có được mấy người buồn
Lòng vẫn ước nửa đời xin làm lại
Về nơi đây mong uống nước trên nguồn
Này phố thị, lạnh lùng thôi để đấy.

Trăng xanh xao co ro đường dốc lạ
Mái nhà ai chìm khuất ánh sương mù
Hơi đá tảng quyện tình đêm buông thả
Một linh hồn chờ nắng gột rong rêu.

Tháng Sáu đưa mưa bụi xám khung trời
Lòng cứ hỏi vì đâu sương tóc điểm
Mảnh hình hài sao lại chóng điêu tàn
Ngày tháng rũ cuộc tình chưa trả hết

Trời bắùt đọa vì yêu không đúng chỗ
Dặm ngàn xa vẫn nhạt đắng cơn sầu
Tay chẳng gặp hơi sương lầm hơi thở
Lá cùng hoa cợt nhã mộng ban đầu.

Em về không" Cho tỏ ánh trăng mờ
Rừng thức dậy xôn xao ngàn cây ngủ
Đừng để tôi đan những nỗi hững hờ
Giăng bắt mãi giòng đời hư hao cũ

Kiến An

*

Vệt Nắng Hoàng Hôn

Xin màn đêm dừng lại
Để vệt nắng hoàng hôn
Không là tay chào cuối
Vĩnh biệt người cô đơn.

Ta nhận là tưœ tội
Bội bạc Tình-Trên-Cao
Vong ân nghĩa em gái
Bản án đã xét trao.

Pháp trường buổi hoàng hôn
Còn đủ nắng chiều hôm
Đốt thiêu hồn vọng động
Soi lối về Cội Nguồn.

Xin màn đêm ngủ quên
Bên lề xa lộ mộng
Để vệt nắng chiều hiền
Chiếm thêm khoảng đời trống.

Xin màn đêm chậm lại
Để vệt nắng hoàng hôn
Không là ân huệ cuối
Của phát súng tình buồn.

Lưu Thái Dzo

*

Sợi Dây Chuyền Tượng Phật

Thuử con mười sáu mười lăm
Mẹ đi lễ Phật nguyện cầu cho con
Bao nhiêu ước nguyện vuông tròn
Mai này thi cưœ điểm son danh đầu
Mưa chiều nắng sớm giãi dầu
Chắt chiu tiện tặn mua quà cho con
Mảnh vườn dưới mái trăng non
Con theo nước lớn, nước ròng mà chơi
Thả bè theo bạn mà bơi
Chuồn chuồn cắn rún cả đời cũng xong
Hành quân lội ruộng băng đồng
Qua bao con rạch bao sông miệt mài
Nhớ lời mẹ dặn con hoài
Dây chuyền tượng Phật tháng ngày con đeo
Dù cho đời lính hiểm nghèo
Lá bùa hộ mạng vẫn theo bên mình
Ngày con làm keœ tù binh
Con giao tượng lại mẹ gìn giữ cho
Chốn rừng khỉ rái cò ho
Tù đày đói khát chẳng no phận mình
Một ngày con được phóng sinh
Mẹ trao con lại tượng hình năm xưa
Niềm vui chưa trọn chia lìa
Xa vòng tay mẹ một khuya lên đường
Lần này con vượt đại dương
Còn hơn ử lại đoạn trường tả tơi
Mẹ ơi, tượng đã mất rồi
Cho lần vượt biển trong đời của con
Thuyền nhân là miếng mồi ngon
Con đành mất tượng cứu con, cứu người
Nhớ về một thuử đôi mươi
Món quà tượng Phật tươi cười mẹ cho
Cháu bà đời mới thơm tho
Tìm dây tượng Phật mà cho con mình
Một vòng nhân nghĩa thâm tình
Thấy con mà nhớ bóng hình mẹ xưa
Lòng ta thương mấy cho vừa.

Vĩnh Hòa Hiệp

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 1987 khi tôi bước tới đất nước Canada, tôi nặng khoảng 130 lbs (59kg), với chiều cao là một thước 72. Tôi không ốm lắm và cũng không mập lắm. Tới năm 1998 với sự bất cẩn không chăm sóc sức khỏe, ham ăn ham uống, tôi cân nặng khoảng 240 lbs (109 kg), sau chuyến đi Florida để thăm gia đình thì tôi cảm thấy không khỏe. Lúc đó tôi mới 39 tuổi.
Tác giả là một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Vào Thứ Bảy, 27 tháng Tư, từ 10:00 sáng đến 2:00 trưa, Sở Cảnh sát Garden Grove và Cơ quan bài trừ ma túy (DEA) sẽ có buổi thu nhận lại thuốc dư, quá hạn hay bỏ đi
Theo dõi một số bài thuyết pháp ở trong nước tôi nhận thấy có vài thầy dùng cách bông đùa, pha trò, khôi hài để dẫn dụ thính chúng. Tuy nhiên sự bông đùa, pha trò lại đi quá xa khiến buổi thuyết pháp mất tính trang nghiêm trong tinh thần học đạo, tu đạo. Việc giảng sư nói chuyện khôi hài hình như chỉ thấy ở trong nước chứ không thấy ở hải ngoại.
Sau cuộc “đổi đời 1975”, Đại úy Minh Hải Hồ vào tù. Dù tuổi đời tròn trèm bốn mươi nhưng bạn bè đùa chơi cứ gọi anh là Bác mỗi khi không có cán bộ. Bác Minh Hải Hồ chẳng phiền trách mà lấy đó làm vui.
“Phe ta - người quốc gia”, hết đạn, thua trận, nén niềm uất hận, «hết nổ, nín khe, sống im re”. Chỉ còn «phe thắng trận” súng đạn dồi dào, độc diễn, ồn ào, hỗn loạn. Tiếng loa, tiếng kẻng, sáng trưa chiều tối, đầu xóm, cuối ngõ, tránh đâu cũng không khỏi
Sau khi Phan-Thiết thất thủ và Hàm-Tân mất thì Vũng-Tàu bị đe dọa nặng nề! Theo tin tình báo, khoảng 18 Sư-Đoàn Bắc quân đang có mặt trên toàn lãnh thổ Nam Việt-Nam; và năm Sư-Đoàn nữa đang trên đường vào Nam
đặc biệt của đêm nhạc này có lẽ là niềm vui tao ngộ của rất nhiều người. Của những người yêu tiếng nói NĐT từ 50, 60 năm xưa đến nghe, gặp lại bạn bè tíu tít chào nhau. Của những người thế hệ trẻ hơn vì sự đồng cảm
Cây họ Bầu Bí (khổ qua, dưa leo, dưa hấu, bí xanh, bí đỏ...) được trồng phổ biến trong nông thôn Việt .Phần lớn các loài trong họ này là các loại dây leo sống một năm với hoa khá lớn và sặc sỡ.
Ban Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo Miền Nam California đã cử hành lễ giỗ Đức Ông Huỳnh Công Bộ, thân phụ của Đức Huỳnh Giáo Chủ vào 10 giờ sáng Chủ Nhật 14- 4- 2019
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.