Hôm nay,  

Thơ Bé

31/08/200300:00:00(Xem: 11333)
tn_08312003_2
Mỹ Lan xin giới thiệu với các bạn Thiếu Nhi thơ của Tường Vi Phạm(hình trên) và Tí Cận.

EM CÓ CÁI BÁNH
(Tặng các bạn gia đình TNVB)

Thằng Bờm có cái quạt mo
Còn em có cái bánh to để dành
Chị đòi đổi ly đậu nành
Anh cười trời nóng nước chanh đây nè
Út em đòi đổi ly chè
Vừa thơm vừa ngọt thấy mê không nào
Nói gì em cũng lắc đầu
Mẹ cười dỗ ngọt muốn cầu chuyện chi

Lúc đó em mới cười khì
Muốn đổi một trang thiếu nhi hàng tuần.


Tường Vi Phạm

VIẾT THƯ CHO NGOẠI
Ngọai còn ở nước Việt Nam
Nên em phải viết thư thăm đều đều
Đầu tiên chúc ngoại sống lâu
Hỏi thăm sức khỏe và cầu nguyện thêm
Cầu cho ngoại thọ nhiều năm
Bên đây con hứa học chăm ở trường
Để cho mau lớn mau khôn
Được về thăm ngoại quê hương mẹ hiền
Ngoại ơi, ngoại ráng khỏe luôn
Con về gặp ngoại muôn vàn niềm vui

Em viết chỉ chừng đó thôi
Vì cái kính cận kiếm hoài không ra…
Tường Vi Phạm

Con năm nay 9 tuổi, học lớp 4 trường Mỹ và lớp 2 trường Việt Ngữ mỗi ngày Chủ Nhật. Con còn biết múa và hát tiếng Việt, Ở nhà con nói tiếng Việt với ông bà nội và ông bà ngoại nên ông bà thích lắm.
Có phải vì biển Việt Nam đã hết cá tôm? Hay có phải vì biển Việt Nam không còn an toàn, vì bị Hải quân Trung Quốc quậy phá?
Ngày xưa có một ông vua nọ cho trồng một vườn hoa lớn ở phía sau cung điện của mình để làm nơi đi tản bộ vui chơi hàng ngày. Trong vườn hoa có một cây táo kết quả vàng. Khi táo sắp chín vua phải cho người kiểm soát số quả, nhưng cứ tới sáng hôm sau, cây táo lại thiếu mất một quả.
Tác giả là một cựu tù cộng sản, hiện sống ở Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, và từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông. Sau giải Đặc Biệt năm 2017, với bài viết của một dân sự gốc Việt từ căn cứ Mỹ tại Afganistan, ông được trao thêm giải Danh Dự VVNM 2018. Sau đây là bài viết mới của ông, từ Cameroon, một nước ở miền trung Phi châu.
Có phép lạ nào đâu! Gió đầu thu hôm nay không giống gió đầu thu năm trước, nhưng cũng là gió, không gì mới; chỉ là sự lặp lại của một vận hành thời tiết.
Mỗi tuần hai ngày má cõng tôi trên lưng khom khom đứng đón xe ngựa đi lên nhà thuốc Ông Tạ ở Hòa Hưng để được bắt mạch hốt hai thang thuốc đem về. Xe ngựa chật, ngộp, phải ngồi bó rọ trong lòng má, tôi thường khóc giảy khiến bà phải dỗ
không tài liệu nào ghi lại bản kể truyền miệng dầu là sơ lược chuyện Thạch Sanh. Vậy thì chúng ta giả thuyết rằng đây là bản chuyện Thạch Sanh sớm nhứt
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.